65. Chương 65: Ngoại truyện 1

Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em

Chương 65: Ngoại truyện 1

Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Theo dự định ban đầu, cuối năm Thẩm Bích Nhiên sẽ cùng Cố Lẫm Xuyên về Đức để xử lý thủ tục thừa kế, đồng thời ra mắt gia đình. Nhưng vì công việc của sếp Thẩm quá bận rộn nên đành gác lại.
Chần chừ mãi đến tận đêm giao thừa, kết quả lại là Cố Lẫm Xuyên gặp Ôn Thục trước.
Đã lâu không gặp, Ôn Thục mỉm cười rạng rỡ, quan sát Cố Lẫm Xuyên từ đầu đến chân: “Lẫm Xuyên thật sự thay đổi nhiều quá, thấy dì thế nào?”
“Dì…” Ánh mắt Cố Lẫm Xuyên khẽ lay động, hắn khựng lại một lát, “Dì chẳng thay đổi gì cả.”
Đó là lời nói thật lòng.
Xa cách sáu năm, Ôn Thục gần như không khác gì trong ký ức, vẫn dịu dàng và rạng rỡ như thế, vẫn nụ cười mang chút hơi hướng trẻ thơ, ngay cả nếp nhăn nơi khóe mắt cũng chẳng thêm mấy đường. Những thăng trầm trắc trở dường như không để lại bất kỳ dấu vết nào trên người bà.
Khoảnh khắc này Cố Lẫm Xuyên bỗng nhận ra, sức sống mãnh liệt trong tâm hồn Thẩm Bích Nhiên là được di truyền từ gia đình.
Sự “không đổi” của trưởng bối là niềm an ủi vô bờ bến. Hắn dâng trào cảm xúc, những lời lẽ chuẩn bị sẵn đều nghẹn ứ nơi cổ họng, không thốt ra được chữ nào.
Thẩm Bích Nhiên hào hứng khoe với Ôn Thục món quà năm mới mà Cố Lẫm Xuyên đã chọn cho bà. Hai mẹ con từ nhỏ đã có vô số chuyện để nói, cứ thế tâm sự không ngớt. Cuối cùng, Ôn Thục treo chiếc móc khóa hình quả dâu tây nhỏ làm từ lông của Nhiên Nhiên lên túi xách. Bà cũng vui vẻ nhận trang sức vàng bạc đá quý, nhưng khéo léo từ chối bất động sản mà Cố Lẫm Xuyên tặng.
“Dì lỡ yêu ánh nắng ở California mất rồi.” Bà mỉm cười nói: “Sau này thi thoảng dì mới về nước cư trú ngắn hạn thôi, không cần mua nhà đâu.”
Cố Lẫm Xuyên sợ nhất là bà không nhận. Đang định khuyên nhủ thì Ôn Thục lại nói: “Lẫm Xuyên, giữa chúng ta không cần đến những thứ này.” Giọng bà nhẹ nhàng nhưng trịnh trọng, khẽ vỗ lên tay Cố Lẫm Xuyên, “Con trưởng thành đàng hoàng, sống tốt, đó chính là sự báo đáp lớn nhất dành cho chú dì và ông nội rồi.”
“Chuyện quá khứ không cần khách sáo, sau này lại càng không.” Ôn Thục khẳng định một câu cuối cùng.
Cố Lẫm Xuyên đành phải thu lại sổ đỏ, nhưng hứa với Ôn Thục sau khi về sẽ thu thập thêm lông của Nhiên Nhiên để làm cho bà một chiếc móc khóa hình mũ rơm nữa.
Lý do là vì gần đây Ôn Thục mới mua thêm hai chiếc túi mới, trong đó có một chiếc rất hợp để mang ra bãi biển.
Cả gia đình ba người cùng ăn cơm. Ôn Thục nói cười nhiều nhất, Thẩm Bích Nhiên ăn nhiều nhất, còn Cố Lẫm Xuyên thì uống nhiều nhất.
Lần cuối cùng Cố Lẫm Xuyên uống rượu là lúc cùng Thẩm Bích Nhiên đi đối phó với Tống Thính Đàn. Hôm sau Thẩm Bích Nhiên ngủ đến trưa, còn hắn ngủ tận chiều tà. Vừa mở mắt ra, hai người đã thấy bản tin quay lén cảnh Tống Thính Đàn bắt chuyến bay sớm trở lại đoàn phim, tươi cười chào “buổi sáng” người hâm mộ tại sân bay, trong khi mọi người đều ngỡ ngàng im lặng.
Kể từ đó, Cố Lẫm Xuyên không hề đụng đến một giọt rượu nào trong một thời gian dài. Nhưng hôm nay thì khác, hắn càng im lặng thì cảm xúc trong lòng càng dâng trào. Một mình hắn uống đến lúc say ngà ngà, cuối cùng chẳng hiểu thế nào, không biết là do thôi thúc thầm kín hay bị câu nói nào khơi gợi, hắn đã khẽ gọi một tiếng: “Mẹ”.
Ôn Thục giật mình thảng thốt, vội vàng vét hết tiền mặt gồm cả Đô la và Nhân dân tệ trong túi xách, dùng một chiếc khăn lụa đỏ gói lại vài vòng rồi nhét vào tay hắn. Bà dở khóc dở cười bảo: “Cứ nhận tạm đi, về sau dì sẽ bù thêm phong bì để đổi cách xưng hô chính thức cho con.” Nghĩ một lát bà lại bật cười, hỏi hắn: “Hồi nhỏ mười mấy năm không chịu gọi mẹ, có phải lúc đó đã che giấu tâm tư, chờ đến khi tiếng 'mẹ' này mang ý nghĩa khác mới chịu gọi không?”
Cố Lẫm Xuyên thật oan ức. Mặc dù từ năm tám tuổi hắn đã thấy Thẩm Bích Nhiên rất xinh đẹp, đáng yêu, thơm thơm mềm mềm cực kỳ thu hút, nhưng rõ ràng phải đến năm mười lăm tuổi hắn mới thực sự nảy sinh tình cảm. Thế nhưng lúc này, ngoại trừ một câu “Không có” yếu ớt, hắn cũng chẳng biết phải biện giải thế nào, cuối cùng đành giống như hồi nhỏ, bất lực nhìn hai mẹ con cười khúc khích một hồi.
Trên chuyến xe trở về tối đó, Ôn Thục tựa vào lòng con trai mà ngủ thiếp đi. Thẩm Bích Nhiên ban đầu còn xem camera giám sát Nhiên Nhiên, sau đó cũng tựa đầu lên vai Cố Lẫm Xuyên chìm vào giấc ngủ. Cố Lẫm Xuyên trở thành chỗ dựa vững chắc duy nhất của hai người họ. Hắn nhìn ra đêm tuyết ngoài cửa sổ xe, thầm gọi “Ba” một tiếng với Thẩm Tòng Phỉ đã khuất, rồi tự nhủ trong lòng: “Chúc mừng năm mới.”
Ôn Thục ở lại Bắc Kinh đến mùng Năm, trong thời gian đó cả gia đình ba người đều sống ở nhà cũ. Món ăn mẹ nấu thanh đạm, hai cân thịt mà Thẩm Bích Nhiên vất vả lắm mới được Cố Lẫm Xuyên bồi bổ trước đó, chỉ trong vài ngày đã sụt mất. Cố Lẫm Xuyên bất mãn nhưng không dám hé răng, chỉ có thể đêm khuya khoắt phàn nàn vài câu bên tai Thẩm Bích Nhiên.
Hắn nói nửa ngày trời mà không thấy Thẩm Bích Nhiên phản ứng gì, chợt nhận ra trong miệng sếp Thẩm vẫn còn ngậm thứ gì đó.
Hắn rất áy náy nói “Xin lỗi”, rồi nhẹ nhàng tháo chiếc nơ buộc sau gáy Thẩm Bích Nhiên ra.
Thẩm Bích Nhiên vừa mở miệng đã mắng “đồ con rùa”, giọng nói run rẩy nhẹ nhàng, đẫm hơi nước.
Cố Lẫm Xuyên hôn anh, anh mới chịu yên lặng trở lại. Trong căn phòng mờ tối, cả hai nhìn sâu vào mắt nhau, trao nhau hơi thở và những nụ hôn sâu. Trong những khoảnh khắc nghỉ ngắn ngủi, Thẩm Bích Nhiên vẫn tiếp tục mắng hắn, âm lượng nhỏ dần, thế là Cố Lẫm Xuyên lại hôn tới. Sau vài lần như vậy, Thẩm Bích Nhiên không thốt nên lời nữa, giả chết, bám chặt lấy hắn để hắn bế đi tắm.
Lúc Cố Lẫm Xuyên bế Thẩm Bích Nhiên xuống giường, sếp Thẩm tỏ ra rất nhỏ mọn, dùng chân móc sợi dây ruy băng có đính quả cầu nhỏ hình đầu mèo ở giữa, rồi quăng thẳng vào thùng rác.
“Rõ ràng là dùng rất tốt mà.” Cố Lẫm Xuyên hiếm khi than vãn một câu, vì dáng vẻ Thẩm Bích Nhiên khi ngậm chiếc đầu mèo nhỏ ấy với đôi mắt ngấn lệ thật sự rất đẹp.
Thẩm Bích Nhiên cũng giống như Nhiên Nhiên, đều thích chơi đồ chơi. Vừa hay hai ngày nay có mẹ ở đây, rất thích hợp để chơi những trò cần giữ yên lặng.
Thẩm Bích Nhiên luôn như vậy, chính mình đòi chơi, chơi xong lại giận dỗi đùng đùng, nhưng lần sau vẫn tìm hắn chơi tiếp.
Cố Lẫm Xuyên bất lực, chỉ có thể cố gắng để mỗi lần trải nghiệm trò chơi đều vượt xa mong đợi. Thẩm Bích Nhiên có mắng hắn thêm vài câu, hắn cũng xem đó là lời khen ngợi.
Tắm xong đi ra, Thẩm Bích Nhiên hoàn toàn mềm nhũn ra, cuộn tròn trong chăn ngủ say sưa. Nửa đêm anh tỉnh dậy thì khiến Cố Lẫm Xuyên cũng tỉnh giấc.
Cố Lẫm Xuyên chỉ mở mắt ra một lát rồi lại nhắm lại, nhưng theo bản năng vẫn vươn tay ôm anh vào lòng chặt hơn một chút, thấp giọng hỏi: “Sao vậy em?”
Thẩm Bích Nhiên nói: “Mai tiễn mẹ ra sân bay xong, lúc về chúng ta đi ăn hamburger nhé.”
Thỉnh thoảng Thẩm Bích Nhiên sẽ cực kỳ thèm thức ăn nhanh.
“Ừ.” Cố Lẫm Xuyên nhắm mắt hôn lên đỉnh đầu anh, “Phải nhanh chóng tìm lại mấy cân thịt mà em đã sụt mất trước khi chúng 'chạy' đi quá xa.”
Một lát sau, hắn lại mở mắt ra, tỉnh táo hơn đôi chút: “Có phải bây giờ em thấy đói không?”
Đêm nay hai người chơi đùa hơi quá sức, e rằng thể lực của Thẩm Bích Nhiên tiêu hao không ít.
Thẩm Bích Nhiên “ừm” một tiếng: “Sáng mai em muốn ăn hai cái bánh mì mứt trái cây.”
Không cần đợi đến sáng mai.
Cố Lẫm Xuyên xuống giường, rón rén đi xuống lầu pha cho Thẩm Bích Nhiên một ly sữa dâu, hấp mềm một chiếc bánh mì mứt do chính tay Ôn Thục làm, kèm thêm hai quả trứng ốp la.
Đến quả trứng thứ hai Thẩm Bích Nhiên chỉ cắn một miếng rồi dùng nĩa chọc liên tục, Cố Lẫm Xuyên ăn nốt phần còn lại giúp anh. Hai người cùng nhắm mắt mơ màng súc miệng, sau đó ôm nhau quay về giường chìm vào giấc ngủ một lần nữa.
Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, Cố Lẫm Xuyên lại nghe thấy Thẩm Bích Nhiên gọi tên mình.
Hắn tưởng Thẩm Bích Nhiên lại đói, mở mắt nhìn sang thì thấy anh vẫn đang ngủ rất say, một lúc sau lại lẩm bẩm “Cố Lẫm Xuyên”, rồi vùi đầu vào hõm cổ hắn dụi dụi vài cái.
Có người đã dùng sáu năm để trưởng thành.
Lại chỉ trong vỏn vẹn nửa năm ngắn ngủi đã trở lại dáng vẻ của thời niên thiếu.
*
Đợi đến khi Thẩm Bích Nhiên đi Đức thì đã là mùa xuân. Lúc đó, bản án sơ thẩm của Thẩm Tòng Đạc đã được tuyên, mọi chuyện trần ai đã định đoạt.
Thẩm Bích Nhiên hoàn toàn thoát khỏi những chuyện cũ, cũng đúng lúc bắt đầu chuẩn bị cho vòng gọi vốn thứ hai. Anh muốn đội ngũ được thư giãn trước khi bước vào giai đoạn bận rộn, nên quyết định cùng nhau đi châu Âu chơi một chuyến.
Trước khi khởi hành, Jeff nói với Cố Lẫm Xuyên rằng anh ta đã họp kín với tất cả thành viên dòng tộc, từ trực hệ đến bàng hệ của nhà họ Cố, để nhắc nhở và nhấn mạnh vị thế của Thẩm Bích Nhiên.
Cố Lẫm Xuyên nghe xong không hề cảm động chút nào, chỉ là cuối cùng cũng hiểu được lý do tại sao dạo này hiệu suất làm việc của Jeff lại giảm sút như vậy.
“Vẽ rắn thêm chân.” Hắn nhận xét một cách vô tình, “Thẩm Bích Nhiên không cần người khác phải trải đường.”
Nhà họ Cố đúng là có tranh đấu, ngoài sáng lẫn trong tối đều sóng gió cuồn cuộn. Nhưng Thẩm Bích Nhiên khác biệt với tất cả những kẻ muốn trèo cao hay những người bước vào bằng con đường hôn nhân chính trị. Anh không cần bận tâm đến những cuộc đấu đá, càng không cần phải nhìn sắc mặt ai — xét về tư, anh là người đã nhặt lại cái mạng cho người thừa kế và nuôi nấng hắn suốt mười năm; xét về công, sếp Thẩm hiện nay là một cái tên cực kỳ được săn đón, việc anh độc lập trở thành hào môn chỉ là vấn đề thời gian.
Càng huống hồ, địa vị của một người ở nhà họ Cố do thái độ của gia chủ quyết định, mà Cố Lẫm Xuyên thì đã sớm lấy được định hải thần châm cho Thẩm Bích Nhiên rồi —
Cố Viễn Phong tuy chưa từng gặp Thẩm Bích Nhiên, nhưng trong suốt sáu năm qua, ông lúc nào cũng nghe thấy cái tên Thẩm Bích Nhiên.
Kể từ khi hai người tái hợp thì điều này càng rõ rệt hơn — ngay trong đêm đầu tiên gặp lại Thẩm Bích Nhiên tại buổi tiệc tối, Cố Lẫm Xuyên đã vờ như vô tình thốt ra một câu trong cuộc gọi video: “Hình như em ấy không muốn tiếp xúc với con nữa, con phải làm sao đây?”
Khi đó Cố Lẫm Xuyên vẫn chưa công khai xu hướng tính dục với gia đình. Cố Viễn Phong bị thái độ của hắn làm cho ngẩn người, cảm thấy vừa hợp lý lại vừa kỳ lạ, ông im lặng hồi lâu rồi an ủi một cách mơ hồ: “Vậy thì con phải chủ động hơn, đừng để thằng bé thấy con xa lạ.”
Sau này, cuộc điện thoại nào hắn cũng nhắc đến Thẩm Bích Nhiên, dù là hỏi thăm thường ngày hay báo cáo công việc, thậm chí vài lần về Đức gặp mặt trực tiếp cũng phải nhắc tới. Cố Viễn Phong dần dần chấp nhận, rồi thành quen, thậm chí còn chủ động hỏi hắn dạo này Thẩm Bích Nhiên ra sao.
Đến khi Cố Lẫm Xuyên chính thức come out, ông cụ cũng chỉ mất một đêm để tiêu hóa thông tin, sáng sớm hôm sau đã gọi điện bày tỏ sự tôn trọng và chấp nhận một cách bình thản.
Mặc dù sau khi Cố Lẫm Xuyên thành thật thú nhận: “Ông nội chấp nhận được thì tốt quá, nhưng thật ra em ấy vẫn chưa chấp nhận con”, Cố Viễn Phong vẫn mắng cho hắn một trận tơi bời, nhưng nền tảng từ phía gia đình này đã được hắn xây dựng vô cùng vững chắc rồi.
Vì vậy, Cố Lẫm Xuyên không lo lắng một chút nào cả.
Tuy nhiên, sau cuộc trò chuyện đầu tiên giữa Thẩm Bích Nhiên và Cố Viễn Phong, hắn chợt nhận ra những bước chuẩn bị của mình cũng chỉ là “vẽ rắn thêm chân”, về bản chất chẳng khác gì Jeff.
Thẩm Bích Nhiên một mình bước vào phòng khách, rồi cùng sánh vai mỉm cười đi ra với Cố Viễn Phong.
Gia đình họ Cố có rất nhiều lễ nghi, ngay cả đích tôn như Cố Lẫm Xuyên cũng không ngoại lệ. Khi ông nội không gọi, hắn thường không được phép đến quá gần, vì vậy chỉ có thể giữ khoảng cách nửa mét, nhìn chằm chằm vào gáy của Thẩm Bích Nhiên và ông cụ suốt quãng đường đi đến lễ đường.
Hai người vừa đi vừa trò chuyện khe khẽ, không rõ đang nói gì, nhưng ông cụ đã cười sảng khoái rất nhiều lần, thậm chí còn nhiều hơn số lần Cố Lẫm Xuyên nhìn thấy trong suốt những năm qua cộng lại. Ngay cả vị quản gia đã làm việc hơn ba mươi năm bên cạnh cũng kinh ngạc nhìn hắn, Cố Lẫm Xuyên chỉ có thể im lặng lắc đầu, ý bảo “Con cũng không biết đây là phép màu gì nữa.”
Để chào đón Thẩm Bích Nhiên, nhà họ Cố đã bày một bữa gia yến mà có khi cả năm mới có một lần. Những con cháu dòng trực hệ, bàng hệ có chút địa vị đều có mặt đông đủ, khoảng bảy tám mươi người ngồi dọc theo một chiếc bàn dài. Ở phía cuối bàn, có những người mà ngay cả Cố Lẫm Xuyên cũng không nhớ nổi tên.
Thẩm Bích Nhiên ngồi vào vị trí vốn thuộc về Cố Lẫm Xuyên, còn Cố Lẫm Xuyên thì ngồi cạnh anh. Hắn thấy Thẩm Bích Nhiên nhìn xuống cuối bàn dài, dường như theo thói quen muốn giao thiệp với tất cả mọi người, nhưng nhìn một hồi anh dần nheo mắt lại, có vẻ là nhìn không rõ. Gương mặt tinh tế và ung dung ấy thoáng hiện lên vẻ ngơ ngác, cuối cùng anh thở dài bỏ cuộc.
Cố Lẫm Xuyên cúi đầu mím môi nhịn cười, kết quả bị Thẩm Bích Nhiên đạp mạnh một cái dưới gầm bàn.
“Anh cũng không nhận ra hết đâu.” Hắn ghé sát tai Thẩm Bích Nhiên nói nhỏ: “Không sao, những người không khiến em nhớ được thì đều không quan trọng.”
Mặc dù vậy, Thẩm Bích Nhiên vẫn đường hoàng đứng dậy tự giới thiệu bản thân và nói vài lời chúc mừng. Ý định ban đầu của Cố Lẫm Xuyên là để mình hoặc Cố Viễn Phong mở lời, nhưng Thẩm Bích Nhiên đã chủ động thì hắn cũng không có lý do gì để ngăn cản. Sau khi Thẩm Bích Nhiên ngồi xuống, hắn im lặng nâng một ly rượu, rồi Cố Viễn Phong phá lệ hỏi về thực đơn ngày hôm nay, dặn dò bỏ những món Thẩm Bích Nhiên kiêng kỵ và yêu cầu dọn hết những đĩa thức ăn tương ứng đi.
Vài câu nói nhẹ tựa lông hồng, nhưng cảnh tượng tương tự chỉ xuất hiện duy nhất một lần vào sáu năm trước — đó là bữa ăn đầu tiên khi Cố Lẫm Xuyên được đưa về Đức để chính thức giới thiệu với gia tộc.
Với sự sắp xếp như vậy, cả nhà họ Cố trên dưới đều hiểu rõ Thẩm Bích Nhiên có vị thế như thế nào rồi.
Sau bữa tối, Thẩm Bích Nhiên lại tiếp tục ở bên ông cụ, rồi trò chuyện cùng mấy anh chị em thân thiết với Cố Lẫm Xuyên. Cố Lẫm Xuyên đứng chờ bên cạnh một cách thiếu kiên nhẫn, sắc mặt ngày càng tối sầm lại. Những người định tiến lên bắt chuyện với Thẩm Bích Nhiên sau đó đều bị gương mặt lạnh lùng của hắn dọa cho chạy mất dép.
Nửa đêm, khi Thẩm Bích Nhiên đã kiệt sức, cuối cùng anh cũng kể cho hắn nghe hôm nay đã nói những chuyện gì với ông nội.
“Nói về anh và Nhiên Nhiên chứ còn gì nữa. Ông nội bảo hồi anh mới về nhà tính tình không tốt, hay xị mặt, chẳng thích nói năng gì.” Thẩm Bích Nhiên mệt mỏi nói: “Em kể với ông là từ năm tám tuổi anh đã vậy rồi, chính vì anh mà từ năm bảy tuổi em đã phải học cách dỗ người khác nói chuyện đó.”
Cố Lẫm Xuyên im lặng hồi lâu, vẫn không nhịn được mà hỏi: “Dỗ thế nào?”
“Còn dỗ thế nào được nữa, ghé tai anh thổi hơi, bám chặt lấy anh không rời, anh mà không cười thì em kéo má bắt anh phải cười thôi.” Thẩm Bích Nhiên buồn ngủ đến mức hai mí mắt cứ sụp xuống, anh giơ tay vỗ nhẹ từng cái một lên mặt Cố Lẫm Xuyên một cách vô thức, “Yên tâm đi, mấy chiêu này chỉ dùng với một mình anh thôi… Ừm, ngủ thôi, ngủ đi, đừng nói nữa.”
Cố Lẫm Xuyên: “…”
Ngày hôm sau, Cố Viễn Phong lại gọi Thẩm Bích Nhiên đến nói chuyện riêng, lần này là bàn chuyện chính sự, về di chúc.
Ông cụ hy vọng Thẩm Bích Nhiên sẽ nhập quốc tịch Đức, như vậy có thể đăng ký kết hôn với Cố Lẫm Xuyên, tránh được nhiều thủ tục di chúc phức tạp. Nhưng Glance hiện tại mới chỉ qua vòng gọi vốn đầu tiên, tỷ lệ cổ phần của Thẩm Bích Nhiên rất lớn, việc anh thay đổi quốc tịch sẽ kéo theo những quy trình phức tạp ở cấp độ công ty. Anh muốn đợi sau vòng gọi vốn thứ hai mới tính tiếp, nếu đẩy lùi lại như vậy, việc nhập tịch sớm nhất cũng phải đến mùa xuân năm sau.
Cố Viễn Phong thực ra không vội vàng gì một hai năm này, nhưng ông nhìn sang Cố Lẫm Xuyên: “Hai đứa trước đó chưa bàn bạc kỹ à? Ông nhớ con từng nói với ông là năm nay sẽ kết hôn mà.”
“Đúng là sẽ kết hôn trong năm nay.” Cố Lẫm Xuyên mặt không đổi sắc, nắm lấy tay Thẩm Bích Nhiên, “Việc đăng ký kết hôn và hôn lễ công khai có thể để sau, nhưng chúng con sẽ tổ chức một đám cưới nhỏ vào tháng Mười hai trước.”
Một đám cưới riêng tư chỉ có hắn và Thẩm Bích Nhiên, không cần bất kỳ ai chứng kiến.
Hắn khựng lại một chút, cố gắng nói với Cố Viễn Phong một cách khéo léo và lịch sự nhất: “Kể cả ông nội, sẽ không có bất kỳ ai nhận được lời mời đâu ạ.”