Chương 1: 1

Chim Nhạn Trở Về thuộc thể loại Cổ Đại, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong thành Trường An, mọi người đều xôn xao bàn tán về chuyện lạ lùng này.
Thẩm Lâm Chương ngốc nghếch suốt ba năm, vậy mà khoảnh khắc nhìn thấy Hoắc tướng quân cưỡi ngựa đến, tinh thần bỗng chốc trở nên minh mẫn hẳn.
Hai người bốn mắt chạm nhau, tựa hồ cách biệt một đời.
Chỉ trong chớp mắt, Thẩm Lâm Chương xoay người lên ngựa, áo bào tung bay, đuổi theo Hoắc tướng quân mà đi.
Chưa đầy một ngày, trong dân gian đã có thêm một câu chuyện kể mới.
Trong quán trà, tiếng gõ phách vang lên một cái, cả sảnh lặng ngắt.
Người kể chuyện lúc thì hào hùng, lúc lại bi ai.
Từ chuyện Thẩm Lâm Chương thiếu niên thành danh, kể đến Hoắc Phi Anh tài sắc hơn người.
Hai người kề vai chiến đấu nơi sa trường, giữa đao kiếm loạn xạ, sống chết có nhau.
Khách nghe vỗ bàn khen ngợi, không ai không tán dương hai người là trời sinh một đôi, xứng đáng như ngọc bích song toàn.
Tất cả đều ăn ý đến mức quên mất chính thê của hắn là ta đây.
Quên rằng năm ấy ta gả sang khi Thẩm gia gặp nạn, lặng lẽ không danh phận chăm sóc hắn suốt ba năm.
Khoảnh khắc Thẩm Lâm Chương bước vào phòng, ta đã nhận ra có gì đó khác thường.
Bước chân hắn vững vàng, khí tức quanh người đã khác hẳn ngày trước, đặt một tờ thư hưu trước mặt ta:
“Chuyện mất trí không phải điều ta có thể khống chế, nay ta đã khỏi, hôn sự giữa chúng ta xem như vô hiệu.”
“Hôm nay ly hôn, sau này ngươi và ta vẫn có thể làm bằng hữu.”
Tay ta đang lật sách y bỗng khựng lại, ánh mắt vừa hay dừng trên chỗ phân biệt bát giác và hồng hồi.
Đều là loại quả ngũ vị có hình dạng tương tự.
Thế nhưng một là gia vị, một lại là độc dược.
Ta nhìn mấy dòng chữ trên sách y, lại nhớ tới người kia.
Trong tim từng cơn nhói buốt, đau đến mức gần như không thở nổi.
Cuối cùng vẫn là giống chàng, nhưng cũng không phải chàng.
Thẩm Lâm Chương dường như hiểu lầm sự im lặng của ta, giọng hắn đột nhiên cao vút:
“Ngươi lớn lên nơi hậu viện, như chim bị nhốt trong lồng, vô vị đến mức không thể tả.”
“Người ta thích là nữ tướng quân anh dũng, sảng khoái như Phi Anh kia.”
Lời hắn như dao cứa, từng chữ sắc lạnh.
Rõ ràng quần áo chưa thay, vậy mà cả người lại như lột xác hoàn toàn.
Ta nhàn nhạt mở miệng, giọng mang theo một tia châm chọc khó nhận thấy:
“Ngươi khôi phục thần trí, là quên sạch ba năm ký ức này rồi sao?”
Ba năm trước, trận chiến ở thành Mã Nghiêu, Thẩm Lâm Chương đại bại, trọng thương.
Hành vi tư duy đều trở nên như trẻ con.
Đại phu nói hắn bị máu ứ chèn ép não, nên mới mất đi trí nhớ.
Hắn quên thân phận, quên phụ mẫu, cũng quên cả cách dùng kiếm.
Vị thiếu niên tướng quân từng hăng hái ngút trời, kiếm chỉ thẳng trời xanh ấy, chỉ sau một đêm, thành kẻ ngốc đến cả tên mình cũng không nhớ.
Tin bại trận truyền về Trường An, thiên tử nổi giận, trút mọi tội lỗi lên đầu Thẩm Lâm Chương.
Các thế gia đại tộc vốn quen nhìn sắc mặt hoàng đế, đồng loạt cắt đứt quan hệ với Thẩm gia.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Cả Thẩm gia từ trên mây cao rơi xuống bùn lầy, trở thành tai họa mà ai cũng xa lánh.
Chỉ có ta cầu xin phụ thân gả ta sang đó khi Thẩm gia đang trong cơn hoạn nạn.
Nói là cầu, cũng là đề cao ta quá lời.
Ta ở lại Ninh phủ ba tháng, Ninh Hỉ Mai liền làm loạn suốt ba tháng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng ta là muội muội cùng mẹ với ta, nhưng nàng ta không chịu nhận ta.
Chỉ vì hoàng thượng đã chỉ hôn đích nữ hầu phủ cho nhị hoàng tử làm thê tử.
Nếu ta nhận tổ quy tông, nàng ta sẽ chỉ có thể là thứ nữ.
Hôn sự với nhị hoàng tử sẽ phải để ta, người tỷ tỷ vừa được nhận về, thay thế.
Nàng ta không muốn.
Ta cũng không muốn.
Ta nhận tổ quy tông, chỉ vì muốn gả cho Thẩm Lâm Chương.
Phụ thân lạnh mặt quở trách ta, nói ta vừa về nhà đã muốn gây sự.
“Thẩm gia khiến thiên tử không vui, ngươi gả qua đó, đặt Ninh gia vào đâu?”
Giọng ông ta lạnh như băng giữa mùa đông, đâm người đau thấu xương.
Cuối cùng, ánh mắt ông ta thay đổi: “Ngươi và Thẩm Lâm Chương có phải đã sớm có tư tình với nhau?”
Ta lắc đầu, không có.
Ta chỉ là… nợ một người một ân tình.
Tên tiểu đệ đệ nghịch ngợm của hắn, từ nhỏ nối chí phụ thân, múa đao luyện kiếm, là thiếu niên anh tài.
Là mối bận tâm lớn nhất đời chàng.
Thẩm phu nhân nghe lời đạo sĩ, muốn tìm một cô nương gả vào Thẩm phủ để xung hỷ.
Nếu ta không có thân phận nữ nhi Ninh gia, muốn gả vào Thẩm gia khó như lên trời.
Phụ thân có thể cứng rắn với ta, nhưng lại không cứng nổi trước nước mắt của Ninh Hỉ Mai.
Cuối cùng, ta lấy thân phận dưỡng nữ gả vào Thẩm phủ, trở thành thê tử của Thẩm Lâm Chương.
Ta chăm sóc hắn suốt ba năm, sắc thuốc cho hắn suốt ba năm.
Hắn từng hái cho ta cành hải đường rực rỡ nhất trong vườn, cũng từng thức trắng đêm canh bên giường bệnh của ta.
Khi ấy, hắn ánh mắt trong veo như trẻ nhỏ, nói nương tử là nương tử tốt nhất trên đời.
Còn nay, hắn thần trí đã minh mẫn.
Việc đầu tiên hắn làm, lại là bất chấp tất cả muốn ly hôn với ta.
Thẩm Lâm Chiêu, đây chính là thiếu niên chàng từng nói tuy nghịch ngợm nhưng lòng dạ thuần lương ư? Cũng chỉ đến thế mà thôi.
Chẳng bằng một phần vạn của chàng.
Ta cúi đầu nhìn tờ thư hưu trên bàn.
Mực còn chưa khô, e là vừa về đến đã viết.
Hắn hơi nhíu mày, giọng điệu khách sáo mà xa cách:
“Ta sẽ đem toàn bộ khoản thu gần một năm của Thẩm gia tặng cho ngươi.”
“Ngươi chỉ là dưỡng nữ, rời đi rồi Ninh phủ chưa chắc đã chịu nhận, số bạc này đủ để ngươi sống an ổn cả đời.”
Cuối cùng, hắn cao giọng, mang theo ý ban ơn mà hỏi ta:
“Như vậy đã đủ chưa?”
Ta khép sách y lại, đứng dậy đi về phía giường.
Vầng trăng sáng treo cao, lơ lửng nơi chân trời.
Thẩm Lâm Chiêu, chàng từng nói trăng quê hương là sáng nhất.
Nhưng chàng chưa từng nói với ta, rằng trăng quê hương, lại lạnh lẽo đến vậy.
Ta quay lưng về phía Thẩm Lâm Chương, giọng rất khẽ, gần như tan vào trong gió:
“Để đó đi, mai ta sẽ đến lấy.”