Chương 22

Chim Nhạn Trở Về thuộc thể loại Cổ Đại, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dù chàng tàn tật, chân đi khập khiễng, lúc đánh ta cũng chẳng thể chạy xa.
Nhưng năm ấy, giữa biết bao mái nhà đóng kín, chỉ có chàng mở cửa đón ta.
Ánh trăng như dòng nước, rọi vào căn phòng đổ nát, thắp lên cho ta một ngọn đèn mờ ảo mang tên “lối về”.
Ta không rõ Hoắc Phi Anh và Thẩm Lâm Chiêu đã có quá khứ ra sao.
Ta chỉ luôn tin rằng, một người tốt như vậy xứng đáng được tất cả mọi người ghi nhớ.
Tân đế thở dài, gương mặt tuấn tú đầy vẻ tiếc nuối:
“Một tráng sĩ tài hoa như vậy, vốn nên được thế nhân kính ngưỡng.”
“Ngươi cứ đi đi, trẫm sẽ làm theo điều ngươi thỉnh cầu.”
28
Khi ta trở về Nghiêu Châu, kim thân của Thẩm Lâm Chiêu đã được tạc xong.
Huyện lệnh đại nhân đặc biệt chọn một mảnh đất phong thủy tốt, xây nên một ngôi Dược Vương miếu.
Tân đế đích thân đề biển ngạch: “Y giả nhân tâm.”
Ta mua một tiểu viện bên cạnh Dược Vương miếu, vẫn trồng thảo dược, nuôi gà vịt, và treo tấm biển “Bắt mạch kê đơn”.
Bá tánh đều biết nơi đây thờ một vị Dược Vương, nườm nượp đến thắp hương trả nguyện.
Ta ngắm nhìn kim thân cao lớn kia.
Đôi mắt phượng hiền hòa, trầm tĩnh, tựa như bậc tôn giả cúi mi nhìn xuống nhân gian.
Tân đế chấp chính nhân từ, thiên hạ thái bình.
Không bao lâu sau, huyện lệnh đại nhân được thăng quan, nói là phải lên Trường An nhậm chức ở Đô Sát viện.
Vị huyện lệnh mới đến bắt đầu dẫn dắt mọi người phòng gió trị cát, khiến cuộc sống ở huyện Cù Dương ngày càng tốt đẹp.
Ta cũng ngày một già đi.
Đến khi hoàn hồn nhìn lại, con cái của tẩu tẩu Thái Thanh đã có con, ta cũng đã lên chức tổ mẫu.
Những năm này, ta sống rất tốt.
Tân đế năm ấy ban thưởng cho ta rất nhiều vàng bạc, cộng thêm một vạn lượng ban đầu, đủ để ta phú quý cả đời.
Mỗi năm ta đều lấy bạc ra, giúp Thẩm Lâm Chiêu tu sửa kim thân, đảm bảo tượng chàng lấp lánh ánh vàng, rực rỡ mùi tiền bạc.
Cái tên đáng ghét này!
Bao nhiêu năm trôi qua, vậy mà chàng chưa từng một lần vào trong mộng của ta.
Sao chứ, ta đã hát đồng dao ru chàng ngủ, đến giờ vẫn chưa tỉnh sao? Thật khiến ta tức chết đi được!
Lại thêm rất nhiều năm nữa trôi qua.
Sa mạc đã hóa thành ốc đảo.
Ta đã trở thành một bà lão rụng hết răng.
Con cái của tẩu tẩu Thái Thanh, không ai sống thọ bằng ta.
Mọi người đều nói ta được Dược Vương phù hộ nên mới trường thọ trăm tuổi.
Phi! Ta cần cái trường thọ trăm tuổi này làm gì chứ!
Ta đã già rồi, đi không nổi nữa.
Chỉ đành đem toàn bộ bạc còn lại giao cho huyện lệnh, dặn hắn sau này phải chăm nom Dược Vương miếu cho thật tốt.
Ta dùng gương mặt già nua nhăn nheo tóc bạc của mình để dọa hắn:
“Nếu ngươi không trông coi cẩn thận, ta sẽ ngày ngày đến quấy nhiễu ngươi.”
Huyện lệnh run rẩy đáp: “Cô tổ tông ơi, trên có thánh chỉ, ta đâu dám lơ là.”
Nghe vậy, ta mới yên tâm.
Lại một năm mùng sáu tháng sáu.
Ta run rẩy trở về tiểu viện của chúng ta.
Tiểu viện được chăm nom rất tốt, hệt như mới hôm qua cố nhân còn ở đây.
Ta từ trong ngăn kéo lấy ra viên thuốc đã bị chôn vùi hơn năm mươi năm.
Đó là loại thuốc mà sau khi ta rời Thẩm phủ, đã mất rất lâu mới điều chế thành công.
Thẩm Lâm Chiêu, ta đã từng nói với chàng chưa?
Mỗi khoảnh khắc sau khi mất đi chàng đều khiến ta sống như cả năm dài.
Nhưng ta là một kẻ hèn nhát, ta rất sợ đau.
Cho nên, ta vừa hành y, vừa liều mạng nghiên cứu loại thuốc có thể giúp ta ít chịu khổ hơn.
Vừa mới nghiên cứu xong, lại bị đệ đệ ngu ngốc của chàng bắt cóc đi mất.
Nếu không phải hoàng đế vì chàng mà đúc lại kim thân, để chàng hưởng hương khói của thiên hạ, ta đã sớm đi tìm chàng rồi!
Thẩm Lâm Chiêu.
Nhân gian không có chàng, thật quá đỗi thê lương.
Dẫu gia tài vạn quán, cảnh đẹp ngày lành, rượu xanh uống một chén, ca một khúc, không có chàng thì biết nói cùng ai?
Cho nên, ta tới tìm chàng đây.
Ta sống đủ rồi, đến bánh rau cũng nhai không nổi nữa.
Ta không muốn sau này liệt giường, không thể tự lo liệu, bẩn lắm.
Ta muốn sạch sẽ gọn gàng đi gặp chàng.
Hôm trước ta đã lén đốt một bộ áo cưới.
Nếu chàng vẫn còn đợi ta, ta gả cho chàng, được không?
À đúng rồi, đến lúc đó đừng quên nói cho ta biết, năm xưa rốt cuộc chàng đã chuẩn bị sính lễ gì.
Gió nam trong sân thổi qua, mang theo hương hoa.
Bỗng có cố nhân tới thăm, giọng điệu ngang tàng:
“Hay cho ngươi đó, nha đầu kia, làm tiểu gia ta đợi mòn mỏi!”
(Hết chương)