Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa
Chương 9
Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tống Úc nhìn cậu bằng đôi mắt đen láy, đen như mực.
Giang Dã cố gắng nín cười, tha thứ cho y chuyện đã gửi tài liệu học tập làm phiền mình.
Đến tận lúc tan học, Giang Dã vẫn bật cười khi nhớ lại cách gọi đó.
"Điềm Điềm? Sao không gọi là Đắng Đắng luôn đi."
Mã Văn đứng cạnh, nhìn Giang Dã với vẻ mặt khó hiểu: "Anh Giang, đắng đắng gì cơ?"
Chẳng hiểu vì lý do gì, Giang Dã không nói cho hắn. Trước đây, dù có chuyện gì xảy ra, Mã Văn gần như luôn là người đầu tiên biết. Nhưng thật kỳ lạ, chuyện liên quan đến Tống Úc, cậu lại không muốn kể cho Mã Văn.
"Không có gì." Giang Dã đeo cặp nghiêng vai, nhìn Mã Văn và Trần Khai: "Hôm nay đi đâu, quán net à?"
Cậu thật sự không muốn về nhà, không muốn nhìn dáng vẻ một nhà ba người hòa thuận trong nhà.
Không muốn mình trông lạc lõng trong chính ngôi nhà của mình.
Không muốn Giang Bách Xuyên lại đem mình ra so sánh với Trang Từ Tuyên.
Mã Văn có vẻ hơi vui: "Hôm nay cuối cùng cậu cũng rảnh rồi, anh Giang. Hôm qua tôi ở quán net một mình chán chết."
Hắn nói nghe rất chân thành, nếu không phải Giang Dã đêm qua đã đăng nhập game một lần thì cậu đã tin rồi.
"Chậc, tôi thấy tối qua cậu chơi đến nửa đêm, hết ván này đến ván khác, hóa ra đó gọi là 'chẳng vui gì' à?"
"Mẹ kiếp?" Mã Văn nói: "Anh Giang, hôm qua không phải cậu có việc sao? Sao lại xem tôi chơi được? Hóa ra cậu chú ý tôi đến vậy à, anh Giang, cảm động quá."
"Chú ý cái khỉ khô, tại tôi rảnh." Giang Dã nói xong, lại cụp mắt xuống.
Ngày hôm qua cậu không xuống lầu, đến bữa cơm cũng không ai gọi cậu.
Một lúc lâu sau, cậu thu lại cảm xúc, ngước mắt nhìn Mã Văn nói:
"Đừng lảm nhảm nữa, rốt cuộc có đi không?"
Mã Văn: "Đi, đi, đi!"
Hắn kích động ôm cổ Trần Khai: "Anh em đi thôi!"
Trần Khai bên cạnh đột nhiên lên tiếng: "Tôi không đi đâu."
Mã Văn: "Mẹ kiếp, vậy thì không đủ thú vị rồi, lần nào cũng thiếu cậu."
Trần Khai rũ mắt xuống: "Ừm, sức khỏe mẹ tôi không tốt lắm, tôi phải về chăm sóc bà ấy."
"Bị bệnh à? Có nghiêm trọng không? Vậy cậu mau đi đi," Mã Văn nói: "Chờ sức khỏe dì tốt hơn rồi tính."
"Bệnh cũ thôi," Trần Khai khẽ nhéo ngón tay, nói với Giang Dã: "Vậy tôi đi trước đây, anh Giang." Nói xong, cậu ta quay người đi về hướng ngược lại.
Giang Dã nhìn bóng lưng cậu ta, đột nhiên gọi giật lại.
"Trần Khai!"
Trần Khai dừng bước quay đầu lại. Giang Dã đi tới, từ trong cặp lấy ra số tiền sinh hoạt phí Giang Bách Xuyên vừa cho cậu, cậu giữ lại năm tờ, còn lại nhét hết vào tay Trần Khai.
"Số tiền này coi như tôi và Mã Văn thăm dì."
Hoàn cảnh gia đình Trần Khai không tốt. Bố cậu ta đánh bạc nợ tiền rồi bỏ trốn, để lại cho gia đình một món nợ kếch xù. Cả nhà đều dựa vào mẹ cậu ta làm đủ việc lặt vặt để nuôi sống. Vì thế, ngày thường, Giang Dã dù đi chơi hay ăn cơm, chưa bao giờ để Trần Khai phải trả tiền.
Trần Khai sững sờ, ước lượng số tiền trong tay, ít nhất cũng phải hai ngàn.
"Anh Giang?"
"Cầm đi, chăm sóc mẹ cậu thật tốt." Giang Dã không giỏi nghe người khác nói lời cảm ơn, khoác cặp lên vai rồi quay người đi ngay, nên cậu không nhìn thấy Trần Khai phía sau siết chặt tiền trong tay, tiền gần như sắp bị vò nát.
"Anh Giang, cậu cho Trần Khai nhiều như vậy, mình còn tiền tiêu không?" Mã Văn đến quán net đặt cặp xuống bên cạnh: "Tiêu tiền như nước chảy thế kia, năm trăm tệ một tuần là hết sạch nhỉ."
Giang Dã bật máy tính lên, sợ người trong nhà tìm nên đăng nhập WeChat trước.
"Hết rồi tính sau."
Thấy cậu chủ giàu có hào sảng, Mã Văn ngậm miệng. Hai người mở game tổ đội, đang chơi hăng say thì Giang Dã thấy cửa sổ WeChat nhanh chóng rung lên mấy cái.
Tống Úc?
Giang Dã liếc qua, mặc kệ y.
"Mã Văn, cậu ngây ra đó làm gì thế, người ta ra sau trộm tháp hết rồi kìa!" Giang Dã mắng một câu, vừa định vòng qua đó thì WeChat lại nhanh chóng rung lên mấy cái.
Tống Úc: [Đề hôm nay, đừng quên xem]
Tiếp theo là vài trang tài liệu chi chít chữ.
Giang Dã: "..."
Cậu nhìn những tài liệu học tập này mà sởn gai ốc, cảm thấy đầu mình dường như bị thứ gì đó xâm chiếm. Sau đó, vừa phân tâm, nhân vật trong game của cậu đã bị người khác đánh chết.
Mã Văn chửi thề một tiếng: "Anh Giang, cậu sao vậy? Sao lại đứng yên đó để người ta chém thế?"
"Câm miệng!" Giang Dã nhìn nhân vật đã chết trên máy tính, hít sâu một hơi, vô cùng phẫn nộ gõ xuống vài chữ.
Giang Dã: "Tống Úc, cậu có bị điên không?"
Nói xong, cậu nhanh chóng thoát khỏi WeChat.
Vừa định mở một ván nữa, điện thoại vang lên. Giang Dã cho rằng lại là Tống Úc, vừa định chọc ghẹo thì đầu dây bên kia truyền đến giọng đàn ông xa lạ.
"Giang Dã đúng không?"
Giang Dã nhíu mày: "Anh là ai?"
"Đừng quan tâm tôi là ai," người đàn ông nói: "Thằng em cậu Trần Khai đang gây chuyện ở chỗ chúng tôi. Nếu không muốn nó thiếu tay thiếu chân, cậu tốt nhất đến đây ngay bây giờ. Nếu đến trễ một chút, tôi không đảm bảo nó sẽ còn nguyên vẹn đâu."
Giang Dã siết chặt điện thoại, mặt đen lại: "Tôi sẽ đến ngay, anh đừng động vào cậu ấy." Cậu cúp máy, mặc áo khoác đồng phục vào, xách cặp lên. Mã Văn vừa nãy quá tập trung chơi game nên không nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện, thấy Giang Dã đứng dậy thì gọi:
"Anh Giang, cậu đi đâu vậy?"
Giang Dã: "Trần Khai gặp chuyện rồi, tôi phải ra ngoài một chuyến."
Mã Văn vừa nghe, nhanh chóng gỡ tai nghe xuống: "Ở đâu? Có cần chúng ta gọi thêm người không?"
"Trong một xưởng đen ở con phố bên cạnh." Giang Dã nói: "Không kịp đợi người đâu, cậu đi gọi người đi, tôi đi trước."
Mã Văn hùng hổ đi ra ngoài cùng cậu: "Mẹ nó, Trần Khai hiền lành như vậy sao lại chọc tới người khác? Cậu đi một mình được không? Hay là hai chúng ta đi cùng đi."
"Sao nói nhảm nhiều vậy?" Giang Dã nói: "Đi chung rồi cùng giải thích à?"
Mã Văn cuối cùng vẫn không thuyết phục được cậu chủ nhỏ, trước khi đi lo lắng dặn dò: "Vậy anh Giang, cậu đi đừng động tay, trì hoãn bọn họ một lát, chờ tôi tới."
Giang Dã nhanh chóng xua tay, tỏ vẻ mình đã hiểu.
Xưởng đen này ngày thường kinh doanh đủ thứ, từ quán mạt chược, đánh bạc, cho đến những hoạt động mua bán không công khai, hắn ta đều có tất.
Giang Dã soạn sẵn tin nhắn cầu cứu trên điện thoại, rồi giữ ở giao diện báo cảnh sát, sau đó mới đi vào.
Một tên đầu trọc vai trần, trên người xăm trổ ngồi bên trong. Nhìn quanh một lượt, toàn là những thanh niên trông rất bặm trợn, không làm việc đàng hoàng.
Giang Dã nhìn gã hỏi: "Trần Khai đâu?"
"Gan thật đấy," người đàn ông xăm mình cười một tiếng mà không trả lời, nói: "Dám đến một mình."
Giang Dã ngày thường không thích gây sự với những người ngoài trường này. Dù sao thì trong trường họ cũng là học sinh, cậu nói: "Ừm, nói đi, giải quyết thế nào?"
Người đàn ông xăm mình ra hiệu bằng mắt với người bên cạnh, xì một tiếng nói: "Đến rồi, mày còn muốn chạy à?"
Một tiếng "rầm", cánh cổng bị đóng lại, căn phòng lập tức chìm vào bóng tối. Đầu ngón tay Giang Dã khẽ run rẩy theo bản năng, cậu nắm chặt chiếc cặp trong tay.
*
Tống Úc hơi nhíu mày nhìn ảnh đại diện của Giang Dã. Những tài liệu đó không được nhận, tin nhắn gửi cho cậu cũng không được trả lời.
Tống Úc: "Giờ cậu đang ở đâu?"
Ngoài cửa, Trần Hồng gõ gõ cửa: "Điềm Điềm, ra ăn cơm thôi con."
Tống Úc "dạ" một tiếng, lại nhìn chằm chằm giao diện WeChat một lúc, vẫn không thấy bất cứ động tĩnh gì.
Y hiểu Giang Dã, cho dù vô cùng khó chịu, cậu ấy chắc chắn cũng sẽ trả lời một dấu chấm câu.
"Anh ơi," Tống Giai lại gọi thêm lần nữa: "Ăn cơm!" Tống Úc hơi khựng lại, mở cửa, nhìn Tống Giai cầm một cây kẹo que đứng bên ngoài, chìa ra cho mình: "Anh ơi ăn đi, ngọt lắm."
"Anh không ăn, em..." Tống Úc vẫn không biết phải ở chung với họ thế nào: "Em ăn đi."
Tống Úc cầm điện thoại ra khỏi cửa phòng ngủ, Tống Giai tung tăng nhảy nhót đi phía trước. Y lại cảm thấy ngực có chút ngột ngạt, một cảm giác bực bội khó hiểu.
Khoảng thời gian này có từng xảy ra chuyện gì ư? Tống Úc không còn nhớ rõ ký ức thời cấp ba nữa, rất nhiều chuyện đều mơ hồ. Y cau mày suy nghĩ mãi, cuối cùng vẫn gọi cho Mã Văn.
Điện thoại gần như kết nối ngay lập tức. Tống Úc hơi ngạc nhiên, liếc qua dãy số xác định mình không gọi nhầm mới nói: "Giang Dã đâu? Có ở cùng cậu không?"
"Mẹ kiếp? Tống Úc? Sao cậu có số tôi?" Mã Văn nghe giọng rất gấp gáp: "Thôi, giờ tôi không rảnh nói nhảm với cậu. Ông đây còn phải tìm người sang phố bên cạnh!"
Mã Văn gọi cho rất nhiều người, nhưng đối phương không phải nói không rảnh thì là không dám đi. Hắn cũng sắp lo sốt vó rồi.
Tống Úc mặt căng thẳng: "Phố bên cạnh? Giang Dã đến xưởng đen?" Y nhớ ra rồi. Chuyện xưởng đen lần đó.
Tống Úc thậm chí quên cúp máy, đã chạy ra ngoài. Trần Hồng ở sau lưng gọi: "Điềm Điềm, con đi đâu vậy?" Tống Úc không nghe rõ, giờ trong đầu y chỉ còn lại Giang Dã.
Lúc này, Giang Dã một mình ở xưởng đen, đối mặt với một đám côn đồ. Một học sinh, dù có lợi hại đến mấy cũng không thể đánh thắng được bọn xã hội đen.
Cổ họng Tống Úc nghẹn lại, y nhớ đến chuyện trước đây. Lúc ấy, y bị đánh đến toàn thân không còn chỗ nào lành lặn ở xưởng đen, lại bị nhốt 24 tiếng đồng hồ trong tầng hầm ngầm.
Trước khi đi vào, y đã báo cảnh sát, nhưng cửa vào tầng hầm ngầm bị tạp vật chặn lại, cảnh sát phải đến tối hôm sau mới tìm được.
Chính từ sau sự kiện lần này, Giang Dã mắc chứng sợ bóng tối.
Tống Úc cắn răng, cả người như quay về trạng thái điên cuồng khi vừa mới sống lại ban đầu. Chẳng qua lúc ấy là vì Cố Hải. Còn hiện tại, là vì Giang Dã.
Nhưng may mắn là y vẫn chưa đánh mất lý trí. Tống Úc biết sức mình đến đâu, một mình y kiểu gì cũng không thể đánh thắng được nhiều người như vậy.
Y hơi mím môi, đôi mắt nhìn một vòng quanh con phố này. Nếu nhớ không lầm, gần đây có một sàn Taekwondo.
Y quấn áo đồng phục quanh eo, nhặt một cục gạch trên phố, đập mạnh vào tấm biển hiệu sàn Taekwondo.
……
Bốn phía đen kịt. Giang Dã ăn mấy cú đấm vào người, cảm giác xương sườn trước ngực đều sắp nát, vừa cử động đã đau thấu xương.
Cậu rõ ràng đã báo cảnh sát, nhưng cảnh sát mãi đến bây giờ vẫn chưa tới. Có lẽ dù đến cũng căn bản không tìm được cậu.
Cậu không chỉ không tìm được Trần Khai, mà còn bị người ta ném vào tầng hầm ngầm. Không biết đây có phải nơi dùng để trừng phạt người không, nơi này không chỉ nhỏ hẹp mà còn chẳng có chút ánh sáng nào.
Toàn thân Giang Dã đau đớn, lại chẳng nhìn thấy gì, đáy lòng đột nhiên dâng lên một nỗi sợ hãi cận kề cái chết.
Rất tối, rất đau. Liệu cuối cùng cậu chết ở đây, cũng sẽ không có ai biết không?
Giang Bách Xuyên có khi vài tháng sau mới phát hiện cậu biến mất không?
Cậu duỗi ngón tay mò mẫm, muốn đi ra ngoài, cuối cùng lại sờ đến một thứ khô quắt, đầy lông, là một con chuột chẳng biết đã chết từ bao giờ.
Giang Dã ném con chuột chết ra theo phản xạ, ngực ngột ngạt đến mức suýt nữa không thở nổi. Cậu biết tinh thần mình đã gần như sụp đổ.
Đúng lúc này, cửa đột nhiên vang lên một tiếng động. Nói không sợ là giả.
Trong ánh sáng lờ mờ, Giang Dã theo phản xạ nheo mắt lại, sau đó ngẩng đầu nhìn sang.
Nhưng thật bất ngờ, một bóng người ốm yếu, cao gầy đứng ở cửa, trông rất tả tơi, trên quần áo còn rách vài lỗ. Y đưa tay về phía cậu.
Tống Úc?
Phía sau còn có mấy tên côn đồ đang đuổi theo.
"Mẹ kiếp, đừng để thằng trong tầng hầm ngầm này trốn thoát! Nó làm bị thương bao nhiêu anh em của chúng ta rồi! Đè nó lại!"
Rõ ràng bản thân cũng chẳng khá khẩm là bao, Tống Úc lại không lùi một bước, cầm gậy bóng chày che Giang Dã phía sau. Chỉ là vẻ ngoài của y không hề có chút uy hiếp nào.
Nhưng Giang Dã nghe thấy trái tim trong ngực mình đập mạnh một nhịp.
Cậu không ngờ rằng, Tống Úc lại đến trước cả cảnh sát.