Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa
Chương 54: Về tương lai giành lại chính mình (3)
Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giang Cá Sấu, à không phải, Tiểu Dã lúc này đang ở trong ký túc xá của Cố Hải.
Giường đệm của Cố Hải trải còn coi như gọn gàng, cũng không có vớ bốc mùi gì đó.
Quả nhiên có tiềm năng của kẻ ăn bám.
Trên bàn sách bên cạnh còn đặt ảnh tốt nghiệp cấp ba của gã, với vẻ mặt ngạo mạn.
Ngu ngốc.
Tiểu Dã lẩm bẩm một câu mắng, nếu không phải vì muốn gã phải chia tay Giang Dã, cậu bây giờ đã đập hết đồ vật trên bàn rồi.
Cậu nói cho sướng miệng một lần, lại nhớ đến Giang Dã, mới chỉ hai năm, đôi mắt ấy đã trở nên ảm đạm.
Tiểu Dã lập tức đau lòng vô cùng.
Rốt cuộc sao lại thành thế này.
Điềm Điềm thật sự biến thành Đắng Đắng rồi.
Tiểu Dã càng nghĩ càng giận, đạp mấy cái vào giường Cố Hải, nhưng vẫn chưa hết giận, ánh mắt lướt qua một vòng trong ký túc xá, khi còn đang định làm gì đó, thì cửa mở ra.
Cố Hải đi vào.
Gã thấy Tiểu Dã đứng bên giường gã, cau mày nhìn cậu ta hỏi: "Cậu ở chỗ tôi làm gì?"
Tiểu Dã quay lưng về phía gã, mãi một lúc lâu sau mới nén được lửa giận, thu xếp lại cảm xúc rồi lạnh lùng quay người lại: "Sao, ký túc xá này là của một mình cậu? Tôi trả một nửa phí thuê phòng, đi lại trong ký túc xá cũng không được à."
Cố Hải nhìn cậu vài giây: "Được."
Gã lại càng thêm khẳng định về suy đoán của mình.
Khóe môi mỉm cười, tâm trạng rất tốt, gã cầm điện thoại gọi cho Giang Dã.
"Tôi đến ký túc xá rồi." Gã nói.
Giọng Giang Dã truyền ra từ điện thoại, Tiểu Dã lập tức dựng tai lên.
"Ừm."
Cố Hải nói: "Đừng giận nữa được không, chuyện đính hôn lần trước là tôi sai rồi. Hai ngày nữa tôi sẽ dẫn cậu đi ăn cơm."
Tâm trạng tốt lên, nói chuyện cũng dịu dàng hơn vài phần.
Giang Dã như không ngờ thái độ của Cố Hải lại thay đổi, y ngẩn người vài giây rồi mới nói: "Không cần."
Giọng Cố Hải chìm xuống vài phần: "Cậu vẫn đang giận?"
"Không có," Giang Dã nói: "Tôi còn có tiết học, đi trước đây."
Cố Hải mặt âm trầm cúp máy.
Tiểu Dã thấy vậy, với vẻ vui sướng khi người gặp họa, đi tới khiêu khích nói: "Sao vậy? Giận rồi à?"
Cố Hải nhìn gương mặt tươi cười của cậu, càng khó chịu hơn, cau mày hỏi: "Cười gì? Nếu không phải cậu, Giang Dã sẽ giận như vậy à."
"Cũng đúng," Tiểu Dã nói.
Cố Hải nghi hoặc ngẩng đầu, người có vẻ ngoài hoang dã này lại không phản bác gã sao?
Tiểu Dã ngồi lên giường, gác chân lên nói: "Ngày đó quả thật là tôi sai rồi, cậu gọi Điềm --- khụ, Giang Dã tới đi, tôi đặc biệt muốn nói lời xin lỗi."
"Cậu sẽ tốt bụng như vậy?" Cố Hải nhìn cậu.
Tiểu Dã chậc một tiếng, nói: "Tôi lại không giống một số người thích lén lút giở trò bẩn thỉu, nếu tôi muốn làm gì, toàn làm một cách quang minh chính đại."
Chẳng hạn như hiện tại quang minh chính đại giành người.
Cố Hải nhạy cảm nhận ra đôi phần mỉa mai từ ba chữ 'một số người' này, nhưng không nghĩ nhiều, dù sao gã và người bạn cùng phòng đột nhiên xuất hiện này mới quen biết hai ngày.
Nhưng gã vẫn rất thích thái độ biết nhận lỗi và sửa sai này.
Tốt hơn Giang Dã thích giận dỗi, gì cũng không nói ra.
"Được," Cố Hải nói: "Vậy hôm nào tôi nói với cậu ấy."
Tiểu Dã hơi nhướn mày nói: "Đừng hôm nào, ngay ngày mai đi."
Giang Dã cúp máy, Tịch Văn Lạc liền xáp lại.
"Cố Hải gọi tới?"
Giang Dã ừ một tiếng.
Tịch Văn Lạc nói: "Hôm nay chúng ta không có tiết học mà, cậu lừa cậu ta làm gì?"
Giang Dã hơi mím môi: "Không muốn gặp cậu ta."
Trên mặt Tịch Văn Lạc lộ ra vẻ ngạc nhiên: "Cậu cuối cùng cũng không nhịn được mà đá gã bạn trai nghèo thích khoe mẽ kia của cậu rồi?"
Nghe lời miêu tả này là biết Tịch Văn Lạc đã không nhịn Cố Hải bao lâu rồi.
Nhưng Giang Dã cũng không biết mình nghĩ như thế nào.
Trong đầu y rất loạn.
Mỗi lần muốn chia tay, câu 'mày gánh được trách nhiệm đối với lựa chọn của mình là được' kia của Giang Bách Xuyên lại nhảy ra trong đầu.
Đúng lúc này, điện thoại khẽ vang lên.
Cố Hải: [giọng nói]
Y cau mày click mở.
"Ngày mai ra ngoài ăn một bữa cơm."
Tịch Văn Lạc vừa vặn nghe được, chậc một tiếng: "Sẽ không lần này vẫn để cậu trả tiền đó chứ."
Gia cảnh Cố Hải bình thường, cho nên ra ngoài ăn cơm đều là Giang Dã trả tiền.
Tịch Văn Lạc nói: "Cũng chỉ cậu ngốc, với diện mạo và gia thế của cậu, tìm người như thế nào mà chẳng được. Mấy hôm trước các đàn anh đàn chị trong trường chúng ta hỏi thăm tôi về cậu đó, vừa nghe cậu có bạn trai, thì phải gọi là thất vọng lắm."
Giang Dã không nói gì, cúi đầu gõ chữ trên điện thoại: "Không có thời gian."
Cố Hải: Giang Ngạc Ngư cũng đi, cậu ta nói muốn xin lỗi cậu về chuyện xảy ra lần trước.
Giang Dã tay hơi khựng lại, ngẩn người vài giây, xóa đi rồi gửi tin nhắn qua.
Giang Dã: Được
Giang Dã: Khi nào định xong thì gửi tôi thời gian và địa điểm.
Lúc y gửi những lời này, Tịch Văn Lạc vừa vặn đứng dậy rót nước, nhìn thấy chữ "Được" trên màn hình, lập tức như ăn phải ruồi vậy.
"Không phải, cậu ---" Tịch Văn Lạc 'ôi' một tiếng, với vẻ hận sắt không thành thép: "Sao cậu còn đi. Cậu ta rốt cuộc có gì tốt!"
Giang Dã đứng dậy đến ban công, liếc nhìn đèn đường dưới lầu.
Nam sinh trông giống hệt mình kia, lúc ấy đứng ngay nơi đó.
Giang Cá Sấu.
Rốt cuộc người nào mới có thể lấy tên này cho mình chứ.
Nghĩ đến đây, tâm trạng Giang Dã lại thả lỏng đi vài phần một cách khó hiểu.
Y đứng vài giây trên ban công rồi mới quay người về ký túc xá.
"Không có gì tốt." Y nghe thấy mình thấp giọng nói.
Ngày hôm sau khoảng 10 giờ sáng, tin nhắn của Cố Hải gửi đến.
Cố Hải: Giang Ngạc Ngư nói buổi trưa có việc bận, tối lại gặp nhau.
Cố Hải: Quyết định xong địa điểm rồi.
Cố Hải: [Địa chỉ]
Giang Dã mở ra xem thì thấy, đó là nhà hàng đắt nhất thành phố.
Giang Dã: Ừm.
Cố Hải nói: Chiều tan học tôi đi đón cậu?
Giang Dã: Không cần.
Cố Hải: Được.
Cố Hải tới đón y cũng chẳng qua chỉ là gọi một chiếc taxi đến cổng trường y, sau đó hai người cùng đến nơi muốn đi.
Cuối cùng tiền gọi xe vẫn là y trả.
Giang Dã từ trước đến nay không thích so đo chuyện tiền bạc, ai trả tiền đều giống vậy, nhưng lâu dần, Cố Hải giống như coi đó là chuyện đương nhiên.
Khoảng sáu giờ, Giang Dã thu dọn đồ đạc xong chuẩn bị ra ngoài.
Y mặc một áo sơ mi dài tay màu trắng, ngẫm nghĩ rồi không biết vì lý do gì, lại đội lên chiếc mũ lưỡi trai đã lâu chưa từng đội của mình.
Ngày đó người đó cũng đội, hình như cũng cùng nhãn hiệu này, thậm chí giống cả kiểu dáng.
Lúc này Tịch Văn Lạc vừa vặn đi vào, thấy trang phục của Giang Dã thì hơi kinh ngạc.
"Ôi trời, chiếc mũ này của cậu từ lúc mua cũng chưa từng thấy cậu đội, tôi tưởng cũng sắp được "nghỉ hưu vinh quang" ở trường rồi, hôm nay sao thế này, ăn diện bảnh bao thế này? Không phải là vì gặp Cố Hải đó chứ?"
Nói xong cậu ta lại cảm thấy không phải.
Giang Dã và Cố Hải yêu nhau hai năm, cũng không thấy y từng ăn diện như vậy vì đi gặp Cố Hải.
Giang Dã tay hơi khựng lại, lông mi rung rung: "Hôm nay nắng to."
Tịch Văn Lạc liếc nhìn ra phía ngoài, nghi hoặc nói: "To."
Cho dù có nắng to, giờ mặt trời sắp lặn rồi, cũng không còn nắng gắt nữa.
"Thôi," cậu nói xong, lại bỗng vỗ trán, nói với Giang Dã: "Bị cậu cắt ngang, suýt nữa quên mất chuyện quan trọng, có một chiếc xe sang trọng bậc nhất đỗ trước cổng trường chúng ta đó, bây giờ có một đám người vây quanh, đều muốn xem là vị thiếu gia nào."
"Ừm," Giang Dã không có hứng thú với xe sang, nói với Tịch Văn Lạc: "Tôi ra ngoài trước."
Tịch Văn Lạc biết cậu đi làm gì: "Được, tối mấy giờ về?"
"Chắc hơn mười giờ," Giang Dã ước tính thời gian.
Tịch Văn Lạc nói: "Được."
Cậu cảm thấy, một trong những thói quen tốt của Giang Dã khi đi với Cố Khoe Mẽ chính là không ngủ lại bên ngoài.
Điều này khiến cậu mới không có cảm giác rau cải trắng tốt bị heo ủi đi.
"Ôi, một cao phú soái tốt đẹp, sao ánh mắt kém vậy chứ."
Tịch Văn Lạc ôm cốc trong ký túc xá cảm thán.
Hơn 6 giờ vẫn chưa phải là quá muộn, mặt trời vừa lặn gần ngọn cây ở trường.
Giang Dã mới vừa đi đến cổng trường, thì nhìn thấy một đám người tụ tập ở cổng.
Chiếc xe sang Tịch Văn Lạc nói vẫn chưa rời đi, đỗ ngay tại cổng trường.
Giang Dã chỉ liếc nhìn, rồi cúi đầu chuẩn bị gọi xe.
Lúc này cửa xe sang mở ra, lộ ra gương mặt quen thuộc ấy.
"Giang Dã." Cậu với vẻ mặt phấn khởi gọi.
Giang Dã sửng sốt một thoáng, không ngờ đó lại là cậu.
"Sao cậu đến trường chúng tôi?"
Tiểu Dã tiếp lời y nói: "Tôi tới đón cậu."
Giữa hai hàng lông mày Giang Dã hơi giật, không biết đón mình mà làm phô trương lớn như vậy để làm gì.
"Cậu tới đón tôi? Cố Hải đâu?"
Giang Dã liếc nhìn, không nhìn thấy Cố Hải ở trên xe.
Sắc mặt Tiểu Dã lập tức khó chịu nói: "Tên ngu kia ---"
Chưa nói hết những lời này, cậu nhìn thấy Giang Dã đang nhìn mình, không tình nguyện nuốt những lời chửi rủa xuống rồi nói:
"Tôi không biết, cậu ta không đến đón cậu à? Tôi tưởng cậu ta tới đón cậu, nên nghĩ sẽ đi chung với các cậu luôn."
Thật ra cậu biết.
Cố Hải đã gọi xe taxi đi năm phút trước khi cậu ra ngoài, cậu nhìn gã biến mất trong trường mới không nhanh không chậm thuê một chiếc xe sang tới trường Giang Dã.
Thiếu gia làm như vậy đương nhiên không phải vì khoe giàu, chỉ đơn thuần muốn tuyên bố cho cái trường này quyền sở hữu đối với Giang Dã.
"Tôi còn tưởng cậu ta tới chứ. Người bạn trai này cũng quá không đạt tiêu chuẩn." Tiểu Dã nói: "Còn không đáng tin bằng bạn cùng phòng tôi đây."
Giang Dã nghe vậy nhíu mày, cúi đầu gửi tin nhắn cho Cố Hải.
Giang Dã: Ở đâu?
Cố Hải: Tôi tới rồi, cậu khi nào thì tới.
Tiểu Dã hơi nhếch khóe môi, lại tiến đến bên cạnh Giang Dã biết rõ mà cố tình hỏi: "Thế nào? Cậu ta ở đâu? Là đang trên đường đến đón cậu hả?"
Giang Dã: "…"
Y đưa tay tắt điện thoại, không vui lắm, mở cửa xe ngồi trên ghế phụ chiếc Crocodile.
Tiểu Dã nhướn mày rất là đắc ý.
Cố Hải đến nhà hàng kia hai mươi phút rồi, vẫn luôn đứng ở cửa.
"Tôi đã nói, đã đặt phòng ở đây rồi, lát nữa người ta sẽ tới."
Nhân viên công tác lịch sự nói: "Xin lỗi quý ngài, chỗ chúng tôi có quy định, cần phải có thẻ VIP đen của nhà hàng chúng tôi mới có thể vào, hoặc người giữ thẻ gọi điện cho chúng tôi."
Cố Hải sầm mặt, gã căn bản không có số điện thoại của Giang Ngạc Ngư.
Gã cúi đầu lại gọi điện cho Giang Dã, kết quả Giang Dã hoàn toàn không nghe máy.
Cố Hải sầm mặt đứng ở cửa, người qua lại toàn những người mặc tây trang, đi giày da nhìn gã, gã cảm thấy trong ánh mắt người khác nhìn gã mang theo vẻ khinh bỉ.
Gã dần siết chặt ngón tay.
Cho đến mười phút sau, Giang Dã rốt cuộc gọi lại cho gã.
"Cậu ở đâu?" Cố Hải nghiến răng nghiến lợi nói.
Giang Dã ở ngay gần đó, qua kính xe, nhìn Cố Hải sầm mặt đứng ở cửa: "Sắp đến rồi."
Cố Hải nói với giọng điệu chỉ trích: "Bộ cậu không thể nhanh lên à, tôi chưa cho cậu địa chỉ hả?"
Kết quả Giang Dã không nói một lời nào, đầu dây bên kia đã cúp máy.
Cố Hải nghe tiếng tút tút từ điện thoại truyền đến, cả khuôn mặt trở nên âm trầm.
Lúc này một chiếc xe sang dừng lại trước mắt gã.
Cố Hải nghiến răng, tính tình bắt đầu trở nên cáu kỉnh, trong lòng chưa bao giờ chán ghét những kẻ có tiền đó hơn lúc này.
Chẳng phải chỉ có chút tiền dơ bẩn thôi sao, chẳng phải chỉ được đầu thai tốt thôi sao, nếu gã có tiền, nhất định có tiền đồ hơn mấy thằng phá gia chi tử ăn chơi trác táng này nhiều.
Tiếp theo, gã liền nhìn thấy Giang Dã bước xuống từ ghế phụ, và cửa ghế lái cũng mở ra, bước xuống chính là bạn cùng phòng của gã.
Cố Hải đầu tiên hơi sững sờ, tiếp theo sắc mặt âm trầm như thể vừa ngâm nước.
Gã liếc nhìn bạn cùng phòng, ánh mắt lại dừng trên người Giang Dã, răng lợi phát chua, nghiến răng nghiến lợi hỏi:
"Tại sao cậu đến cùng với cậu ta?"
Giang Dã không muốn bận tâm đến gã nên không nói gì, lập tức đi lướt qua trước mặt gã.
Tiểu Dã đưa chìa khóa cho nhân viên công tác, đi tới, nhướn mày nói:
"Nếu tôi muốn xin lỗi, chắc chắn phải đích thân đi đón người thì mới có vẻ thành ý chứ, cậu nói đúng không."
Cố Hải hai mắt nhìn chằm chằm cậu.
Bạn trai gã ở đây, Giang Ngạc Ngư dựa vào đâu mà đi đón người.
Nhưng xung quanh quá nhiều người, không thể để người khác chế giễu, gã chỉ có thể cố gắng hết sức nén sự khó chịu trong lòng xuống.
Mãi cho đến phòng bao, sắc mặt Cố Hải vẫn chưa hồi phục, nhưng Giang Dã vẫn đang giận gã. Lửa giận của gã không có chỗ trút, liền bắt đầu uống cạn hết ly rượu này đến ly rượu khác.
Trước đây, Giang Dã sẽ nói một câu: "Đừng uống nhiều vậy."
Nhưng hôm nay đôi mắt ấy từ đầu đến cuối đều rũ xuống, hoàn toàn không liếc gã một cái nào.
Cố Hải uống một lúc cũng cảm thấy chẳng còn thú vị, nên không uống nữa.
Tiểu Dã nhìn gã một cái: "Tửu lượng của cậu chỉ vậy à? Tôi còn tưởng tửu lượng của cậu tốt lắm chứ."
Cố Hải tính tình kiêu ngạo, ghét nhất người khác coi thường gã.
"Ai nói tửu lượng của tôi chỉ như vậy?" Gã cắn răng, rót đầy một ly lớn rượu vào ly của mình, uống một hơi cạn sạch.
Nhưng bạn cùng phòng nhìn gã vẫn là kiểu ánh mắt như cũ: Chỉ thế? Chỉ thế? Thế cũng gọi là tửu lượng tốt à.
Cố Hải uống cạn hết ly này đến ly khác trong ánh mắt khiêu khích kia, cuối cùng nói chuyện cũng bắt đầu lắp bắp: "Tôi Cố Hải làm gì không được? Tôi cho dù uống rượu cũng giỏi hơn mấy kẻ phá gia chi tử như các người."
"Còn từ hôn, cậu có biết mình từ hôn với ai không." Gã ánh mắt nhìn về phía Giang Dã, duỗi tay chỉ vào bản thân: "Tôi, Cố Hải, người thích tôi xếp hàng từ đây đến tận Hắc Long Giang đấy. Cậu còn từ hôn tôi."
Giang Dã vẫn luôn bình tĩnh không nói một lời nào, cuối cùng cũng nhíu mày.
Y nhìn người đối diện, uống đến mặt đỏ bừng, đầu lưỡi cũng không nói thẳng được, lần đầu sinh ra nghi ngờ đối với lựa chọn của mình.
Có phải mình chỉ lo đối nghịch với Giang Bách Xuyên, đến cả mình thật sự nghĩ gì, muốn gì, thích gì cũng không biết nữa sao.
Y có phải thật sự sai rồi không.
Trong đầu Giang Dã đau nhói nhẹ, y cau mày đứng dậy.
Người bên cạnh hỏi: "Đi đâu vậy? Không khỏe à?"
Giang Dã nói: "Toilet."
Y ở toilet rửa mặt một lượt, cảm giác đau nhói mới giảm bớt.
Lúc trở lại phòng, Cố Hải không ở trong phòng, y lên tiếng hỏi: "Người đâu?"
"Tôi sợ cậu ta uống đến say đến mức không biết trời trăng mây đất, lát nữa sẽ không đi được, bèn tìm tài xế đưa người về rồi."
Giang Dã nhìn gương mặt giống hệt với mình trước mắt này: "Cảm ơn, tôi cũng đi đây."
Tiểu Dã nói: "Tôi đưa cậu về."
"Không cần," Giang Dã cầm chiếc mũ lưỡi trai đội lên: "Tôi tự bắt xe là được."
Tiểu Dã nói: "Bữa cơm này không ăn được gì, tôi lại không đưa cậu về, vậy lời xin lỗi này có ý nghĩa gì."
Giang Dã nhìn cậu vài giây, sau một lúc lâu mới nói: "Được. Cảm ơn."
"Cảm ơn với tôi làm gì," Tiểu Dã cười nói: "Vậy tôi đi lái xe."
Giống như lúc đến, Giang Dã ngồi trên ghế phụ.
Y nghiêng đầu dựa lên cửa sổ, nhìn những chiếc xe lướt qua nhanh chóng bên cạnh.
Đèn xe chiếu lên đôi mắt y, Giang Dã đột nhiên lên tiếng: "Là cậu cố ý chuốc say Cố Hải."
Không phải câu hỏi, là câu trần thuật không có cảm xúc dao động.
Một câu cắt ngang sự im lặng trên xe.
Tiểu Dã cười khẽ một tiếng: "Đó không phải cậu ta tửu lượng kém à, trách ai?"
Giang Dã quay đầu, nhìn người đang lái xe, sườn mặt này giống hệt với y.
Nhìn gương mặt này, y bất giác hơi sững sờ, mới lên tiếng nói: "Cậu ta ra ngoài chưa bao giờ uống nhiều như vậy."
Cố Hải để ý nhất cái nhìn của người khác, rất ít uống say bên ngoài.
"Giang Ngạc Ngư, cái tên cũng là giả," Giang Dã hỏi: "Cậu tiếp cận Cố Hải vì điều gì? Tiền hay là người?"
Y không tin lời Cố Hải nói rằng người trước mắt có ý với gã.
Tiền.
Người này nhìn là biết không thiếu tiền.
Tiểu Dã không nói gì, mãi cho đến cửa trường, cậu dừng xe lại nói: "Tới rồi."
"Cần tôi đưa cậu về ký túc xá không?"
Trường bây giờ đã chẳng còn mấy người ở bên ngoài.
Giang Dã nhìn cậu một cái, không nghe được bất kỳ đáp án nào, y không để ý đến cậu, cau mày quay người muốn mở cửa xe, lại đột nhiên bị một bàn tay kéo lại.
Nếu là bình thường, Giang Dã đã sớm hất tay người khác ra rồi.
Y ghét nhất người khác chạm vào y.
Nhưng hôm nay, y không nhúc nhích, chỉ quay đầu lại nhìn về người trên ghế lái.
Người ấy hơi rũ mắt, ánh sáng lờ mờ chiếu lên mặt cậu.
Sau một lúc lâu, cậu mới thấp giọng hỏi: "Cậu là thật sự không nhìn ra hay giả vờ không nhìn ra."
Giang Dã nhíu mày: "Gì?"
Tiểu Dã chợt ngẩng đầu, đôi mắt đen láy nhìn y nói: "Vì cậu."
Giọng nói của cậu rất thấp.
Độ ấm từ ngón tay nắm lấy y gần như muốn làm bỏng rát Giang Dã, thế nên y mất vài giây mới ý thức được, người trước mắt lại trả lời câu hỏi vừa rồi của y.