Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa
Tôi Đến Đây Tìm Cậu
Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giang Dã nhìn hàng mi chợt rũ xuống của Tống Úc, sửng sốt một lúc.
Đôi mắt u sầu thường ngày kia, tựa hồ nước bi thương, chất chứa đầy tâm sự.
Cậu nhìn không hiểu, nhưng chẳng rõ vì sao, cậu lại thấy cũng có chút đau lòng.
Giang Dã hơi không thích cảm giác này, cau mày ngẩn người một lúc, rồi xoay người bỏ đi.
Tống Úc nhìn bóng lưng Giang Dã rời đi mà không nói lời nào, rồi vào nhà hàng gọi vài món trong thực đơn từ người phục vụ.
Cũng không gọi nhiều lắm, vừa vặn 200 liền dừng lại, không để Giang Dã có tí tiền nào để theo đuổi ai.
Người phục vụ muốn nói rồi lại thôi: "Vị... bạn này, bạn học trả tiền kia đã đi rồi, còn muốn gọi thêm không?"
Tống Úc cũng chẳng ngẩng đầu, đưa lại thực đơn: "Trước khi thanh toán, cậu ấy chắc chắn sẽ quay lại."
Giọng điệu chắc chắn như vậy khiến người phục vụ ngẩng đầu, bất giác nhìn về phía bóng người ngoài cửa sổ.
Chủ yếu là hai người trông thật sự không giống bạn bè chút nào.
Đợi đến khi người phục vụ mang món ra, thì thấy người vừa rồi bỏ đi kia quả nhiên đã quay lại thật.
Giang Dã đứng trước bàn Tống Úc, giọng điệu khó chịu nói:
"Này, tránh ra chút, cho tôi vào."
Tống Úc rũ mắt hỏi: "Không phải đã đi rồi à, quay về làm gì nữa?"
Giang Dã cúi đầu nhìn thoáng qua đôi giày vải bạt trắng bệch của Tống Úc, rồi nhanh chóng dời mắt đi, tìm chỗ ngồi xuống đối diện: "Bổn thiếu gia đói bụng thì không được à?"
Hai người nhất thời không nói gì, chỉ có tiếng nĩa va chạm đĩa sứ.
Giang Dã vốn không có khẩu vị, nhưng ăn vào miệng mới phát hiện đều là những món mình thích.
Khẩu vị của cậu và tên Tống Úc này thật ra lại rất hợp nhau.
Vừa ăn vừa nghĩ, Giang Dã lại nhớ đến cảnh tượng nhìn thấy ngày hôm qua, có chút tò mò hỏi: "Hôm qua tan học cậu lén theo dõi Cố Hải à?"
Cậu nghi ngờ có phải vì mình đã kích thích đến Tống Úc không.
Tống Úc cúi đầu, không thừa nhận cũng không phủ nhận, rũ mi rồi lên tiếng hỏi: "Bộ cậu thích Cố Hải lắm à?"
"Gì cơ?" Giang Dã gắp đồ ăn, không nghe rõ.
Tống Úc ngẩng đầu nhìn cậu: "Tôi hỏi bộ cậu thích Cố Hải lắm à?"
Giang Dã dừng một lát: "Bổn thiếu gia thích thì sao, ai cần cậu lo?"
"Hơn nữa bổn thiếu gia lớn lên đẹp trai thế này, thích ai cũng là vinh hạnh của người đó."
Tống Úc mím môi, y cau mày, lần này không tức giận, chỉ buồn bã.
Y nghĩ, nếu khi đó có người quan tâm chính y nhiều hơn, thì có lẽ y đã không chạy theo tên cặn bã ấy như thiêu thân lao đầu vào lửa rồi.
Giang Dã nhìn vẻ mặt Tống Úc, theo bản năng cũng nhíu mày theo, vừa định mở miệng nói gì đó.
Tống Úc đột nhiên cúi đầu, nhìn mắt cá chân xanh tím của cậu hỏi: "Còn đau không?"
Y nghĩ, có lẽ y nên quan tâm mình nhiều một chút.
"Hả?" Giang Dã nhất thời không phản ứng kịp.
Tống Úc cúi đầu, duỗi tay nhẹ nhàng chạm vào một chút, rồi ngước mắt nghiêm túc nhìn cậu: "Chỗ này, còn đau không?"
Ngón tay lạnh lẽo dừng trên làn da nơi cổ chân, Giang Dã lập tức khựng lại, sau một lúc lâu mới phản xạ có điều kiện mà lùi một bước.
Tống Úc nhìn Giang Dã vì một câu nói quan tâm mà trên mặt lại lộ ra biểu cảm bối rối không biết làm sao, lòng càng xót xa hơn.
Chỉ có người chưa từng được người khác quan tâm, mới có thể hành xử như vậy.
Chẳng trách sau này đối với sự quan tâm giả tạo của tên Cố Hải kia, đều cam tâm tình nguyện lao đầu vào lửa như thiêu thân.
Hàng mi Tống Úc khẽ run, nhìn về phía Giang Dã nói: "Đi bệnh viện chưa? Tôi cõng cậu đi."
Cõng?
Nghe thấy từ này, Giang Dã bật dậy khỏi chỗ ngồi ngay lập tức.
"Ai muốn cậu cõng! Chút vết thương nhỏ này mà đi bệnh viện, làm ra vẻ chết được à," cậu chủ giả vờ tức giận nói: "Tự cậu ăn đi, tôi còn có việc, không đúng, Mã Văn tìm tôi có việc, tôi phải đi đây."
Cậu rời đi như thể đang trốn chạy, gần như chạy trối chết chỉ vì một câu quan tâm của người khác.
Nhưng cho dù là vậy, Giang Dã cũng không quên thanh toán.
Tống Úc nhìn bóng lưng Giang Dã rời đi, nhìn rất lâu sau, cho đến khi không còn thấy bóng người, y mới thu ánh mắt lại rồi đứng dậy.
Ra khỏi nhà hàng, y lại đi dạo một vòng trên phố, thế nhưng không biết mình nên đi đâu, y dường như lại quay về trạng thái trước khi trùng sinh.
Thành phố này lớn như vậy, lại chẳng có nơi nào y có thể dung thân.
Cứ dạo mãi bên ngoài cho đến buổi chiều, Tống Úc trở về nhà, vốn tưởng rằng Trần Hồng còn chưa về, nhưng khi đẩy cửa ra, y lại nhìn thấy bà đang ôm Tống Giai ngồi trên chiếc ghế sofa ghép bằng gỗ.
Tống Úc không biết gọi bà thế nào, từ "mẹ" không thốt ra được khỏi miệng, nên y không nói gì.
"Hôm nay sao về sớm vậy." Trần Hồng lên tiếng hỏi trước.
Tống Úc đứng ở cửa, y không muốn nói dối, bèn khẽ "vâng" một tiếng, rồi nói: "Con về phòng trước đã."
Y đẩy cửa đi vào trong.
Trần Hồng nói: "Điềm Điềm, hai ngày nay con có phải có tâm sự gì không?"
Tay Tống Úc đang đẩy cửa dừng lại, y không biết ngày thường Tống Úc và Trần Hồng ở chung như thế nào, chỉ có thể nói một cách lãnh đạm.
"Con không sao."
Trần Hồng nhìn bóng lưng gầy gò của thiếu niên, muốn nói gì đó, song cuối cùng không nói, chỉ bảo: "Hôm nay có phải thi cử đúng không, chắc mệt rồi, con về phòng nghỉ ngơi đi, ăn cơm mẹ sẽ gọi con."
"Vâng ạ."
Tống Úc vào phòng, song không di chuyển, chỉ dựa lưng vào cửa, y nghe Trần Hồng cầm điện thoại, không biết gọi cho ai.
"Alo thầy, Tống Úc trốn học quả thật không đúng, nhưng tôi thấy đứa nhỏ này gần đây áp lực hơi lớn, thầy đừng trách thằng bé, thành tích giảm sút thì sao? Được, cảm ơn thầy, tôi sẽ nói chuyện với thằng bé thật tốt."
Tống Úc rũ mắt không nhúc nhích, ngón tay chậm rãi co lại.
Biết chuyện y trốn học sao?
Vậy tại sao không nói với y?
Trần Hồng làm món cánh gà chiên Coca cho bữa tối.
Tống Giai ở bên cạnh ồn ào đòi ăn, Trần Hồng thử nhiệt độ thấy không nóng, mới đưa cho cô bé: "Ăn chậm một chút nhé Quả Quả, đừng để bị nghẹn."
Lại gắp một đũa đưa cho Tống Úc: "Ăn nhiều một chút, gần đây con gầy đi rồi."
Tống Úc không nói lời nào, cúi đầu vùi mình vào bữa cơm, mãi cho đến khi ăn xong, Trần Hồng cũng không nhắc đến chuyện thành tích.
Tống Úc nhìn Trần Hồng bỏ cơm thừa của Tống Giai vào chén mình, không nhịn được lên tiếng nói: "Lần này thi --- con không thi tốt."
Nói chính xác hơn, y chỉ nhìn bài thi vài lần, điền bừa vài câu rồi nộp bài thi.
"Không sao đâu," Trần Hồng ngẩng đầu, không có ý muốn trách cứ y: "Ai có thể thi tốt mãi được chứ."
Ngón tay Tống Úc lại siết chặt, cách giáo dục này khác hoàn toàn với Giang Bách Xuyên.
Cậu cụp mi nói: "Lần này phải chia lớp lần nữa, con có lẽ sẽ không vào lớp mũi nhọn được."
Trần Hồng nói: "Vậy thì hãy cứ dừng lại nghỉ ngơi, nghỉ ngơi đủ rồi, lại thi tiếp."
Tống Úc không nói nên lời, so với sự thấu hiểu này, mắng y một trận có lẽ sẽ dễ chịu hơn.
Y ăn cơm không chút mùi vị nào, buổi tối về phòng, Đầu Đinh gửi tin nhắn cho y.
"Tống, gần đây Giang Dã không tìm cậu làm phiền chứ?"
Tống Úc: "Không có."
Đầu Đinh: "Vậy thì tốt rồi."
Đầu Đinh: "Cậu ta ở trong trường đã quen hoành hành ngang ngược, ở trường cần phải tránh xa Giang Dã một chút."
Tống Úc thầm nghĩ, không thể tránh xa được.
Thành tích thi đã có vào buổi tối.
Buổi tối chủ nhiệm lớp đã gọi điện đến: "Tống Úc, một lần sai lầm chẳng chứng minh được gì, cô có thể xin cho em ở lại lớp ba."
Tống Úc nói: "Không cần đâu ạ, cảm ơn cô."
"Em xác định muốn chuyển đến lớp cuối? Lớp chín kém cỏi nhất toàn khối sao?" Giọng chủ nhiệm lớp càng ngày càng nghiêm túc, mang theo một tia hận sắt không thành thép: "Lớp chín rốt cuộc có gì tốt chứ?"
Tống Úc cầm điện thoại cụp mắt.
Lớp chín đâu cũng chẳng tốt, nhưng lớp chín có Giang Dã.
Một người có thể bỏ lại bất kỳ ai, lại cô độc đến mức chẳng bỏ rơi được chính mình.
.......
Ngày hôm sau, Giang Dã vác hai quầng thâm mắt to đến trường, Mã Văn hoảng sợ: "Đệt đệt, đỉnh thật, đêm qua cậu lại đi chơi suốt đêm à?"
"Suốt đêm cái quái gì," Giang Dã nói: "Tôi đi tu tiên đấy."
Hôm qua cậu về đến nhà, lăn qua lộn lại cả một đêm đều suy nghĩ về thái độ của Tống Úc đối với cậu ban ngày, còn có đôi mắt như đang đau lòng ấy khi nhìn về phía cậu.
Tống Úc cậu ta có ý gì?
Tại sao trước sau chẳng qua một ngày mà thái độ của y lại hoàn toàn trái ngược.
Cậu nghĩ tới nghĩ lui vẫn không nghĩ rõ, cuối cùng đến rạng sáng mới ngủ thiếp đi.
"Chết tiệt, giờ cậu bộ muốn đi ngủ hả anh Giang," Mã Văn nói: "Người tu tiên cũng phải ngủ à?"
"Câm miệng!" Giang Dã làm cử chỉ tay với cổ hắn, vươn ngón tay cảnh cáo: "Đừng quấy rầy tôi. Cho dù là Ông Trời có đến, cũng đừng quấy rầy tôi ngủ. Nếu không hôm nay cậu sẽ chết chắc."
Mã Văn duỗi tay kéo miệng mình lại, ngậm miệng.
Thiếu gia có tính gắt ngủ, người lớp chín đều biết, giáo viên trong trường cũng biết cái tật này của cậu, nhưng người ta của cải phong phú, học tập hay không cũng vậy, đi học cũng không có ai quản cậu.
Giang Dã mặc đồng phục, dùng sách giáo khoa che chắn ánh mặt trời, tìm một góc độ thích hợp, chuẩn bị ngủ không biết trời trăng.
Cậu nằm sấp trên cánh tay.
Có người nhỏ giọng thảo luận: "Nghe nói chưa, lần này có một người rớt từ lớp thực nghiệm, hình như được phân đến lớp chúng ta."
"Ai vậy? Những đề đó tuy tôi không biết, nhưng bài thi lần này đâu có khó."
"Không biết, một lát vào học chẳng phải sẽ biết à."
Giang Dã căn bản không quan tâm mấy chuyện này, ai vào lớp thì liên quan gì đến cậu.
Bây giờ cậu muốn ngủ bù, tỉnh dậy sẽ đi tìm Tống Úc tính sổ.
À, tính sổ cái tội làm cậu mất ngủ.
Mà Tống Úc lúc này đang theo giáo viên chủ nhiệm lớp chín đi về phía lớp học.
Thầy chủ nhiệm lớp đại khái hơn ba mươi tuổi, dạy Toán, nhìn qua tính tình không tệ: "Em cũng biết rồi, nên thầy không giới thiệu nhiều gì, thầy là giáo viên chủ nhiệm lớp chín, tên là Vương Dư Đường, em cứ gọi thầy là lão Vương theo các bạn trong lớp đi, ông nhiệm cũng được."
Tống Úc khẽ "vâng" một tiếng.
"Sao lần này thành tích lại tụt vậy?" Vương Dư Đường vừa đi vừa lắc phiếu điểm vài cái hỏi: "Sơ suất hay trong người không khỏe?"
Tống Úc không biết nói thế nào, mím môi không nói gì.
Vương Dư Đường nhìn trạng thái của Tống Úc, giơ tay chuẩn bị an ủi y một chút, kết quả Tống Úc gần như lùi về sau theo phản xạ có điều kiện.
"À," Vương Dư Đường có chút xấu hổ, tay ngừng giữa không trung: "Học sinh lớp thực nghiệm các em xuống đây lạnh lùng thật ha."
Khi nói chuyện hai người đi vào phòng học, trong phòng học hôm nay lại khá yên tĩnh, đến một người đùa giỡn cũng không có, tiết kiệm được cho Vương Dư Đường khỏi phải tranh luận không cần thiết, thầy ho nhẹ vài tiếng: "Hôm nay trong lớp có thêm một bạn học mới, đến từ lớp thực nghiệm."
Không biết ai là người đầu tiên huýt sáo.
"Chết tiệt, chết tiệt, đỉnh vậy sao. Giỏi như vậy sao lại chạy đến lớp chúng ta."
Tống Úc không cần nhìn cũng đã biết giọng nói này là của ai, trong trường này chỉ có một người có câu cửa miệng và giọng nói lớn như vậy.
Vương Dư Đường gõ bàn: "Mã Văn, thầy nói em bao nhiêu lần rồi, không được nói tục trong lớp."
Mã Văn cà lơ phất phơ, không hề có vẻ hối lỗi: "Em sai rồi lão Vương."
Vương Dư Đường nói: "Nhưng không thay đổi đúng không."
Cả lớp cười rộ lên, Tống Úc hỏi: "Em ngồi ở đâu ạ?"
Vương Dư Đường nhìn quanh lớp, còn hai chỗ trống, cũng không có nhiều lựa chọn: "Em tìm một chỗ ngồi xuống trước đi, nếu không hợp lại nói với thầy. Thầy sẽ chuyển giúp em. Nhưng thầy đề nghị em ngồi cạnh --- Lưu Thành."
Tống Úc cũng chẳng thèm nhìn, lập tức đi về phía chỗ của Giang Dã.
"…"
Ánh mắt cả lớp đều tập trung vào Tống Úc.
Vương Dư Đường phải sau một lúc lâu mới nói: "Chỗ này cũng được. Nhưng tính tình Giang Dã không tốt lắm, không quá thích có ai..... ngồi bên cạnh."
Thầy còn chưa nói hết, đã thấy Tống Úc giơ tay, vỗ một cái lên đầu trùm trường.
Tuy thoạt nhìn lực không lớn, nhưng cũng đủ đánh thức người.
Vương Dư Đường: "…"
Giang Dã chưa từng bị đối xử như vậy, tính gắt ngủ phát tác, đen mặt ngẩng đầu: "Không muốn sống yên nữa đúng không, muốn chết à?"
Thấy rõ người, cậu dừng lại: "Tống Úc? Cậu đến đây làm gì."
Tống Úc ngồi bên cạnh cậu: "Tôi đến đây tìm cậu."