Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa
Chương 53: Du hành đến tương lai, giành lại bản thân (2)
Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khách khứa xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán.
"Đây là ai vậy? Hai người sao mà giống nhau y hệt."
"Sinh đôi à?"
"Thế này là đang làm gì? Bị phụ huynh phản đối à?"
"Nhà họ Giang giàu có như vậy, chuyện phản đối chẳng phải rất bình thường sao? Hơn nữa, cô không thấy người nhà họ Giang đều không xuất hiện à?"
Sắc mặt Cố Hải càng lúc càng sa sầm. Vốn dĩ Giang Bách Xuyên không đến đã khiến hắn khó chịu rồi, giờ thì càng khó chịu hơn.
Hắn nhìn sang Giang Dã: "Cậu không định giải thích gì sao? Rốt cuộc là chuyện gì lạ vậy?"
Giang Dã nhíu mày nhìn hắn: "Cậu hỏi tôi?"
"Không hỏi cậu thì hỏi ai? Người này trông giống cậu y hệt, cậu nói cậu không quen biết?"
Giang Dã khẽ nhíu mày.
Tiểu Dã nhìn vẻ mặt của Cố Hải, lập tức thấy khó chịu.
Cậu lạnh lùng quát lên: "Từ bao giờ mà một kẻ ăn bám lại có thể nói năng đường hoàng như vậy?"
Cố Hải ghét nhất khi nghe ba chữ 'trai ăn bám' này, vậy nên ở trường hắn luôn giấu kín mối quan hệ của mình với Giang Dã.
Sắc mặt hắn tối sầm như nước, hỏi với giọng đầy tức giận:
"Cậu nói gì? Cậu nói lại lần nữa xem?"
Tiểu Dã không thèm để ý đến hắn, loại người này có nói thêm một câu cũng chỉ phí thời gian.
Cậu nhìn sang Đại Dã: "Đừng kết hôn với hắn ta, đi theo tôi."
Cậu thiếu niên mặc kệ đối phương có đồng ý hay không, kéo người bỏ đi.
Lễ phép gì, quy củ gì, đối với Tiểu Dã mà nói, tất cả đều là vớ vẩn.
Cho đến khi cậu kéo người đến cửa lễ đường, người phía sau lại khựng lại.
Tiểu Dã nghi hoặc nhìn sang: "Đại Dã?"
Giang Dã rũ mắt nói: "Tôi không thể đi."
Y không biết người trước mắt là ai, cũng không cảm nhận được ác ý từ đối phương. Ngược lại, y lại có một cảm giác quen thuộc và thân thiết tự nhiên với người này.
Trạng thái này khiến y thấy rất lạ lẫm.
Nhưng bảo y bỏ đi ngay hôm nay thì y không thể làm được.
Sắc mặt Tiểu Dã lập tức sa sầm. Cậu nhíu mày chỉ vào Cố Hải: "Thái độ của hắn ta đối với cậu như vậy, cậu còn muốn kết hôn với hắn sao?"
"Không có kết hôn." Giang Dã vô thức đính chính.
Tiểu Dã nhăn mặt chỉ về phía sau: "Không kết hôn thì hai người ở lễ đường làm gì, chơi trò gia đình à?"
Cậu vừa nói vừa quay đầu lại, chỉ vào phía sau, kết quả là nhìn thấy hai chữ 'Đính hôn' lớn ở phía trên.
Lúc này Tiểu Dã mới nhận ra mình đã nhầm.
Nhưng vẻ tức giận trên mặt cậu không hề giảm bớt. Cậu không nỡ giận Giang Dã, vì thế quay sang mắng Cố Hải: "Đính hôn cũng không được, đồ chó này không xứng với cậu ấy!"
Cố Hải đuổi theo: "Mẹ nó, mày chửi ai là đồ chó hả?"
Hắn bị mấy vị khách giữ lại, mấy người họ hàng khuyên hắn: "Ngày lành đừng đánh nhau."
Cố Hải vốn dĩ cũng không định đánh nhau. Người vừa đến này tuy rất giống Giang Dã, nhưng vẻ hoang dã, ngang ngược trên mặt cậu ta vừa nhìn đã biết là không dễ chọc, thậm chí còn ghê gớm hơn cả Giang Dã hồi cấp ba.
Hắn không muốn làm ầm ĩ đến mức khó coi như vậy, mất mặt.
Cố Hải nén giận, nhìn sang Giang Dã đang cụp mắt đứng bên cạnh.
May mà Giang Dã đã được hắn "uốn nắn" ngay.
Thế là hắn quay sang nhìn Giang Dã với vẻ mặt khó chịu: "Cậu cứ đứng đó nhìn người này làm loạn à? Cậu bị điếc à? Không biết nói một câu nào sao?"
"Đệt!" Tiểu Dã lập tức bùng lên lửa giận: "Mày thử nói chuyện với cậu ấy bằng giọng điệu đó lần nữa xem?"
"Mẹ kiếp!" Cố Hải cởi áo vest: "Người của tao, tao muốn đối xử thái độ thế nào là quyền của tao!"
Thấy hai người sắp lao vào đánh nhau, khách khứa xung quanh vội vàng giữ chặt lấy họ, hiện trường càng lúc càng hỗn loạn.
"Đại Dã, cậu tránh xa ra một chút." Tiểu Dã nói.
"Cậu rốt cuộc có quan hệ gì với người đàn ông này?" Cố Hải nghiến răng nghiến lợi hỏi.
Lúc này, Giang Dã vẫn luôn im lặng bỗng nhiên nghiêm giọng lên tiếng: "Đủ rồi!"
Một câu nói này khiến mọi người xung quanh đều im lặng.
Trước mắt bao nhiêu người, Giang Dã bước lên sân khấu, giật phăng tấm poster đính hôn xuống.
Hiện trường vang lên một tràng tiếng hít hơi.
"Cậu ta đang làm gì vậy?"
"Không lẽ cậu ta có gian tình với người đàn ông vừa mới vào đó chứ?"
"Gian phu giống hệt nhau à?"
Giang Dã phớt lờ những người xung quanh, nhìn Cố Hải nói: "Chuyện đính hôn để sau này rồi tính, tôi cần bình tĩnh một chút."
Nói xong, y cũng chẳng nhìn ai, lập tức rời khỏi lễ đường.
"Đại Dã!"
Những chuyện tiếp theo xảy ra y không muốn quan tâm. Bây giờ trong đầu y rất hỗn loạn, rất phiền phức. Nhìn thấy gương mặt của Cố Hải lại càng phiền hơn, y dứt khoát về thẳng ký túc xá.
Phía sau có người vẫn luôn gọi Đại Dã, nhưng y cũng không để ý.
Lúc mở cửa ký túc xá, Tịch Văn Lạc đang nghe nhạc. Nghe thấy động tĩnh, cậu vô thức quay đầu lại, nhìn thấy y thì hơi kinh ngạc.
"Giang Dã, hôm nay cậu không phải đi... đính hôn à?"
Cậu vẫn chưa thể chấp nhận chuyện đính hôn khi còn đang học đại học này, nên thoáng ngừng lại.
Giang Dã nói: "Hoãn rồi, không đính hôn nữa."
"Tôi đệt? Hoãn ư?" Tịch Văn Lạc vừa nghe, lập tức tháo tai nghe xuống: "Cậu làm thế cũng quá tuyệt vời rồi! Có chuyện gì vậy?"
Giang Dã không muốn nói nhiều, qua loa đáp một câu: "Để mai rồi nói, tôi buồn ngủ quá, ngủ trước đây."
Tịch Văn Lạc vẫn luôn biết nhìn sắc mặt người khác, thấy vẻ mệt mỏi của Giang Dã, cậu cũng không truy hỏi nữa: "Được, cậu ngủ đi."
Cậu giảm âm lượng trò chơi trên máy tính xuống một chút, nhìn Giang Dã vào phòng tắm rửa rồi lên giường.
Chỉ là cậu không ngờ Giang Dã lại ngủ say đến vậy, từ buổi chiều ngủ một mạch đến chiều ngày hôm sau.
May mắn thay, hiện tại đang là kỳ nghỉ tháng Mười, không có tiết học.
Cho đến buổi chiều, Giang Dã tỉnh lại, hơi nheo mắt nhìn ánh nắng bên ngoài.
"Chiều rồi à?"
Tịch Văn Lạc giơ ngón cái với y: "Anh bạn, cậu thật đỉnh! Bây giờ là chiều ngày hôm sau rồi đấy."
Chiều ngày hôm sau?
Giang Dã sững sờ.
Y đã ngủ lâu đến vậy sao?
Y cầm điện thoại lên xem, quả nhiên đã trôi qua cả một ngày.
Trên đó toàn là tin nhắn Cố Hải gửi cho y, nhiều đến mức Giang Dã không thèm đếm.
Cố Hải: Giang Dã, ý cậu là sao?
Cố Hải: Chuyện hôm nay cậu có phải nên giải thích một chút không?
Cố Hải: Họ hàng nhà tôi đều đến, cậu lại bỏ đi thẳng, cậu coi tôi là gì?
Giang Dã không có hứng thú đọc những lời này, trực tiếp kéo tin nhắn đến cuối cùng.
Cố Hải: "Trả lời tin nhắn."
Giang Dã: "?"
Y trả lời xong thì thoát khỏi giao diện, lúc này Tịch Văn Lạc gọi y một tiếng.
"Giang Dã."
Giang Dã nhìn sang, thấy Tịch Văn Lạc đang ghé người ra ban công, không biết đang nhìn gì.
"Sao vậy?"
Tịch Văn Lạc vẫy tay với y: "Người dưới lầu kia có phải đang tìm cậu không?"
Giang Dã hơi nhíu mày: "Cố Hải?"
"Không phải," Tịch Văn Lạc nói: "Đội mũ lưỡi trai nên không nhìn thấy mặt, nhưng vừa nhìn đã biết là trai đẹp."
Nói xong, cậu ta còn thêm một câu.
"Dáng người kia kìa! Đẹp trai hơn Cố Hải nhiều! Ôi, cậu đừng nói, có hơi giống với cậu đó."
Giang Dã nhíu mày, đi đến. Y thấy bóng người cao gầy ấy, gần như ngay lập tức, y đã nhận ra người này trông giống hệt mình.
Cứ như có thần giao cách cảm, lúc Giang Dã cúi đầu nhìn xuống, người dưới lầu cũng ngẩng đầu lên.
"Đại Dã." Người kia ngẩng đầu gọi.
Tịch Văn Lạc thấy mặt đối phương, sợ đến mức ngồi bệt xuống đất: "Tôi đệt, tôi f*ck? Holy shit?"
Cậu ta đầu tiên là cúi đầu nhìn xuống lầu, rồi lại nhìn bạn cùng phòng bên cạnh mình.
"Tình huống gì đây? Em trai song sinh của cậu à?"
"Không phải," Giang Dã liếc nhìn Tịch Văn Lạc một cái: "Tôi xuống lầu một chuyến."
Có một số việc luôn cần phải làm rõ, chẳng hạn như cậu ta là ai.
Và tại sao cậu ta lại trông giống hệt y.
Tịch Văn Lạc vẫn đang trong cơn kinh ngạc chưa hoàn hồn, cậu ta ngơ ngác nói: "Tôi đệt, đi đi. Ngay cả anh em song sinh cũng không thể giống nhau y hệt đến vậy đâu nhỉ."
Giang Dã không nói gì, đẩy cửa đi xuống ký túc xá.
Ký túc xá ở lầu 3.
Giang Dã đi đến dưới lầu, nhìn thấy đối phương dường như muốn ôm mình, y không để lại dấu vết né tránh. Đối phương hơi cứng người lại, sau đó nhìn y với vẻ hơi tủi thân.
Một tia cảm xúc xa lạ thoáng qua trong lòng Giang Dã, bị y mạnh mẽ kìm nén xuống, đi thẳng vào vấn đề hỏi: "Tôi chỉ hỏi hai vấn đề."
Tiểu Dã thở dài một hơi, có phần buồn bã nói: "Được rồi, vậy cậu hỏi đi."
Đại Dã đối với cậu lạnh nhạt như vậy, thật sự khiến cậu không quen chút nào.
Giang Dã: "Cậu biết tôi?"
Tiểu Dã yếu ớt gật đầu.
Giang Dã nhìn cậu: "Cậu là ai?"
Tiểu Dã nhìn vào đôi mắt ấy, muốn nói rằng mình chính là y.
Nhưng Giang Dã nhìn thấy trong ánh mắt cậu có sự nghi hoặc, có sự đề phòng, đó là ánh mắt nhìn một người xa lạ.
Chuyện quá đỗi khó tin như vậy ai sẽ tin cơ chứ?
Bây giờ họ quả thật chỉ là những người xa lạ.
Cậu không nói gì.
Giang Dã nhíu mày: "Cậu tên gì?"
Tiểu Dã không muốn lừa y, há miệng nhưng cũng không nói gì.
Giang Dã nhìn chăm chú cậu vài giây: "Nếu cậu không nói gì, vậy thì không cần thiết phải nói chuyện, sau này cũng không cần gặp lại."
Nói xong, Giang Dã quay người lên lầu.
Tiểu Dã nhìn bóng lưng ấy, nâng tay lên nhưng cuối cùng không gọi y lại. Cậu biết rõ tính cách của mình, nếu cậu không nói rõ mọi chuyện, Đại Dã chắc chắn sẽ không bận tâm đến cậu.
Chuyện này biết tìm ai phân xử đây? Không thể phân xử được!
Tiểu Dã chỉ có thể thở dài lầm bầm: "Thôi, cứ tiến từng bước một vậy."
Đầu tiên, phải giải quyết tên chó Cố Hải kia đã.
Sau khi Giang Dã trở về ký túc xá, Tịch Văn Lạc vẫn còn kinh ngạc há hốc miệng.
Cậu nhìn Giang Dã đi lên, vội vàng tò mò hỏi:
"Cậu... cậu ấy... hai người các cậu có quan hệ gì?"
Giang Dã nói: "Không quen biết."
Tịch Văn Lạc lại chạy đến ban công, kinh ngạc nói: "Không quen biết mà cậu và cậu ấy lớn lên giống hệt nhau sao? Không đúng, không quen biết mà cậu ấy lại giống hệt cậu hồi mới vào đại học."
Giữa hai hàng lông mày Giang Dã nhanh chóng giật nhẹ, một ý nghĩ thoáng qua rất nhanh, y không kịp nắm bắt.
Hai tiếng sau, Tịch Văn Lạc lại liếc nhìn xuống: "F*ck, anh chàng kia vẫn còn ở đây kìa, cậu chắc chắn là không quen biết cậu ấy à Giang Dã? Sao trông cậu ấy cứ như bị cậu bỏ rơi vậy."
Lúc này mặt trời đang chói chang, Giang Dã liếc nhìn xuống dưới.
Người bên dưới dùng tay che nắng trên vành mũ, đôi mắt thường xuyên nhìn về phía y, trông thật sự có chút giống một chú chó săn bị bỏ rơi.
Giang Dã lấy ra một chai nước có ga chưa mở từ trên bàn, đưa cho Tịch Văn Lạc.
Tịch Văn Lạc nói: "Tôi không uống, không thích vị này."
"Không bảo cậu uống," Giang Dã nói: "Cậu đưa cho người bên dưới đi."
"Ai?" Tịch Văn Lạc phản ứng mất hai giây mới bừng tỉnh: "Cậu không phải nói là không quen biết cậu ấy sao?"
Giang Dã liếc cậu ta một cái: "Đưa hay không?"
"Đưa, đưa, đưa! Chờ tôi chơi xong ván này đã."
Giang Dã vẫn bất động nhìn cậu.
Tịch Văn Lạc bị nhìn đến mức cả người không được tự nhiên, nhanh chóng nhận lấy chai soda: "Giờ tôi đi xuống được rồi chứ."
Đưa nước xong lúc gần chạng vạng, Giang Dã lại liếc nhìn xuống dưới lầu, nhưng phát hiện người kia đã đi rồi.
Y nhìn dưới ánh đèn không có một bóng người, thế mà lại dâng lên một cảm giác mất mát.
Giang Dã ăn qua loa mấy miếng cơm trưa, đến lúc chạng vạng, Cố Hải lại gửi tin nhắn WeChat.
Cố Hải: "Chuyện đính hôn hôm đó là tôi đã oan uổng cậu rồi, trả lời điện thoại được chứ?"
Có lẽ cảm thấy ngữ điệu khô khan, hắn lại thêm một câu.
Cố Hải: "Hai ngày rồi, tôi rất lo cho cậu."
Giang Dã nhìn WeChat ngẩn người một lát. Cố Hải tính cách kiêu ngạo, rất ít khi chủ động xin lỗi.
Y vốn còn tò mò điều gì đã khiến hắn chủ động như vậy, thì Cố Hải gọi một cuộc gọi WeChat đến.
Giang Dã vốn không muốn nghe, nhưng lại cảm thấy tin nhắn buổi chiều của hắn kỳ lạ, bèn ấn nút nghe.
Giọng Cố Hải truyền đến: "Giang Dã?"
Giang Dã lãnh đạm "ừ" một tiếng.
Cố Hải im lặng một lúc lâu mới lên tiếng: "Hôm đính hôn đó có lẽ tôi đã nghĩ sai rồi. Chắc cậu cũng không quen biết cậu ta đâu nhỉ."
Ngón tay Giang Dã khẽ động.
Tiếp theo y nghe Cố Hải nói: "Người kia là bạn cùng phòng mới của tôi."
Giang Dã ngẩn người một chút, bản thân y cũng không nhận ra mình đã nhíu mày: "Bạn cùng phòng mới?"
"Ừ," Cố Hải nói: "Trước đó có nhắc qua với cậu rồi đấy, chính là người có gia thế rất lớn, hơn nữa cậu ta có thể thi đậu vào trường tôi bằng chính năng lực của mình, chứng tỏ bản thân đã rất xuất sắc."
Lời nói này ở đâu cũng thể hiện sự xuất sắc của trường mà hắn đang học. Giang Dã không so đo mấy chuyện này với hắn, chỉ nhíu mày lên tiếng hỏi: "Cậu ấy biết cậu?"
"Chắc vậy." Cố Hải nói.
Giang Dã: "Vì sao?"
Cố Hải rất nghiêm túc nói: "Tôi nghi ngờ cậu ta cố tình đi phẫu thuật thẩm mỹ để có vẻ ngoài giống cậu, sau đó lại đến náo loạn tiệc đính hôn của chúng ta. Cậu ta đến vì tôi."
Nếu không sao có thể trùng hợp đến vậy, trông giống hệt Giang Dã, lại vừa vặn là bạn cùng phòng của hắn.
"Mục tiêu của cậu ta không phải cậu, mà là tôi." Cố Hải nói.
Giang Dã: "…"
Y đột nhiên cảm thấy mình có lẽ chưa từng nhìn rõ Cố Hải này, không ngờ hắn lại tự tin đến mức đó.
Y không muốn tranh luận mấy chuyện này, cũng không tán thành lời hắn nói, trực tiếp ngắt lời hắn: "Cậu ấy... bạn cùng phòng mới của cậu tên gì?"
Cố Hải bị ngắt lời có chút không vui, nhưng vẫn nói: "Cậu ta nói cậu ta tên Giang Ngạc Ngư."
Giang Dã ngơ ngẩn, nghi ngờ mình nghe lầm, hỏi lại một lần: "Tên gì?"
"Giang Ngạc Ngư."
"..."
*Ngạc Ngư là Cá sấu:)))))