Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Chương 33: Giăng Lưới Lớn
Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trận thương chiến biến ảo khôn lường cũng chỉ chiếm một phần nhỏ tâm trí của Thẩm Bích Nhiên.
Nếu thượng đế cho anh một cơ hội nữa, anh nhất định sẽ không bao giờ lỡ lời nói ra mấy chữ “bạn trai cũ Cố Lẫm Xuyên” một cách tùy tiện như vậy — bạn bè đều là giả dối, chẳng ai quan tâm đến sự nghiệp của anh cả. Tống Thính Đàn và Glance giờ đã biến thành hai kẻ buôn chuyện ồn ào, một kẻ dính chặt trước mắt anh, một kẻ xâm nhập vào mọi thiết bị điện tử, chạy dòng chữ “tell me more” như mưa đạn khắp thế giới của anh.
Tống Thính Đàn khéo léo ám chỉ: “Năm đó hai người tiến triển đến mức nào rồi?”
Glance phấn khích hét lên: “Lên giường mấy lần rồi hả?!!”
Tống Thính Đàn tinh tế ám chỉ: “Tôi nhặt được cậu trên sườn núi có phải là trúng số độc đắc không?”
Glance trực tiếp vòi vĩnh: “Có thể kêu anh ta mua cho tôi thêm mấy vạn chiếc GPU không??”
“Bây giờ anh ta đang theo đuổi cậu đúng không?”
“Đều là người trưởng thành cả rồi, muốn gương vỡ lại lành thì có thể nhanh chân lên chút không?”
“Lần sau đi hẹn hò có thể dắt tôi theo không?”
“Có cần tôi tranh thủ đợt sale 18/6 mua bao cao su cho anh không?!”
“Thẩm Bích Nhiên cậu nói gì đi chứ!”
“Giá GPU sắp tăng rồi kìa!!”
Thẩm Bích Nhiên trực tiếp tắt chế độ tự khởi động của Glance, một tay vớ lấy kính râm, một tay cầm khẩu trang che mặt Tống Thính Đàn rồi mở cửa đẩy cậu ta ra ngoài.
Điện thoại của Triệu Quân hiển thị đang bận — cú ngã này thật nặng nề đối với ông ta. Cứ ngỡ có thể dựa vào Quang Xâm để kiếm một món hời lớn, không ngờ mình chỉ là một con cờ dự phòng bị Thẩm Tòng Đạc dùng để đối phó với rủi ro từ quyết định của Cố Lẫm Xuyên. Cố Lẫm Xuyên chỉ cần nói một lời, Thẩm Tòng Đạc liền sa thải ông ta ngay lập tức. Mà giờ ông ta muốn quay lại tìm Glance cũng chỉ là mơ tưởng hão huyền — mất đi giá trị lợi dụng Tầm Thanh, ông ta vừa thất tín lại vừa vô dụng, Thẩm Bích Nhiên không thèm chơi với ông ta nữa.
Kết cục của Tầm Thanh vẫn chưa định đoạt, nhưng Triệu Quân thì đã xôi hỏng bỏng không. Thẩm Bích Nhiên suy nghĩ lại, chợt nhận ra có điều gì đó không ổn.
Vốn dĩ, Phong Lôi đầu tư vào Glance, Quang Xâm cứu viện Tầm Thanh, mọi chuyện đều thuận buồm xuôi gió. Màn kịch hỗn loạn bùng nổ này, tuy nguyên nhân là do Thẩm Tòng Đạc chia rẽ, nhưng nguyên nhân thực sự chính là mấy câu nói đi nói lại trước truyền thông của Cố Lẫm Xuyên: “Tôi không nhận được lời mời”.
Hắn đã cố ý gieo rắc sự lo lắng cho Thẩm Tòng Đạc, dụ dỗ ông ta phạm sai lầm trong lúc hoảng loạn, đồng thời cũng tiện tay kích nổ luôn quả bom mang tên Triệu Quân sớm hơn dự kiến.
Điện thoại bỗng sáng lên, Cố Lẫm Xuyên gửi tới một đoạn video mèo nhỏ.
Đó là một chú mèo Golden lông dài đang nhìn chằm chằm vào ống kính từ trên cao, khuôn mặt tròn xoe, cằm nọng, đôi mắt xanh lục bảo trong veo như ngọc. Lớp lông bồng bềnh được ánh nắng nhuộm vàng, từng sợi lông như đang khẽ lay động. Nó đột ngột giơ chân trước ra khều một cái rồi vọt đi — ống kính ngay lập tức được nhấc lên khỏi mặt đất, đi theo bóng lưng tròn trịa và khỏe khoắn kia — vật bị đá đi lại chính là viên bi hồng mà Cố Lẫm Xuyên đã tiện tay cầm từ phòng bi-a về nhà.
Bi bi-a rất nặng, mèo nhỏ không đá đi xa được, khều một cái lại lon ton chạy theo hai bước, cuối cùng ngồi phịch xuống quả bóng.
Video vừa kết thúc, Cố Lẫm Xuyên liền gọi video tới.
“Cho em xem con mèo nhỏ tôi mới nuôi.” Cố Lẫm Xuyên một tay bế con mèo lại gần mình. Mèo nhỏ tò mò nhìn Thẩm Bích Nhiên trên màn hình một lát, dần dần phát ra tiếng gừ gừ vang rõ, dựng đứng cái đuôi to như chổi lông gà, rồi quay đầu khẽ liếm lớp lông bên cổ.
“Cũng là lông dài.” Giọng Cố Lẫm Xuyên bị thân hình con mèo che khuất nên nghe hơi nghèn nghẹn. Hắn đưa tay ra, năm ngón tay lún sâu vào lớp lông dày dặn, bóp nhẹ vài cái, “Mèo cái kiêu kỳ lắm, nó chưa bao giờ liếm lông trước mặt người khác đâu, chắc là nó rất thích em.”
Mọi suy tính, kế hoạch trong đầu Thẩm Bích Nhiên đều bị con mèo này làm cho gián đoạn. Anh nhịn mấy lần, cuối cùng vẫn phải thở dài thừa nhận: “Đúng là rất đẹp. Nó tên là gì?”
Cố Lẫm Xuyên khựng lại một lát: “Vẫn chưa đặt tên.”
“Hả?” Thẩm Bích Nhiên cảm thấy bất ngờ, “Chẳng phải đã nuôi được một thời gian rồi sao?”
Cố Lẫm Xuyên tùy ý gật đầu: “Lần tới mang sang cho em chơi, em đặt tên cho nó nhé.”
Vừa nói, kẽ ngón tay hắn luồn lách trong bộ lông mèo, lúc bóp mạnh lúc xoa nhẹ, từ sau gáy chậm rãi vuốt xuống. Con mèo thoải mái nghiêng mặt dán chặt vào lòng bàn tay hắn, tiện thể nằm vật ra phơi bụng. Thế là bàn tay lớn kia lại thuận theo tự nhiên vươn tới cái bụng mềm mại, lòng bàn tay vùi trong lớp lông bụng xốp mềm, giảm lực rồi nhẹ nhàng xoa nắn. Các khớp xương và gân xanh trên mu bàn tay lúc ẩn lúc hiện theo từng cử động. Chẳng mấy chốc, con mèo đã được vuốt ve đến mức phê pha, tiếng gừ gừ ngày càng to. Nó vặn vẹo qua lại vài cái rồi đứng dậy, quay mông về phía ống kính. Cố Lẫm Xuyên khẽ cười một tiếng, bàn tay lớn đặt lên gốc đuôi mèo, bóp một cái rồi vỗ nhẹ nhàng.
Thẩm Bích Nhiên: “……”
Tại sao cảm thấy cả người lẫn mèo đều chẳng tự trọng chút nào vậy.
Dĩ nhiên, người không tự trọng còn có cả chính Thẩm Bích Nhiên nữa — anh nhận ra mình rất khó dời mắt khỏi bàn tay của Cố Lẫm Xuyên. Nhìn bàn tay lớn ấy điêu luyện bóp nắn, xoa vuốt, thật sự rất dễ nảy sinh những liên tưởng kỳ lạ.
Không thể tiếp tục xem nữa, anh quyết đoán quay lại với phong thái sếp Thẩm: “Sếp Cố, nếu không có việc gì tôi xin phép cúp máy trước. Việc Phong Lôi trở mặt xảy ra quá đột ngột, tôi còn rất nhiều công việc phải xử lý.”
“Được.” Cố Lẫm Xuyên tự nhiên dời mèo nhỏ đi, phủi phủi lông mèo trên người. Mèo nhỏ kêu lên một tiếng bất mãn, hắn gật đầu, nói với Thẩm Bích Nhiên: “Nó dặn em làm việc vui vẻ một chút.”
Thẩm Bích Nhiên chẳng có gì là không vui, dù sao lửa cũng chưa cháy đến lông mày anh — hiện tại Quang Xâm, Phong Lôi và Tầm Thanh mới là những kẻ đang ở đầu sóng ngọn gió, ngược lại anh lại trở thành người thảnh thơi nhất. Tranh thủ thời gian rảnh, anh gọi điện cho người đứng đầu của mấy tổ chức lớn, lấy danh nghĩa mời tham dự nhưng thực chất là để trấn an.
Đối ngoại, Thẩm Bích Nhiên nói rằng “Glance không thể đáp ứng kỳ vọng của sếp Triệu, Phong Lôi rút lui trong hòa bình”. Nhưng tình cảnh chật vật của Phong Lôi hôm nay ai ai cũng biết, lời này nghe vào tai người ngoài giống như Phong Lôi tự tìm đường chết, còn sếp Thẩm làm người biết giữ lễ nghĩa, không tiếc hạ thấp mình để giữ thể diện cho đối phương. Sự xoa dịu này quá hiệu quả, sau vài vòng điện thoại, Glance không những không mất đi cơ hội nào, mà vài tổ chức còn ngỏ ý muốn tăng thêm ngân sách.
Đá văng được Triệu Quân, cảm giác tội lỗi như thể để Glance phải gả thấp tan biến sạch sẽ. Thẩm Bích Nhiên sảng khoái tinh thần, dứt khoát ấn định buổi gọi vốn vào thứ Bảy tuần này, chính thức soạn thảo thư mời.
Thư mời còn chưa kịp gửi đi thì tin tức của Tầm Thanh đã xuất hiện trước.
【 Tầm Thanh đã xác định đạt được ý định đầu tư với Quang Xâm. Chiều nay, Chủ tịch Thẩm Tòng Đạc và ông Đường Kiệt đại diện Quang Xâm đã thỏa thuận miệng về các chi tiết huy động vốn, dự kiến sẽ chính thức ký kết vào thứ Sáu tuần này. 】
Bản tin còn đính kèm ảnh chụp, Thẩm Tòng Đạc mặt mày hớn hở, còn “ông Đường Kiệt” đang bắt tay với ông ta thì mặt không biểu cảm.
Thẩm Bích Nhiên cảm thấy hơi lạ lẫm, bởi vì Jeff mà anh thường thấy hoặc là cười rạng rỡ, hoặc là mặt mày hốc hác như sắp chết, chứ chưa bao giờ cao ngạo lạnh lùng thế này.
Có cảm giác như đang xem một chú chó nhỏ khập khiễng cố giả làm chó nghiệp vụ, trông vừa buồn cười vừa kỳ quặc.
Chuông cửa đột nhiên vang lên, “ông Đường Kiệt” trong ảnh đã tìm đến tận cửa.
Thẩm Bích Nhiên mở cửa, ngập ngừng hỏi: “Không phải anh vừa mới bắt tay với Thẩm Tòng Đạc ở Tầm Thanh sao?”
“Hả?” Jeff bị hỏi đến ngẩn người, sau đó lập tức đặt hộp điểm tâm mang tới xuống, giơ hai tay ra cho anh xem: “Ngài cứ yên tâm! Tôi rửa tay rồi! Rửa theo quy trình bảy bước, sát khuẩn bằng cồn, dùng nước hoa để khử mùi. Sếp dặn kỹ, không được dùng bàn tay mà Thẩm Tòng Đạc đã chạm vào để chạm vào sách của ngài.”
Thẩm Bích Nhiên nghe xong cũng sững sờ một lúc.
Từ nhỏ anh đã ghét Thẩm Tòng Đạc. Một ngày nọ không lâu sau khi Cố Lẫm Xuyên mới đến, Thẩm Tòng Đạc sang nhà ăn cơm rồi tiện tay xoa đầu Cố Lẫm Xuyên một cái. Lúc đó Thẩm Bích Nhiên tức đến phát khóc, làm mình làm mẩy với Thẩm Tùng Phỉ: “Ông ta làm bẩn hết Cố Lẫm Xuyên của con rồi!”
“Không bẩn, không bẩn đâu!” Cố Lẫm Xuyên lập tức phủ nhận, quay người chạy thẳng lên lầu gội đầu. Lúc xuống nhà, hắn nói: “Anh gội bằng dầu gội bốn lần, xà phòng hai lần rồi, em ngửi thử xem.”
Thẩm Bích Nhiên vừa ngửi một cái đã bị mùi nồng nặc làm cho hắt xì thẳng vào đầu Cố Lẫm Xuyên.
Thẩm Tùng Phỉ phê bình anh ích kỷ, anh giả vờ uất ức, lầm bầm một mình rồi đi về phòng. Nhưng thực ra lúc đó anh rất vui — vì Cố Lẫm Xuyên là người đầu tiên trong nhà không hỏi đầu đuôi câu chuyện mà kiên quyết đứng cùng chiến tuyến với anh. Lúc đó anh thầm nghĩ, quả nhiên không nhặt nhầm, Cố Lẫm Xuyên của anh thực sự quá tốt.
Sau này Thẩm Bích Nhiên trưởng thành, không còn kiểu cách như hồi nhỏ, nhưng Cố Lẫm Xuyên vẫn giữ lại “nguyên tắc” này. Mỗi khi vô tình xảy ra va chạm cơ thể với Thẩm Tòng Đạc, dù chỉ là chạm vào gấu áo, hắn đều sẽ tự giác đi rửa tay, thay quần áo, rồi ném cho Thẩm Bích Nhiên một ánh mắt: “Em yên tâm, anh không bẩn”.
“Đủ sạch chưa?” Jeff hạ tay xuống, xoa xoa đầy khí thế: “Sách cần chuyển ở đâu vậy?”
Thẩm Bích Nhiên bừng tỉnh: “À, cái đó – ở bên trong, cái thùng đó chính là nó.”
Jeff thay giày đi vào trong: “Được rồi, cứ giao cho Je—”
Anh ta cứng đờ người ngay lối vào: “Đây là sách hả? Đây không phải là quan tài mà sếp đặt mua cho tôi đấy à?”
“Không liên quan đến anh đâu.” Thẩm Bích Nhiên áy náy nói: “Có lẽ hơi nặng một chút, lúc chuyển anh nhớ cẩn thận, đừng để nó bị rời ra nhé.”
Jeff ngập ngừng: “Cậu sợ cái thùng đó bị rời ra, hay sợ tôi bị rời ra vậy?”
Ý của Thẩm Bích Nhiên là vế trước, nhưng nghe anh ta hỏi vậy, anh liền mỉm cười lịch sự: “Tốt nhất là cả hai đều không.”
Rất tiếc, lời chúc tốt đẹp đã không hiệu nghiệm. Jeff chỉ mới dùng kiểu trâu kéo cày, lấy dây thừng tròng vào định kéo một cái thì đã bị trẹo lưng. Anh ta quỳ trên đất suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vỗ trán một cái, gọi điện thoại cho dịch vụ lái xe hộ dưới lầu — thế là bốn người tài xế từng đi lính, biết lái máy bay của Cố Lẫm Xuyên đã cùng nhau khiêng chiếc thùng sang căn hộ bên cạnh.
Bản thân Jeff vì chấn thương thắt lưng mà ngay cả việc từ tư thế quỳ chuyển sang đứng thẳng cũng không làm nổi. Anh ta quỳ rạp trên sàn gọi điện xin phép Cố Lẫm Xuyên, khiêm tốn hỏi liệu tối nay có thể tham gia họp trực tuyến được không.
“Sếp mắng tôi vô dụng rồi.” Jeff mặt mày mếu máo hạ điện thoại xuống, quay lưng về phía Thẩm Bích Nhiên trút bầu tâm sự với bức tường: “Phải làm sao đây, cậu Thẩm, công việc của tôi lại sắp không giữ được rồi.”
“Ờ…” Thẩm Bích Nhiên định tiến lại đỡ anh ta: “Hay là anh cứ đứng lên trước đã?”
“Cậu đừng đụng vào tôi.” Jeff đau đến mức toàn thân run rẩy, “Cậu cứ bận việc của cậu đi, để tôi tự mình từ từ tìm cách đứng lên đã.”
Thẩm Bích Nhiên đành quay lại sofa, vừa xem mail vừa chú ý đến cử động của Jeff.
Jeff dùng một tốc độ còn chậm hơn cả con lười để chống hai tay xuống đất: “Dạo này tôi phạm lỗi nhiều quá, việc sếp giao không phải là không có tiến triển thì cũng là làm hỏng bét hết.”
Anh ta vừa nói vừa cố đứng dậy, không ngờ chân vừa mới phát lực đã kêu lên một tiếng “Ái ui”: “Không được, vẫn không được, hình như tôi chỉ có thể bò thôi.”
Thẩm Bích Nhiên: “Hả?”
“Cậu yên tâm, tôi có kinh nghiệm bò phong phú lắm.” Jeff dùng cả bốn chi tiếp đất xoay người lại, chậm chạp bò về phía Thẩm Bích Nhiên, “Hồi trước đi công tác ngoại tỉnh với sếp tôi cũng bị căng cơ một lần, sau đó sếp còn cho tôi nằm trên giường làm việc từ xa suốt năm ngày đấy.”
Thẩm Bích Nhiên: “……”
Con nhện hình người trên sàn nhà trông thật sự quá kỳ dị, Thẩm Bích Nhiên sợ mình sẽ gặp ác mộng nên cưỡng ép bản thân dời mắt về màn hình, kiểm tra lại lần cuối danh sách gửi thư mời buổi gọi vốn.
Jeff cuối cùng cũng bò được tới cạnh sofa, với một tư thế như thây ma sống dậy, anh ta chậm rãi nhấc nửa thân trên lên, quỳ ngay dưới chân Thẩm Bích Nhiên.
Thẩm Bích Nhiên thật sự không chịu nổi nữa rồi: “Tôi gọi cấp cứu cho anh nha, được không?”
“Chờ một chút đã!” Mắt Jeff bỗng trợn tròn, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính của anh: “Hình như tôi vừa thấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng cho công việc của mình rồi!”
Thẩm Bích Nhiên lập tức gập máy tính lại: “Anh nhìn cái gì đấy?”
“Xin lỗi, tôi vô tình liếc thấy từ khóa trong tiêu đề email của cậu — Thư mời hội nghị gọi vốn. Trời đất ơi, cậu đã chính thức gửi đi chưa vậy?”
Thẩm Bích Nhiên nhíu mày: “Anh quan tâm chuyện đó làm gì?”
“Sếp không nói với cậu sao? Quang Xâm cũng muốn tham gia đấu thầu Glance mà! Phương án đầu tư của chúng tôi đã làm rất lâu rồi, tại sếp quá chậm chạp… à không, quá cầu toàn nên đến giờ vẫn chưa chốt bản cuối. Vốn dĩ tôi cứ tưởng còn ít nhất một tuần để chuẩn bị, ai ngờ cậu đã định xong danh sách rút gọn rồi!”
Jeff bắt đầu kể lể về lịch sử thức đêm làm thêm đến nát cả gan để viết phương án đầu tư. Thẩm Bích Nhiên nghe anh ta đọc van vách các chỉ số gan trong thời gian nằm viện, bỗng nhớ ra trước đó Cố Lẫm Xuyên quả thực có nói muốn đầu tư vào Glance — lúc đó anh hoàn toàn coi đó là chuyện đùa, nghe xong là quên sạch. Bởi vì Peak chưa bao giờ đụng vào mảng công nghệ sáng tạo, vả lại Cố Lẫm Xuyên chắc cũng biết, về mặt tình cảm cá nhân, anh không đời nào chấp nhận việc mình và Thẩm Tòng Đạc có chung một cổ đông.
“Sếp Thẩm, cậu nói cho tôi biết đi mà.” Jeff vừa hít hà vì đau lưng vừa chống nạnh, “Không đùa đâu, dự án Glance là KPI cốt lõi của tôi đấy. Nếu hôm nay tôi không đến nhà cậu thì thôi, chứ để sếp biết lúc cậu gửi thư mời tôi đang ở ngay bên cạnh mà lại không moi được chút thông tin nào, thì tôi thà nghỉ việc cho xong.”
“Sếp Thẩm, cậu thương tôi với. Bản thân tôi cũng biết tự trọng chứ, việc vặt như chuyển đồ làm không xong, công việc chuyên môn cũng không xong, sếp không mắng thì tôi cũng muốn đâm đầu vào tường chết quách cho rồi!”
“Sếp Thẩm, tôi không cầu cậu điền tên Quang Xâm vào danh sách, chỉ xin cậu cho biết là ngày nào thôi, được không? Đây đâu phải thông tin mật gì, ngày mai truyền thông cũng biết thôi mà!”
“Sếp tôi không thể sống thiếu tôi được đâu! Thật sự sa thải tôi thì cả hai chúng tôi đều sống không yên đâu!”
Jeff sụt sịt một cái, rồi khóc thật.
Thẩm Bích Nhiên bừng tỉnh, suýt nữa thì bị anh ta dọa chết khiếp, vội vàng nói: “Thứ Bảy, thứ Bảy! Tôi chỉ đang mải nghĩ chuyện khác một chút thôi, chứ không có ý không nói cho anh, anh đừng khóc!”
“Thứ Bảy!!” Jeff thất thần, “Thứ Bảy mùng 1 tháng 6 đó sao? Đó chẳng phải là sinh nhật cậu sao?!”
Thẩm Bích Nhiên ngẩn người: “Hả… anh không nhắc tôi cũng quên béng đi mất.”
“Chết tiệt! Chết tiệt!” Jeff bật dậy như lò xo, “Thế thì chẳng phải là ngày kia sao! Chết tiệt! Không kịp dưỡng thương rồi! Tôi phải mau khỏe lại mới được!”
Thẩm Bích Nhiên: “Hả? Lưng anh—”
Jeff đã lao như bay ra đến cửa: “Tôi về tăng ca đây! Sếp Thẩm đừng quên ăn điểm tâm nhé, bốn loại đó sếp đã lải nhải kén chọn suốt hai tiếng đồng hồ mới chọn ra đấy! Lần tới tôi sẽ mang theo phương án đầu tư hoàn hảo để tái ngộ cậu một cách tốt đẹp nhất!”
Một cơn lốc cuốn phăng ra ngoài, nhưng cánh cửa phòng vẫn được khép lại một cách nhẹ nhàng.
Đúng là trợ lý cấp bậc huyền thoại của nhân loại.
Thẩm Bích Nhiên nhìn trân trân vào chỗ sàn nhà Jeff vừa quỳ suốt mười phút đồng hồ.
Tối hôm đó, anh gửi thư mời đến các tổ chức đầu tư đã lọt vào danh sách rút gọn. Vì Quang Xâm vẫn chưa nộp phương án nên Thẩm Bích Nhiên tạm thời không để ý tới.
Cố Lẫm Xuyên tỏ ra điềm tĩnh hơn mong đợi. Suốt hai ngày tiếp theo, hắn vẫn chào buổi sáng và chúc ngủ ngon như thường lệ, thậm chí còn gửi thêm vài đoạn video mèo nhỏ, tuyệt nhiên không nhắc nửa lời đến chuyện công việc.
Trưa thứ Sáu, thương vụ gọi vốn của Tầm Thanh chính thức được ký kết hoàn tất.
Thẩm Bích Nhiên đọc kỹ từng chữ trong bản tin — Quang Xâm đăng ký một công ty con mới tên là “Quy Nguyên”, góp vốn dựa trên 20% giá trị vốn hóa của Tầm Thanh trước khi bị hủy niêm yết để đổi lấy 15% cổ phần, đồng thời ký thêm thỏa thuận một cổ phiếu hai quyền biểu quyết, sở hữu 30% quyền bỏ phiếu.
Mọi thứ đều khớp với những thông tin Cố Lẫm Xuyên đã tiết lộ tại quán bar. Việc thành lập công ty vỏ bọc để rót vốn cũng là thao tác nghiệp vụ thông thường.
Điều duy nhất khiến Thẩm Bích Nhiên chú ý là một đoạn văn ngắn không mấy nổi bật trong bản tin — nửa ngày trước khi ký kết với Quang Xâm, Tầm Thanh đã ký thỏa thuận tài trợ khoảng 8% cổ phần với “Tập đoàn Thông Nhiên”.
Tập đoàn Thông Nhiên là doanh nghiệp của nhà họ Chúc, một ông lớn trong ngành Internet nội địa, chủ tịch tập đoàn là cha của Chúc Hoài Tranh. Truyền thông đánh giá rằng, mặc dù Quang Xâm tuyên bố không chia sẻ với ai, nhưng vị thế của Thông Nhiên quá lớn, thế lực bám rễ sâu tại đại lục. Peak và Thông Nhiên xưa nay nước sông không phạm nước giếng, việc chọn cách mắt nhắm mắt mở cũng được coi là hợp lý.
Nhưng Thẩm Bích Nhiên lại cảm thấy có gì đó không ổn.
Anh nhớ rất rõ đêm ở quán bar, khi anh chất vấn Cố Lẫm Xuyên rằng dù có 30% quyền bỏ phiếu cũng không đấu lại được Thẩm Tòng Đạc, Cố Lẫm Xuyên lúc đó vừa nghịch ly rượu vừa hờ hững nói: “Thì cứ tùy tiện lôi kéo thêm một cổ đông nhỏ chiếm 8% cổ phần làm đồng minh là được chứ gì”.
Con số 8% thật quá tinh vi. Trên đời này làm sao lại có sự trùng hợp đến thế.
Nhưng Cố Lẫm Xuyên lại kết đồng minh với nhà họ Chúc sao? Những người vốn chưa từng có giao thiệp, sao Cố Lẫm Xuyên có thể dễ dàng đặt niềm tin như vậy?
Tim Thẩm Bích Nhiên khẽ run rẩy. Dù chưa nhìn rõ toàn cảnh, nhưng anh nhận thức được một cách sâu sắc rằng, Cố Lẫm Xuyên đang giăng một tấm lưới rất lớn, và tâm điểm của tấm lưới đó không phải là sản nghiệp nhà họ Thẩm, mà là Thẩm Tòng Đạc.
Trên màn hình bất ngờ hiện lên lời mời gọi video từ Cố Lẫm Xuyên.
Thẩm Bích Nhiên sực tỉnh, nhấn chấp nhận cuộc gọi. Đập vào mắt vẫn là chú mèo nhỏ đang phát ra tiếng gừ gừ, sau đó Cố Lẫm Xuyên đưa tay dời con mèo sang một bên.
Hôm nay Cố Lẫm Xuyên mặc vest. Khi bàn tay hắn đưa đến trước ống kính, dưới lớp tay áo sơ mi thoáng hiện lên một tia sáng xanh thẳm.
Đó là một chiếc khuy măng sét đính đá sapphire, thiết kế thanh lịch và sang trọng, nhưng nếu so với những món trang sức xa xỉ mà Cố Lẫm Xuyên thường đeo hằng ngày, nó rõ ràng không cùng đẳng cấp.
Vào ngày diễn ra bữa tiệc Trần Huy, Thẩm Bích Nhiên từng thoáng thấy chiếc khuy này tại quán bar trong bảo tàng. Lúc đó anh chỉ cảm thấy quen mắt, còn bây giờ — cái quỷ gì thế này, anh cuối cùng cũng nhớ ra rồi.
“Cố Lẫm Xuyên.” Thẩm Bích Nhiên chấn động thốt lên: “Món quà gặp mặt tôi tặng cho Chúc Hoài Tranh sao lại nằm trên tay áo của anh?”
Cố Lẫm Xuyên hơi ngập ngừng mím môi, bàn tay khẽ chạm vào chiếc khuy măng sét một cách đầy trân trọng: “Chuyện này để sau tôi giải thích có được không? Hôm nay tôi gọi là để thay mặt một người hẹn em ra ngoài bàn chuyện chính sự.”
Thẩm Bích Nhiên cảm thấy mọi chuyện thật nực cười: “Ai?”
“Giám đốc pháp chế của công ty Quy Nguyên.” Cố Lẫm Xuyên khựng lại một chút, “Và cũng là luật sư riêng của ông nội Thẩm Hạc Tầm tám năm về trước.”