Khắp Trường An chấn động bởi một giai thoại kỳ lạ.
Thẩm Lâm Chương, người suốt ba năm chìm trong u mê, hồn phách ly tán, bỗng bừng tỉnh, ánh mắt sắc lạnh như kiếm tuôn trào khi bóng dáng Hoắc tướng quân cưỡi ngựa lướt qua. Bốn mắt chạm nhau, tựa hồ cách biệt ngàn vạn kiếp luân hồi.
Chỉ trong khoảnh khắc, y phi thân lên ngựa, y bào tung bay, lao mình đuổi theo bóng hình quen thuộc ấy như một cơn gió.
Chưa đầy một ngày, câu chuyện kinh thiên động địa này đã hóa thành thoại bản, lan truyền khắp hang cùng ngõ hẻm. Giữa quán trà xôn xao, tiếng kinh đường mộc vang lên dứt khoát, cả sảnh đường tức thì lặng như tờ. Kể chuyện tiên sinh lúc hào sảng tựa gió cuốn mây bay, khi lại ai oán thấu tận tâm can, vẽ nên một bức tranh huyền hoặc về định mệnh và truy đuổi.
Truyện Đề Cử






