56. Chương 56: Cái 'Ok' đầy ẩn ý

Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em

Chương 56: Cái 'Ok' đầy ẩn ý

Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tối đó Thẩm Bích Nhiên làm việc muộn thêm một chút, Cố Lẫm Xuyên đến văn phòng đợi anh.
Cố Lẫm Xuyên chờ đợi một cách lặng lẽ, nhưng đến khi Thẩm Bích Nhiên cuối cùng cũng đứng dậy cầm áo vest nói có thể đi được rồi, anh phát hiện trên bàn làm việc, giá sách, bàn trà của mình đâu đâu cũng xuất hiện thêm vài món đồ nhỏ. Chú mèo pha lê, nước hoa hương gỗ thông ngọc lan, ngọc khắc băng xuyên cực quang… còn có cả mấy khung hình của Nhiên Nhiên —— mà trong mỗi bức ảnh, thứ lọt vào ống kính không chỉ có mèo, mà còn có một bàn tay người.
Nhìn như là ngẫu nhiên nhất thời, nhưng thực chất là có chuẩn bị từ trước.
Cố Lẫm Xuyên không nói lời nào chờ đợi phản ứng của anh, dáng vẻ thản nhiên liếc nhìn anh như thế khơi dậy một sự trêu chọc tinh tế, một rung động khó tả trong lòng. Đó là sự rung động mà Thẩm Bích Nhiên thời thiếu niên chưa từng nếm trải —— khi còn trẻ Cố Lẫm Xuyên yêu quá đỗi cẩn trọng, còn hiện tại khi đã có cảm giác an toàn tuyệt đối, hắn liền bộc lộ triệt để ham muốn chiếm hữu và tâm lý khoe khoang.
Chẳng hạn như cặp khuy măng sét kim cương kia, Cố Lẫm Xuyên đã đeo liên tục suốt một tuần. Không khó để dự đoán rằng hắn sẽ đeo mãi cho đến khi có cặp khuy măng sét tiếp theo do anh tặng mới thôi.
Thẩm Bích Nhiên không thích phô trương, nhưng trên đường đến buổi tụ tập, anh vẫn nhân danh công việc mà một hơi đặt mua thêm mười mấy món quà cho Cố Lẫm Xuyên —— khuy măng sét, cà vạt, kẹp sơ mi… món nào anh cũng chọn rất tỉ mỉ, vừa vặn với phong cách của Cố Lẫm Xuyên mà vẫn hợp thẩm mỹ của chính mình. Nghĩ đến tiền lệ quậy phá của ai kia, anh đặc biệt chọn mấy mẫu cà vạt có chất liệu vải mềm mại, mượt mà nhất.
Xe dừng hẳn, Thẩm Bích Nhiên vừa lúc cất điện thoại, nghĩ tới mấy chiếc cà vạt đó vô thức xoay cổ tay.
Cố Lẫm Xuyên xuống xe đỡ eo anh: “Cổ tay làm sao vậy?”
“Hả?” Thẩm Bích Nhiên bất thình lình thấy hơi chột dạ, dùng nụ cười để che giấu, “Cầm điện thoại lâu quá nên hơi mỏi.”
“Vậy sao?” Cố Lẫm Xuyên nghi ngờ quan sát anh, “Sao anh cảm thấy em đang giấu diếm gì đó.”
Thẩm Bích Nhiên vô cảm quay đầu đi: “Radar của anh hỏng rồi.”
Cố Lẫm Xuyên khẽ cười vài tiếng bên cạnh, vừa nắm lấy cổ tay anh xoa bóp vừa nói: “Bây giờ anh càng chắc chắn là em có chuyện mờ ám rồi, Thẩm Bích Nhiên, em nói dối không giỏi chút nào hết.”
Thẩm Bích Nhiên: “…”
Trên suốt đoạn đường được nhân viên phục vụ dẫn đi, Thẩm Bích Nhiên phải dựa vào việc tự nhẩm lại phương án phát triển trong đầu để làm dịu tâm trí. Đợi đến khi hoàn toàn bình tĩnh lại, khôi phục thần thái thanh lãnh của một sếp Thẩm, họ cũng vừa vặn đi tới trước phòng riêng. Cố Lẫm Xuyên phẩy tay ra hiệu nhân viên lui xuống, thay anh đẩy cửa.
Cửa vừa hé mở một kẽ nhỏ, Thẩm Bích Nhiên đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
“Sao không nói sớm là Thẩm Bích Nhiên có khả năng đến hả?!”
Chân Thẩm Bích Nhiên vừa nhấc lên lại đặt về chỗ cũ. Cố Lẫm Xuyên liếc nhìn anh một cái, ăn ý dừng động tác, tay chống lên cửa giữ cho nó ở góc độ hơi hé mở, rồi dịch sang bên cạnh nửa bước.
Thẩm Bích Nhiên bước tới nhìn qua khe cửa, đúng như dự đoán, người đang ngồi trên ghế sofa là Tống Thính Đàn.
Chai rượu Yamazaki 55 được đặt trong hộp pha lê trên bàn trà. Mấy vị tổng giám đốc đang trò chuyện công việc nên không mấy để tâm, nhưng đôi mắt Tống Thính Đàn thì gần như dán chặt vào hộp rượu. Từ góc độ của Thẩm Bích Nhiên, có thể thấy rõ y đang nuốt nước bọt, dường như muốn đứng dậy rời đi, nhưng rồi lại ngồi xuống.
“Chắc là không đến đâu.” Y tự an ủi bản thân: “Nếu sếp Cố có mang theo ai, chắc chắn sẽ báo trước một tiếng.”
“Cái đó không chắc đâu.” Bùi Nghiên Thanh lắc đầu, “Chúng ta mang người theo thì phải chào hỏi cậu ấy, nhưng cậu ấy mang người theo thì không cần nói với chúng ta.”
“A… vậy sao…” Tống Thính Đàn lại liếc nhìn chai rượu kia một cái, hỏi Bùi Nghiên Thanh: “Thế anh nói dựa vào cơ sở nào mà Thẩm Bích Nhiên có khả năng sẽ đến?”
“Vừa nãy chúng ta mải nói chuyện, mới thấy Cố Lẫm Xuyên nhắn tin nói sẽ tới muộn một chút.” Chúc Hoài Tranh trả lời thay Bùi Nghiên Thanh, cười không ngớt: “Buổi tụ tập giải trí thôi mà, thời gian cậu ấy đến chưa bao giờ cố định, cũng chẳng bao giờ chào hỏi trước. Hôm nay lại đặc biệt dặn dò: Bận đưa người ta đi làm thêm, tới muộn một lát, tôi thật sự buồn cười chết đi được.”
Thẩm Bích Nhiên lập tức nhìn sang Cố Lẫm Xuyên, Cố Lẫm Xuyên giả vờ như không có gì mà lảng đi chỗ khác.
Tống Thính Đàn lại nuốt nước bọt: “Vậy cũng không nhất định là đưa Thẩm Bích Nhiên đi làm thêm đâu nhỉ.”
Đúng là vẫn chưa bỏ được rượu mà. Thẩm Bích Nhiên thầm nghĩ, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ đây.
Bùi Nghiên Thanh khẽ nhướng mắt, thản nhiên liếc nhìn y một cái: “Không phải cậu và sếp Thẩm quan hệ tốt sao, sao còn sợ cậu ấy…”
Lời còn chưa dứt đã dừng lại, anh ta nhìn ra phía sau lưng Tống Thính Đàn.
Thẩm Bích Nhiên im lặng bước vào phòng riêng, dùng ánh mắt ra hiệu cho mấy người kia đừng lên tiếng, rồi đứng sau lưng Tống Thính Đàn cúi mắt nhìn y.
Tống Thính Đàn hoàn toàn không hay biết: “Vốn dĩ tôi hẹn cậu ấy đi ăn đồ Nhật, nhưng lại đột ngột cho cậu ấy leo cây, còn nói là bị viêm dạ dày tái phát, ôi… Thôi bỏ đi, tôi chuồn trước đây.” Nói đoạn, y cầm lấy áo khoác định đứng dậy, nhưng chưa kịp đứng thẳng người đã bị một cánh tay quen thuộc ôm lấy vai, ấn y trở lại ghế sofa.
Tống Thính Đàn bỗng quay phắt đầu lại.
“Bệnh viêm dạ dày thế nào rồi?” Thẩm Bích Nhiên cười híp mắt hỏi, “Định chuồn đi đâu hả?”
“Thẩm Bích Nhiên?!” Tống Thính Đàn run bắn cả người, ánh mắt tràn ngập vẻ buồn thảm: “… Xin, xin lỗi mà!”
Nhân viên phục vụ mang đến sáu cái ly, nhưng chỉ rót năm ly rượu. Tống Thính Đàn ngửa hai bàn tay trống trơn đặt trên đùi, trông có vẻ hơi ủ rũ.
Nhóm của Cố Lẫm Xuyên vừa nhâm nhi rượu vừa trò chuyện. Chúc Hoài Tranh uống nhanh, chẳng mấy chốc đã gọi thêm một vòng nữa. Khi nhân viên thêm rượu xong và đặt chai rượu trở lại, Thẩm Bích Nhiên thấy Tống Thính Đàn liếc nhìn chai rượu một cái. Thấy rượu chẳng còn bao nhiêu, y đầy vẻ sốt ruột, đưa mắt liếc qua liếc lại giữa những người khác.
Chu Duật Hằng dường như không mấy hứng thú với trò đùa trẻ con của bạn bè. Chúc Hoài Tranh thì xưa nay luôn thích hóng chuyện, Bùi Nghiên Thanh cũng giữ im lặng. Tống Thính Đàn nhìn quanh một vòng, cuối cùng chọn cách ra hiệu bằng mắt với Cố Lẫm Xuyên.
Cố Lẫm Xuyên có vẻ buồn cười, hắn nghiêng đầu thì thầm vài câu vào tai Thẩm Bích Nhiên để xin tha cho y.
Thẩm Bích Nhiên không nói lời nào.
Vài giây sau, Cố Lẫm Xuyên lắc đầu với Tống Thính Đàn, tỏ vẻ mình cũng lực bất tòng tâm.
Sự im lặng của Tống Thính Đàn khiến người ta cảm thấy nhức nhối, Thẩm Bích Nhiên bất giác nhớ tới cái meme con chuột marmot đó, lập tức cúi mắt nhấp một ngụm rượu để che giấu nụ cười đang dần mất kiểm soát.
Tống Thính Đàn ghé sát tai anh nhỏ giọng lý sự: “Tôi cứ tưởng tối nay là buổi tụ tập của giới nhà giàu, không ngờ người đứng đầu lại là cậu. Cậu đã phát đạt thế này rồi thì nên dành cho bạn thân đặc quyền đặc lợi chứ, sao lại còn trừng phạt tôi hả.”
Thẩm Bích Nhiên liếc y: “Vậy cậu nói xem, tình bạn sáu năm và rượu Whisky năm mươi lăm năm, cái nào quan trọng hơn?”
Chỉ cần một giây chần chừ của Tống Thính Đàn, Thẩm Bích Nhiên đã biết đáp án rồi —— đương nhiên là Whisky năm mươi lăm năm.
May mà cái tên này vẫn chưa bị con sâu rượu làm mờ mắt đến mức nói toẹt suy nghĩ trong lòng ra, y cười khan hai tiếng, lại thì thầm: “Tôi sai rồi, cậu quan trọng hơn rượu nhiều, tha thứ cho tôi đi, cho tôi nếm một ngụm thôi.”
Đối với Tống Thính Đàn, Thẩm Bích Nhiên vốn dĩ luôn rất dễ dỗ, vả lại ở bên ngoài vẫn phải giữ thể diện cho đại minh tinh. Anh đang định trả lại ly rượu vừa lấy đi để trêu chọc cho Tống Thính Đàn, thì thấy Bùi Nghiên Thanh một mặt quay đầu sang hướng khác nói chuyện với Cố Lẫm Xuyên, một mặt lại như vô tình đẩy ly rượu của mình tới trước mặt Tống Thính Đàn.
Hửm?
Thẩm Bích Nhiên muộn màng nhận ra —— bản thân bận rộn công việc đến mụ mị cả người, giờ mới nhận ra điều bất thường.
“Sao cậu lại tới đây?” Anh hỏi Tống Thính Đàn.
Tống Thính Đàn mím môi: “Sếp Bùi đấu giá được chai rượu này, lúc anh ấy hẹn người lập hội thì tôi vừa đúng lúc ở công ty nghe thấy, thế là mặt dày đi theo luôn.”
Bùi Nghiên Thanh nghe vậy liền quay đầu nhìn y một cái, muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng chỉ gật đầu với Thẩm Bích Nhiên rồi lại quay đi.
“Tống Thính Đàn ——” Thẩm Bích Nhiên nheo mắt nhìn y, “Cậu có chuyện gì giấu tôi phải không?”
“Không có mà.” Tống Thính Đàn vội vàng lắc đầu, hạ thấp giọng nói: “Bùi Nghiên Thanh quả thực đối xử với tôi tốt hơn các nghệ sĩ khác một chút, chủ yếu là quan hệ giữa hai chúng tôi, giữa nghệ sĩ trụ cột và ông chủ, cậu hiểu mà, đôi bên cùng có lợi, mỗi người lấy thứ mình cần thôi.”
“Thật không?”
“Thật! Hai chúng tôi chẳng ai nợ ai cả, tôi thề đấy!”
Thẩm Bích Nhiên bán tín bán nghi, nhưng vẫn mượn găng tay từ nhân viên phục vụ, đích thân rót cho Tống Thính Đàn một ly. Anh nghĩ tới bữa tiệc Trần Huy trước đó, Bùi Nghiên Thanh không thích nghệ sĩ dưới quyền uống rượu quá đà, chắc Tống Thính Đàn cũng chẳng dám đòi ly thứ hai, thế nên ngay ly đầu tiên anh đã cố ý rót đầy hơn một chút.
“Thẩm Bích Nhiên, cậu là tốt nhất.” Tống Thính Đàn cười đến híp cả mắt, ghé sát lại nói: “Kiếp sau vẫn muốn làm bạn tốt với cậu.”
Tống Thính Đàn đang vội nếm rượu nên mấy lời đường mật nói ra nghe rất qua loa, còn chưa kịp ghé sát hẳn đã ngồi thụt lại chỗ cũ. Câu nói vừa lọt ra một nửa, Cố Lẫm Xuyên và Bùi Nghiên Thanh vốn đang trò chuyện đều đồng thời quay đầu nhìn về phía họ, cả hai đều tỏ vẻ muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng lại tiếp tục câu chuyện của mình.
Buổi tụ tập bạn bè, ai nấy nói chuyện của riêng mình. Thẩm Bích Nhiên quan sát một hồi, phát hiện Chu Duật Hằng và Chúc Hoài Tranh quả thực không hợp nhau lắm. Trong bữa tiệc xem mắt nhầm lẫn lần trước họ còn giả vờ một chút, chứ hôm nay thì hoàn toàn không che đậy. Mười câu Chúc Hoài Tranh nói thì có đến tám câu là mỉa mai, hai câu còn lại là công kích cá nhân một cách trắng trợn. Chu Duật Hằng mang vẻ mặt lười đáp trả, khi nào phiền quá thì mới phản bác vài câu. Họ cứ thế cãi vã một cách bình thản nhưng sắc bén, vừa công kích lẫn nhau vừa bàn bạc xong mấy thương vụ đầu tư định làm chung.
Hôm nay chốt xong hợp đồng với Tầm Thanh nên tâm trạng Thẩm Bích Nhiên rất thoải mái, anh gọi nhân viên khui thêm một chai Tequila, uống nhiều hơn ngày thường vài ly.
Cố Lẫm Xuyên thấy anh vui vẻ, bèn bảo nhân viên mang tới một hộp gỗ, mở ra bên trong là mấy điếu xì gà. Hắn thấp giọng hỏi anh: “Thử một chút không? Chắc là hương vị em thích đấy.”
Thẩm Bích Nhiên đang định đưa tay ra, thì khóe mắt chợt thấy ba người kia trao đổi ánh mắt đầy ẩn ý.
Trong đầu xoay chuyển một vòng, anh bỗng chốc hiểu ra ngay.
Lần trước trên sân thượng, Cố Lẫm Xuyên đã hút một điếu thuốc giống hệt loại của anh, hôm đó anh đã nhận ra Cố Lẫm Xuyên chỉ là người mới giả làm người sành sỏi. Tuy nhiên, anh cứ ngỡ ít nhất Cố Lẫm Xuyên cũng đã chấp nhận được mùi thuốc, không đến mức ghét bỏ như hồi nhỏ. Nhưng nhìn phản ứng của đám bạn hắn thì đúng rồi, Cố Lẫm Xuyên vẫn chẳng thay đổi gì, hắn chỉ phá lệ vì anh mà thôi.
Trái tim Thẩm Bích Nhiên như tan chảy, vừa ấm áp vừa hơi chua xót. Anh cúi mắt hai giây, đưa tay đẩy hộp xì gà ra và nói: “Không hút đâu, em cai rồi.”
Cố Lẫm Xuyên ném tới ánh mắt nghi hoặc dò hỏi, anh dứt khoát nói: “Vốn dĩ chỉ thỉnh thoảng hút một điếu để thư giãn, nhưng gần đây chẳng có chuyện gì phiền lòng, ngửi mùi thuốc tự nhiên thấy bực, nên thôi cai luôn.”
Cố Lẫm Xuyên gật đầu, không khen cũng chẳng chê, hắn rất hiếm khi đánh giá các quyết định của Thẩm Bích Nhiên, chỉ bảo nhân viên cất hộp xì gà đi rồi cụng ly với anh.
Từ khi Glance thành lập, Thẩm Bích Nhiên hầu như không còn phải đi xã giao uống rượu, cũng đã lâu không cùng Tống Thính Đàn rèn tửu lượng, thế nên khả năng uống rượu đã kém đi. Sau ba ly rượu, anh đã hơi có chút men say, bèn đặt ly xuống và bàn với Chúc Hoài Tranh về vài hướng hợp tác. Chúc Hoài Tranh có rất nhiều ý tưởng, có cái anh thấy khả thi, có cái vẫn cần cân nhắc thêm.
Đang định hẹn Chúc Hoài Tranh hôm khác trao đổi kỹ hơn, Tống Thính Đàn ghé sát nói với cậu: “Người quản lý vẫn đang đợi tôi ở dưới xe, tôi đi vệ sinh một lát rồi về đây.”
Thẩm Bích Nhiên gật đầu, nhắc y đeo khẩu trang và đội mũ cẩn thận. Sau khi Tống Thính Đàn rời đi, Thẩm Bích Nhiên vô tình liếc mắt xuống thì thấy chiếc điện thoại bị Tống Thính Đàn bỏ quên trên ghế sofa vẫn đang sáng màn hình.
Từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ việc tùy tiện nghịch điện thoại của Cố Lẫm Xuyên, anh chưa bao giờ đụng vào điện thoại của người khác. Dù là ba mẹ hay bạn thân, anh đều rất chú trọng việc giữ sự riêng tư về thông tin cá nhân.
Nhưng lúc này, cái tên ở phía trên cùng khung chat thực sự quá sốc. Sau khi thoáng nhìn thấy, anh bản năng dời tầm mắt đi, rồi cứ thế ngẩn người nhìn vào khoảng không mất vài giây.
“Cố Lẫm Xuyên.” Anh quay đầu kéo vạt áo hắn, “Đưa điện thoại cho em một lát.”
Cố Lẫm Xuyên dường như rất thích việc bị anh kéo áo, hắn đan ngón tay trỏ của mình vào tay anh nghịch ngợm một hồi mới đưa điện thoại cho anh.
Thẩm Bích Nhiên mở khóa, tìm trong danh sách trò chuyện của Cố Lẫm Xuyên để nhấn vào thông tin cá nhân của Bùi Nghiên Thanh —— tên WeChat chỉ đơn giản là “Bùi Nghiên Thanh”.
Anh vẫn chưa hết bàng hoàng, lại khẽ liếc mắt sang chiếc điện thoại nằm cạnh đó.
Cùng một ảnh đại diện, nhưng cái tên hiển thị trên đầu khung chat của Tống Thính Đàn lại là: “AAA Hận Hải Tình Thiên ông chủ Bùi kiêm nhà cung cấp sỉ Whisky và cá ngừ”.
Mấy tin nhắn mới nhất vừa được gửi đến cách đây vài phút, ngay dưới mắt anh.
【Ngày mai có thông báo, đừng uống nữa.】
【Tính cả lần anh mời tôi uống rượu này, giao dịch giữa hai ta trước đây coi như xong. Xóa sạch nợ nần, bớt quản tôi đi.】
【Sao lại nữa rồi…】
【Cái gì mà nữa, anh chú ý cách ăn nói chút đi.】
【Yamazaki 55 tôi đấu giá được hai chai, đợi lần tới em đến nhà tôi, tiện thể mang chai kia đi luôn.】
【… Ý anh là một chai nguyên vẹn? Cả một chai luôn??】
【Ok?】
【… Ok ok.】
Đầu ngón tay Thẩm Bích Nhiên run rẩy, anh rất muốn lướt lên trên xem thêm chút nữa, nhưng cuối cùng vẫn không dám.
Dù thực sự rất muốn biết hai người này đang “ok” cái thứ quỷ quái gì, nhưng anh còn sợ phải đối mặt với đáp án hơn.
Sau đó Chu Duật Hằng cũng đến thảo luận chuyện hợp tác với anh, nhưng anh đều trả lời một cách lơ đãng. Cuối cùng buổi tiệc cũng tan, việc đầu tiên Thẩm Bích Nhiên làm khi trở lại xe chính là gọi Glance ra.
Glance vẫn tràn đầy năng lượng như mọi khi: “Chào buổi tối, Bích Nhiên, cuối cùng anh cũng nhớ đến tôi rồi.”
“Ừ ừ, hỏi mày cái này, mày nói xem—” Thẩm Bích Nhiên nhớ lại câu hỏi Glance từng hỏi mình, ném ngược lại cho nó: “Tống Thính Đàn hiện tại còn zin không?”
Trong xe im lặng mất vài giây.
Hồi lâu sau, Glance nghiêm túc đáp: “Câu hỏi này của anh, và cả lý do tại sao anh hỏi nó, đều đang làm mạng lưới thần kinh của tôi bị thắt nút rồi.”
Cố Lẫm Xuyên đang xem điện thoại ở bên cạnh bỗng thản nhiên lên tiếng: “Dù sao thì anh đoán Nghiên Thanh không còn zin nữa đâu.”