Chim Hoàng Yến Và Bá Tổng Keo Kiệt Của Anh Ta
Chương 2: Duyên phận nơi quán bar
Chim Hoàng Yến Và Bá Tổng Keo Kiệt Của Anh Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đêm xuống, thành phố mới thực sự rộn ràng ......
Một chiếc xe thể thao đỏ rực lao vun vút trên đường phố, bùng lên một cú drift đẹp mắt giữa tiếng gầm rú của động cơ, rồi dừng lại trước cửa một quán bar tên Y.
Ôn Ngôn xuống xe, diện mạo tuấn tú, ném chìa khóa cho mấy nhân viên phục vụ đứng cổng. Người giành được chìa khóa trong tay vẻ mặt hớn hở, tưởng rằng mình vừa đắc thủ được một ông chủ giàu sụ, chắc hôm nay sẽ kiếm được không ít tiền boa đậu xe!
Trong lúc người phục vụ đang bay bổng trong mơ ước, thì thấy Ôn Ngôn chậm rãi móc ví ra ......
Động tác này nhìn thuần thục đến mê người, nụ cười trên mặt người phục vụ càng lúc càng rộng ra, như thể hàng chục tờ tiền đỏ đang vẫy gọi hắn.
Ôn Ngôn chậm rãi mở ví ......
Thuần thục lấy ra một tờ, hai tờ ......
Đợi đã, sao màu sắc không đúng, sao không phải đỏ ......
Người phục vụ trợn tròn mắt nhìn, chỉ thấy hắn rút ra hai tờ mười đồng, bỏ vào tay mình ......
Hả? Đây ......
Chưa kịp để người phục vụ trấn tĩnh lại từ cơn sốc, đã thấy Ôn Ngôn lại rút lại một tờ từ trong tay hắn ......
Bây giờ trong tay hắn chỉ còn lại một tờ mười đồng bình thường!
Người phục vụ: "......" Chỉ thế này? Chỉ thế này? Tưởng rằng là một bá tổng, hóa ra là kẻ giả danh!
Hắn lại nhìn Ôn Ngôn từ trên xuống dưới, phát hiện ánh mắt của hắn vẫn dừng lại ở tờ tiền trong tay mình ......
Người phục vụ vội vàng nhét tờ tiền này vào túi như báu vật, sợ chậm một chút Ôn Ngôn lại hối hận, lại lấy đi một tờ năm đồng nữa!
Thấy đối phương bỏ tiền vào túi, Ôn Ngôn lặng lẽ thu hồi ánh mắt.
Bá tổng sau khi bỏ tiền boa, sờ sờ ngực thấy đau âm ỉ.
Nếu không phải tình huống không cho phép, cậu chỉ muốn nói: đừng làm gì cả, để tôi tự đậu xe!
Cũng không đứng lâu ở cổng, Ôn Ngôn bước vào, cậu sợ đứng lâu sẽ thực sự lấy lại tờ mười đồng kia ......
Mới vừa vào đã thấy mấy người vây quanh chào hỏi.
"Ôn tổng, hôm nay ngọn gió nào thổi ngài đến đây vậy."
"Ôn tổng sao có thời gian rảnh đến đây."
"Ôn tổng đã lâu không gặp ạ."
Ôn Ngôn làm một bá tổng, mặt đeo kính râm, thân mặc bộ vest ba mảnh đúng mốt bá tổng, lãnh đạm gật gật đầu chào đối phương.
Khi cậu nói với nhân viên phục vụ dẫn đến băng ghế sofa như thường lệ, thì thấy vẻ mặt nhân viên phục vụ đầy vẻ xin lỗi nói băng ghế sofa hôm nay đã hết.
Nhân viên phục vụ cũng biết vị chủ nhân này là nhân vật lớn, không dám chậm trễ: "Ngài xem, xếp ghế đơn cho ngài ở lầu 3 được không?"
Nhân viên phục vụ vô cùng lo lắng, sợ đối phương không vui nói ra câu kinh điển của bá tổng: Trời lạnh rồi, nên để quán Y phá sản cho rồi ......
Ôn Ngôn nghiêm mặt, lãnh đạm nhìn nhân viên phục vụ hỏi: "Có được giảm giá không?"
"Cái, cái gì?" Nhân viên phục vụ hoài nghi tai mình có vấn đề nên nghe nhầm, chứ đâu có bao giờ hoài nghi Ôn Ngôn nói sai. Ôn bá tổng mỗi giây kiếm được mấy trăm vạn, còn để ý đến chuyện giảm giá vớ vẩn của quán họ hay sao?
"Tôi nói, có được! Giảm! Giá! Không!" Ôn Ngôn lại lãnh đạm lặp lại một lần.
Người phục vụ vẻ mặt khiếp sợ nhìn Ôn Ngôn, bộ đồ vest này của đối phương nếu nhìn không lầm, hẳn là kiểu dáng thiết kế riêng của một nhãn hiệu nào đó, đôi măng sét cài trên cổ tay áo hình như được bán với giá cao ngất ngưởng trong phiên đấu giá tuần trước ......
Chỉ một thân ăn mặc này thôi đã có thể ngồi ngay mặt tiền quán nhà hắn rồi, còn phải hỏi hắn có được giảm giá không, hiện giờ bá tổng đều bình dân như vậy sao.
Nhân viên phục vụ không hiểu, nhưng tôn trọng!
Đang trong lúc nhân viên phục vụ đang sầu não không biết nên nói có hay không, thì giám đốc khách sạn đi tới.
"Ôn tổng, Ôn tổng, thật ngại quá, người bên dưới không hiểu chuyện, sao có thể để ngài ngồi ghế đơn được chứ." Giám đốc khách sạn trước hết trưng bộ mặt tươi cười, sau đó tiếp tục nói: "Nhưng băng ghế sofa của chúng tôi hôm nay thật sự không còn, tôi sắp xếp cho ngài đến quầy bar bên kia, ngài xem như vậy có được không? Hôm nay có một người pha chế rượu mới đến làm, ngài có thể xem thử tay nghề anh ta thế nào."
Nghe giám đốc khách sạn nói xong, Ôn Ngôn khó chịu "chậc" một tiếng, giám đốc khách sạn còn tưởng rằng Ôn Ngôn không hài lòng với sự sắp xếp đó, lại cực kỳ nhấn mạnh tay nghề đa dạng của người pha chế rượu mới đến làm hôm nay.
Chỉ có bản thân Ôn Ngôn biết, cậu đang tiếc nuối không thể hưởng ưu đãi giảm giá ......
"Ngài đi theo tôi. Cẩn thận bậc thang dưới chân."
Sau khi thấy Ôn Ngôn gật đầu đồng ý, giám đốc khách sạn lập tức dẫn Ôn Ngôn đến chỗ quầy bar, hiện giờ không có chuyện gì quan trọng hơn chuyện dàn xếp cho xong vị đại Phật này.
Lúc Ôn Ngôn mới vừa đến quầy bar, phát hiện mặt mũi người pha chế rượu này sao lại có chút quen thuộc, tuy rằng đối phương đeo khẩu trang không thấy rõ dung mạo, nhưng Ôn Ngôn luôn có cảm giác hình như từng quen biết ......
Cẩn thận nhớ lại, chính là người đã gặp lúc ban ngày ở công trường! Mối tình đầu mà cậu mới chỉ gặp mặt một lần!
Đây không phải duyên phận thì là cái gì!
Ôn Ngôn cảm thấy đào hoa đã khô héo của mình lại nở rộ, trong nháy mắt cậu lại tự tin lên.
Đi đến bên cạnh quầy bar, Ôn Ngôn bày ra một tư thế tự nhận là cực kỳ bá tổng, cực kỳ đẹp trai mà lại quyến rũ.
Chỉ tiếc, đối phương nhàn nhạt nhìn cậu một cái, rồi lại cúi đầu làm việc ......
Ôn Ngôn: "......" Lại một cảm giác hình như đã từng trải qua, nhưng không sao, duyên phận khiến chúng ta lại gặp nhau ......
Sau khi ngồi ổn định, Ôn Ngôn lại nở một nụ cười ngọt ngào với đối phương, tám chiếc răng đều đặn chỉnh tề, nhưng trên mặt đối phương vẫn không một gợn sóng ......
Ôn Ngôn tức đến phồng má lên, người này thật sự là dầu muối không ăn ......
Ngay lúc Ôn Ngôn cúi đầu làm mặt quỷ, đối phương nhìn sang chỗ cậu, bên dưới khẩu trang chậm rãi cong lên một nụ cười.
Sau khi điều chỉnh tốt cảm xúc, Ôn Ngôn ngẩng đầu bày ra một dáng ngồi đạt chuẩn bá tổng nói: "Cho tôi một ly Martini!"
Nam nhân thực thụ thì phải uống Martini, món yêu thích nhất của Bond, lựa chọn của những người đàn ông thuần 007!
Ôn Ngôn "......" Anh giai, thế này còn không khiến anh mê chết à!