Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa
Chương 6
Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giang Dã mặt tối sầm, chuyện lần trước bị quăng ngã trên đường, cậu còn chưa tìm Tống Úc tính sổ, giờ lại còn dám khiêu khích đến tận mặt cậu rồi.
Mã Văn đi tới liếc nhanh qua chiếc cặp, thấy ba chữ đó thì bật cười: "Đ*t đ*t, cậu đây là lại thua trò đại mạo hiểm với ai thế?"
Giang Dã không nói gì, tùy tay ném chiếc cặp đi.
Trần Khai nhặt lên, cũng ôi một tiếng: "Anh Giang, trò đại mạo hiểm lần trước của cậu đã hết hạn chưa mà giờ lại là tình huống gì vậy."
Miếng vật trang sức acrylic viết tên Cố Hải kia là do cậu thua trò đại mạo hiểm với đám bạn chó này, bị chúng ầm ĩ treo lên.
Giang Dã cũng thấy ghét, thật là trẻ trâu quá đi mất.
Nhưng thiếu gia cầm lên được thì bỏ xuống được, đại mạo hiểm mà thôi, vẫn chơi được.
Thế nhưng giờ tấm thẻ bị Tống Úc phá hỏng, Giang Dã vô cùng không vui bảo: "Tan học đi đánh một người với tôi."
Mã Văn vừa nghe đánh người, mắt sáng rực lên: "Tôi đ*t tôi đ*t tôi đ*t, ai thế, cứ giao cho tôi. Còn muốn tìm thêm vài người không?"
Giang Dã: "Không cần. Chỉ ba người chúng ta."
Trần Khai hiếm lạ bảo: "Ai vậy. Trường chúng ta à?"
"Phải, trường chúng ta," Giang Dã nghiến răng nghiến lợi nói: "Tống Úc lớp ba."
Trần Khai hả một tiếng: "Chuyện lần trước cậu không phải nói bỏ qua cho cậu ta rồi sao?"
Giang Dã cảm thấy chuyện lần trước thật sự quá mất mặt, cậu không muốn nhắc đến.
Cậu cau mày nói: "Sao lắm lời thế?"
Nói xong, cậu liền ngồi xuống chỗ, mặt tối sầm cầm điện thoại lên chơi game.
"Ngày mai phải thi đó anh Giang." Trần Khai cũng không hỏi lại, nghiêng người ngồi trên ghế bên cạnh: "Tôi nghe nói kỳ thi lần này lại phải chia lớp lần nữa."
Giang Dã cũng chẳng thèm ngẩng đầu: "Chuyện đó thì liên quan gì đến tôi."
Cậu dù ở lớp nào cũng như nhau.
Mã Văn ở bên cạnh cười: "Tôi đ*t, Trần Khai cậu bây giờ càng ngày càng cằn nhằn như bà già rồi."
Trần Khai cũng cảm thấy mình nói câu vô nghĩa, Giang Dã khi nào từng để ý thi cử chứ.
Cậu ta bực bội trở về chỗ ngồi của mình.
"Vậy cậu chơi của cậu đi."
Giang Dã không nói gì, cầm điện thoại chơi game nhưng lại không tập trung.
Ngày mai thi.
Hôm nay nếu đi đánh Tống Úc, có thể ảnh hưởng việc thi của cậu ta không.
Cậu vừa thất thần, nhân vật nhỏ trên điện thoại bốp một phát ngủm củ tỏi.
Giang Dã: "Đ*t."
Ảnh hưởng hay không ảnh hưởng kỳ thi của cậu ta, liên quan quái gì đến mình.
Nhưng cậu lại chẳng hiểu sao nghĩ đến cảnh tượng mình bị đám côn đồ kia đánh trúng chân và Tống Úc đã cõng cậu đi.
Thật phiền phức, Giang Dã bực bội ném điện thoại vào trong hộc bàn.
Không chơi nữa, phiền phức chết đi được.
Cả ngày hôm đó, trừ tiết của chủ nhiệm lớp, Giang Dã suýt nữa ngủ say như chết.
Cho đến tan học, Mã Văn chống tay nhảy qua bàn, khẽ gõ trên bàn Giang Dã: "Đ*t sao còn đang ngủ, anh Giang, đi thôi. Trễ nữa lát không bắt được người đâu."
Giang Dã cau mày ngẩng đầu lên khỏi cánh tay, đầu óc còn chưa tỉnh táo: "Đi làm gì cơ?"
Mã Văn đ*t một tiếng: "Cậu không phải nói tan học theo cậu đi đánh người à? Ngủ đến ngớ người rồi à."
Giang Dã duỗi tay ra sau vuốt tóc một cái, ngồi một lúc mới tỉnh thần, đeo lệch ba lô lên nói: "Để hôm khác đi."
"? Đ*t đ*t, tôi cũng chuẩn bị xong cả rồi, để hôm khác làm gì?" Mã Văn lớn tiếng nói.
Hắn vài ngày trước đã khó chịu với Tống Úc rồi.
Giang Dã liếc nhìn hắn một cái, Mã Văn không có tật xấu gì, chỉ là nói một câu phải thêm chữ đ*t.
"Cậu đ*t thêm một câu, thì tự đi đánh một mình đi. Hôm nay phiền lắm được không?"
Mã Văn chậc một tiếng, ngậm miệng.
Người trong phòng học đi được hơn nửa, Giang Dã đi ra ngoài, đứng ở cửa vừa vặn nhìn thấy Tống Úc vác cặp, cúi gằm mặt, vẻ mặt u ám đi theo phía sau Cố Hải.
......
Tống Úc trừ lúc tan học đi theo Cố Hải, ban ngày ngồi trong phòng học, tâm trí cũng không đặt vào việc học.
Mỗi lần nhìn thấy bóng dáng Cố Hải, đầu óc y đều hiện ra khuôn mặt méo mó, từng bước ép sát của gã sau khi ngoại tình.
Y lại chẳng làm được gì, chỉ có thể siết chặt cây bút máy.
Ngày hôm sau thi xong môn cuối cùng. Bước ra khỏi phòng học, ánh mặt trời chiếu vào mắt y.
Tống Úc giơ tay che mắt một chút.
Phía sau Mao Mao theo sau: "Thi thế nào, Điềm Điềm."
Tống Úc trước kia vốn đã không thích học tập, đại học thì miễn cưỡng đậu vừa đủ điểm. Hiện tại lại bảy tám năm không động đến sách giáo khoa, đã sớm quên mất kiến thức trong đó.
Thi tệ.
Rất tệ.
Tống Úc lại không để bụng, y vốn cũng chưa từng để ý thi cử, trước kia lúc là Giang Dã, của cải phong phú sẽ che chở cho y, mà hiện tại, y cũng không còn tâm trạng để quan tâm đến kỳ thi.
Y chỉ quan tâm Giang Dã.
"Vẫn vậy." Tống Úc nói.
Mao Mao nhìn Tống Úc, luôn cảm thấy y có chút thay đổi, nhưng cụ thể thay đổi ở đâu, cậu lại không nói được.
Tống Úc xoay người đi về phía chỗ của mình, bản thân y thì không thân thiết với Mao Mao, không biết phải nói chuyện thế nào.
Đi được vài bước, đã đến phòng học, bên trong còn chưa có bao nhiêu người.
Cố Hải đứng trong phòng học, khoanh tay dựa vào bảng đen.
Lại là nụ cười đó.
Tống Úc nhíu mày, nhìn khóe môi nhếch lên của Cố Hải, cực kỳ khó chịu.
Nụ cười này y không thể tả được, là một nụ cười không có ý tốt, lại còn đầy vẻ bề trên.
Y không có vẻ mặt tốt lành gì mà nói: "Làm gì?"
Cố Hải vẫn giữ nguyên nụ cười ấy: "Gần đây sao cậu cứ nhìn chằm chằm tôi."
Tống Úc cau mày, kìm nén cảm giác kinh tởm kia, bảo: "Mắt nào của cậu nhìn thấy? Đôi mắt vô dụng đó, tôi đề nghị cậu nên đem tặng đi."
Y nói xong không thèm nhìn người đó, xoay người đi về phía chỗ ngồi của mình.
"Mới nói một câu đã nổi nóng," Cố Hải ở sau lưng nói: "Từ bao giờ tính tình..." Gã cố ý dừng một lát, mới nói: "...lại cay nghiệt như vậy."
Tống Úc không biết Cố Hải thế mà còn có thể kinh tởm đến vậy, y trước đây dường như chưa từng nhìn rõ bộ mặt thật của gã, mỗi lần đều có thể phá vỡ giới hạn kinh tởm của y.
Y hơi siết chặt nắm tay, nghiêng đầu đi, đôi mắt đen láy nhìn người đó hỏi: "Còn cay nghiệt hơn cả bố cậu à?"
Dường như không ngờ Tống Úc sẽ phản bác, sắc mặt Cố Hải hơi sững lại, rồi lập tức trở nên u ám.
Mao Mao vừa vào lớp cũng tình cờ nghe được câu nói đó, cậu ấy há hốc miệng, dường như không thể tin nổi.
Tống Úc cũng chẳng thèm nhìn ai, xoay người trở lại chỗ ngồi của mình.
Y cầm lấy chai nước khoáng uống ừng ực mấy ngụm, rồi nâng tay, chai nước khoáng rỗng lướt qua Cố Hải, rơi vào thùng rác bên cạnh.
Cố Hải suýt chút nữa bị đập trúng, sắc mặt càng khó coi, u ám khó tả, khuôn mặt kia có khoảnh khắc trùng khớp với khuôn mặt mười năm sau của gã.
Tống Úc thấy vậy, hài lòng trở lại chỗ ngồi của mình, lập tức cảm giác được cảm xúc phẫn nộ vẫn luôn bị đè nén đã vơi bớt đi một chút.
Tuy rằng chỉ một chút.
Trường thi xong, giáo viên đều phải chấm bài thi, trong lớp lúc này không có giáo viên.
Tống Úc trước đây ở lớp bình thường, học sinh trong lớp có thể hỗn loạn như một cái chợ.
Hiện tại học sinh lớp ba đều đang học tập, thậm chí cũng không có ai ngẩng đầu, chỉ có y nằm ghé trên bàn ăn không ngồi rồi.
Y lăn qua lộn lại.
Tiếng ngòi bút xẹt qua trang giấy bên cạnh khiến y vô cùng phiền chán.
Sau một lúc lâu nhẫn nhịn, y đột nhiên đứng dậy, ngang nhiên trốn tiết trong phòng học yên tĩnh đến nỗi tiếng lông gà rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy.
Mao Mao cúi xuống bàn, dùng sách giáo khoa che miệng, giọng không dám quá lớn: "Tống Úc, cậu đi đâu thế? Còn đang trong tiết mà."
Tống Úc không nói gì.
Y cũng không biết mình đi đâu.
Y từ sau khi trùng sinh, đã không biết mình muốn làm gì.
Y cũng không biết mình là ai, không biết mình rốt cuộc là Tống Úc hay Giang Dã.
Cả người đang trong trạng thái giằng xé, nửa điên loạn nửa u uất.
Sân trường lúc này không có ai, cả trường học đều trống rỗng.
Tống Úc đi dạo vài vòng trong trường, cuối cùng đi tới tường bao quanh trường.
Dứt khoát trèo ra ngoài trường luôn.
Vừa định leo ra ngoài, y nghe thấy một tiếng cười cợt từ phía trên.
"Ôi, đây chẳng phải học sinh gương mẫu sao?" Giang Dã ngồi trên tường rào, nhìn xuống y từ trên cao, khinh thường nói: "Học sinh ngoan cũng trốn học? Hay hôm nay cậu ra ngoài là để chuyên môn chịu tôi đánh?"
Tống Úc không để ý tới cậu, vài bước men theo đống đồ tạp nham bên cạnh, leo lên đỉnh tường.
Động tác nhanh nhẹn và đẹp mắt, nhìn là biết không phải lần đầu.
Giang Dã ánh mắt kinh ngạc đảo qua, rồi huýt sáo một tiếng với người kia.
Tống Úc ngồi trên tường, nhìn mình trước kia với tư thái của một người khác, cảm thấy y trước kia bị đánh quả thực chẳng oan, đúng là rất đáng ăn đòn.
Y nghiêng mặt nhìn Giang Dã, nhíu mày nói: "Cậu đi đâu? Lại trốn học?"
Ở trường, Giang Dã trừ thường hay lập bè kết phái chơi chung với mấy đứa bạn hư, học sinh khác thấy cậu đều tránh càng xa càng tốt.
Tống Úc lại không giống vậy, lại nhiều lần khiêu khích cậu.
Giang Dã nghi ngờ có phải mình biểu hiện tính tình tốt quá trước mặt Tống Úc không.
"Liên quan —" bốn chữ 'quái gì đến cậu' này còn chưa nói hết, cách đó không xa truyền đến một tiếng sư tử Hà Đông gầm.
"Nhãi ranh lớp nào, xuống dưới cho tôi, vô pháp vô thiên."
Giang Dã bị gầm cho đầu óc hơi kẹt, thế mà trong lúc nhất thời quên cả nhúc nhích.
Vẫn là Tống Úc kéo cậu một phen.
Giang Dã: "..."
Đ*t.
Hai người nhảy xuống tường, thở hổn hển chạy ngót nghét một con phố.
Cho đến khi xác định Đầu Trọc không đuổi theo kịp, Giang Dã mới chống chân thở hổn hển mấy hơi: "Không ngờ cậu lại thạo việc này đến thế."
Bên này là một khu phố thương mại, buổi sáng không nhiều người lắm.
Tống Úc nhìn vài lần, lại nhìn sang Giang Dã, không trả lời cậu, chỉ cau mày hỏi: "Cậu trốn học ra đây làm gì?"
Lại cúi mắt nói: "Thảo nào lần nào thi cũng kém thế."
Không biết là nói cho mình nghe, hay nói cho Giang Dã nghe.
"Gì chứ, cậu muốn ăn đòn đúng không," Giang Dã cảm thấy người trước mắt này thật sự đáng ăn đòn, hôm qua lẽ ra không nên bỏ qua cho cậu ta.
Cậu tức giận nói: "Học sinh gương mẫu như cậu đây trốn học ra ngoài làm gì thế? Chẳng lẽ vì đi quán net để học bài."
Tống Úc liếc nhìn Giang Dã một cái, không muốn nói chuyện vô nghĩa nữa,
Y vốn dĩ đã bực, xoay người đi luôn.
Giang Dã không biết có phải tâm trạng tốt hay không mà đi theo vài bước, ở sau lưng thờ ơ nói: "Tôi trốn học cũng không phải là vì cho mình. Theo đuổi người ta mà, nhất định phải bày tỏ, mời ăn uống một chút chứ, ê, cậu và Cố Hải chung một lớp, có biết cậu ấy ngày thường thích ăn những gì không?"
Thích ăn cứt.
Cảm xúc thật vất vả chìm xuống của Tống Úc lại bị vài ba câu nói của Giang Dã đã khiến y bốc hỏa, nhưng rất nhanh y đã bình tĩnh lại.
Phẫn nộ với mình trước đây cũng chẳng có một chút hữu dụng.
Ánh mắt y nhìn về phía Giang Dã.
Giang Dã mặc đồng phục xanh trắng, tóc đen nhánh, lông mi dài và cong, khuôn mặt mang nét đẹp đặc trưng, rõ ràng của tuổi thiếu niên, dưới ánh mặt trời, cả người rực rỡ như một quả cầu ánh sáng.
"Này, nói chuyện với cậu đấy, cậu có nghe không?" Giang Dã gọi y.
Đây là lần đầu tiên Tống Úc nhìn kỹ bản thân sau khi trùng sinh.
Lúc cậu cấp ba, là dáng vẻ này ư? Hình như y không nhớ rõ lắm.
Ánh mắt y dời xuống, lại dừng trên cổ chân Giang Dã, đã mấy ngày rồi, vết thương xanh tím kia thậm chí không ai chú ý tới, cũng không hề được băng bó chút nào.
Cũng đúng.
Y thời kỳ thiếu niên chưa bao giờ phát hiện, mình nhìn thì có vẻ bạn bè đông đúc, nhưng tất cả đều chỉ là bạn bè xã giao, thoáng qua rồi tan biến.
Thậm chí người trong nhà cũng không có ai quan tâm cậu.
Lòng Tống Úc chợt mềm lại.
Tại sao mình lại phải trút hết tức giận lên chính mình?
Mình muốn thấy bản thân mình sa đọa sao?
Một bản thân chìm trong bóng tối, nhìn một bản thân khác đang tỏa sáng, nhìn cậu ấy tuyệt vọng, giãy giụa, cuối cùng rồi cũng rơi vào cảnh giống như mình sao?
Tống Úc mím môi, đột nhiên tỉnh táo lại từ trong cảm xúc phẫn nộ điên cuồng.
Một lúc lâu sau, y mới xoay người đi đến bên cạnh Giang Dã: "Cậu ra ngoài mang theo bao nhiêu tiền."
Giang Bách Xuyên cho cậu khá nhiều tiền tiêu vặt, nhưng Giang Dã tiêu tiền không có chừng mực, vừa đến cuối tháng đã chẳng còn lại bao nhiêu tiền.
Giang Dã theo bản năng nói: "Hai trăm, làm gì."
Ánh mắt Tống Úc đảo vài vòng xung quanh, cuối cùng dừng lại tại nhà hàng Tây đắt đỏ nhất con phố này.
Y nhìn Giang Dã: "Mời tôi ăn một bữa cơm đi. Tôi đói rồi."
Giang Dã cũng nghi ngờ mình nghe lầm.
Hai người họ rất quen thuộc à?
Cậu chậc một tiếng: "Tại sao phải mời cậu ăn cơm?"
Tống Úc cúi mắt, thầm nghĩ.
Bởi vì tôi muốn thử tìm hiểu chính mình.
Y không biết nếu mình cũng ghét bản thân, thì còn ai sẽ yêu thương cậu nữa.