Chim Nhạn Trở Về
Chương 15
Chim Nhạn Trở Về thuộc thể loại Cổ Đại, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cánh tay đặt trên vai ta, từ từ buông xuống…
“A nương, khúc hát ru dỗ trẻ này, người có thể hát lại cho Chiêu nhi nghe một lần nữa không?”
Xa xa vọng đến tiếng trống chiều, từng nhịp từng nhịp gõ thẳng vào tim ta.
Ta khẽ khàng cất tiếng hát ru ấy, hát đi hát lại.
Cho đến khi hoàng hôn buông xuống, cho đến khi sao trời giăng đầy.
Cho đến khi hơi ấm của chàng, dần tan biến vào đêm xuân này.
Ta nhẹ nhàng đặt chàng xuống giữa sân.
“A Chiêu, chàng nhìn xem, đêm nay trăng tròn thật đó…”
19
Cây ngô đồng, canh ba mưa rơi.
Ta lại một lần nữa giật mình tỉnh giấc lúc nửa đêm.
Đẩy cửa ra, sân viện trống trải không một bóng người.
Ta nghĩ, ngày mai phải đi hái ít thảo dược về, trồng lại.
Bức tường đổ nát ở hậu viện vẫn chưa được dọn dẹp, đợi xây xong rồi, lại đi mua thêm gà vịt về nuôi.
Ba năm đã trôi qua.
Tiểu viện này cũng đã có hàng xóm.
Từng dãy nhà dần được xây dựng rải rác.
Đó là ba năm trước, sau khi triều đình cấp ngân khoản, xây dựng lại nhà cửa cho dân gặp nạn.
Ta đã vô số lần tự hỏi mình, nếu ngày đó hai nha dịch kia chờ dưới chân núi, cùng ta đi tìm Thẩm Lâm Chiêu, thì chàng đã không phải chết rồi sao? Không có nếu như.
Tiếng trống chiều hôm ấy, là vì triều đình phái khâm sai đại thần đích thân áp giải lương thực cứu trợ đến.
Tất cả mọi người đều nhìn thấy hy vọng sống sót.
Họ hô vang vạn tuế, quỳ xuống lạy ba lạy.
Quên mất rằng còn có một người, vì họ mà lên núi hái thuốc, vẫn chưa trở về.
Trước thiên tai, không ai sẽ để tâm đến sự sống chết của một đại phu què chân.
Khâm sai đại nhân mang đến hy vọng sống.
Chỉ có A Chiêu của ta, vĩnh viễn rời xa nơi này.
Thẩm Lâm Chiêu chết rồi, ta cũng không còn ý chí muốn sống.
Ngày tháng trôi qua trong sự mơ hồ, hỗn độn.
Công việc cứu trợ kết thúc, huyện lệnh đại nhân đưa cho ta hai mươi lạng bạc.
Ông nói năng khẩn thiết, bảo ta nhất định phải nhận.
Dân chúng đều nói ông là một vị quan tốt.
Nhưng ta hận ông.
Dù ta biết rõ đây là thiên tai, không phải nhân họa, ta vẫn hận ông.
Hận ông đã đồng ý với Thẩm Lâm Chiêu vào ngày hôm đó.
Hận ông đã không cử nha dịch kịp thời tiếp ứng.
Ông không còn cách nào khác, đành đặt bạc xuống, thở dài rồi rời đi.
Khi đi còn lẩm bẩm một mình:
“Cùng họ Thẩm, một người vì bách tính mà lên núi hái thuốc, mất mạng, một người nơi chiến trường chinh chiến, lại hóa ra ngây dại.”
“Dù số mệnh khác nhau, nhưng nghĩ lại cũng thật xót xa.”
Linh hồn tê dại của ta chợt run rẩy,
“Người mà ngài nói là ai?”
Huyện lệnh đáp ta:
“Là võ tướng Thẩm tiểu tướng quân ở Trường An.”
“Trong trận Mã Nghiêu Thành, bị thương vào não, nay chỉ như đứa trẻ năm tuổi.”
“Đáng tiếc, đáng tiếc thay.”
Võ tướng họ Thẩm ở Trường An… chẳng phải là người nhà của Thẩm Lâm Chiêu sao?
Phải rồi, ta nên viết một bức thư, báo cho họ biết chuyện của Thẩm Lâm Chiêu.
Bằng không, họ sẽ lo lắng biết bao.
Thẩm Lâm Chiêu, chàng từng nói mười dặm Trường An, phồn hoa thịnh thế.
Bọn họ là mối bận tâm lớn nhất trong lòng chàng.
Nay Thẩm gia gặp nạn, ta thay chàng gánh vác một phần.
Có được không?
……
Bọn trẻ nhà tẩu tử Thái Thanh đã lớn lên rồi.
Ba năm nay, nàng vẫn chưa tái giá.
Ngày ngày dựa vào việc xay đậu, bán đậu phụ và sữa đậu nành để nuôi con.
Cuộc sống trôi qua vô cùng khốn khó.
Ta đến tiệm bạc đổi lấy ít bạc lẻ, đặt trong sân một cối xay đá.
Thuê tẩu tử Thái Thanh đến xay đậu phụ giúp ta.
Cối xay rất đắt, nàng không mua nổi.
Mỗi ngày phải mang đậu đến xưởng xay của chưởng quỹ, xay xong còn phải trả cho ông ta hơn nửa tiền công.
Ta nói với tẩu tử Thái Thanh, dùng cối xay của ta, mỗi ngày ta chỉ cần một chén sữa đậu buổi sáng và một chén buổi tối là được.
Nàng ngập ngừng nhìn ta, hỏi có thật không.
Sự bào mòn của năm tháng đã để lại trên người phụ nữ này quá nhiều khổ đau.
Thái Thanh ca ca có ân với Thẩm Lâm Chiêu.
Vậy thì đám trẻ mồ côi của huynh ấy, ta đương nhiên phải chăm sóc.
Tiểu viện vốn lạnh lẽo.
Có bọn trẻ ngày ngày đến chơi, ngược lại cũng trở nên náo nhiệt hơn.
Lâu rồi không đắp gạch đất, tay nghề của ta đã trở nên vụng về.
Chiếc giường đất từng quen ngủ ngày trước, nay lại thấy cấn cả người.
Ai… con người quả thật là như vậy.
Từ khổ sang sướng thì dễ, nhưng từ sướng trở lại khổ mới khó.
Ta cũng chẳng tự làm khó mình.
Bỏ tiền thuê thợ, mở rộng tiểu viện cả trong lẫn ngoài một lượt.
Chuồng gà đất được gia cố thành lồng sắt.
Trên giường đất, ta trải một lớp chăn thật dày.
Ban đêm ngủ lại thấy dễ chịu vô cùng.
Nơi này dân phong thuần hậu.
Dân làng đều nói ta biến mất ba năm, trở về lại thành người có tiền.
Vương thẩm hỏi ta ba năm nay đã đi đâu.
Ta nói đi Trường An, kiếm được một món tiền lớn.
Vương thẩm cười ha hả: “Nhìn kìa, sướng đến thế cơ đấy.”
Đứa cháu của bà thương thế quá nặng, rốt cuộc vẫn không cứu được.
Cả nhà lớn như vậy, chỉ còn lại một mình bà.
Huyện lão gia nhân từ, mỗi tháng trợ cấp cho những người già góa bụa một chút tiền.
Bà lão ngày ngày đi nhà này dạo nhà kia.
Cái miệng đã rụng hết răng, cười hề hề vui vẻ.
Khổ không? Khổ chứ.
Nhưng người còn sống, rốt cuộc vẫn phải học cách hòa giải với khổ nạn.
Ta đem toàn bộ số tiền gửi vào ngân trang.
Chỉ đổi ra hai trăm lạng bạc lẻ, phòng khi cần dùng gấp.
Tiểu viện đã sửa sang xong.
Trong ngoài đều như mới.
Ta lại treo tấm bảng “bắt mạch kê đơn” của Thẩm Lâm Chiêu lên.
Trước kia tai nghe mắt thấy, theo chàng phụ việc.
Những bệnh thông thường, ta cũng chữa được đại khái.
Thẩm Lâm Chiêu, nếu chàng nhìn thấy, nhất định đừng cười ta nhé.
Trong phòng ta đặt một giá sách.
Những y thư năm xưa, ta mua đầy đủ không thiếu quyển nào.
Cuốn Thông Liệu Kỷ Yếu ấy, cũng trở thành vật không rời tay ta mỗi ngày.
Cầm bút lên, những chú giải trong đầu từng chữ từng chữ, hiện rõ trên trang giấy.
Chỉ tiếc chữ ta quá xấu.
Dẫu có bắt chước thế nào, cuối cùng cũng không còn là nét bút của người xưa nữa rồi.