Chương 118: Tạm biệt chốc lát

Chồng À, Anh Thật Quái Gở

Chương 118: Tạm biệt chốc lát

Chồng À, Anh Thật Quái Gở thuộc thể loại Linh Dị, chương 118 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tìm hiểu sơ qua tình hình sự việc xong, lúc này Tiếu Đồng mới nghiêng người nhìn Văn Mân, người đã im lặng đứng bên cạnh anh suốt thời gian qua.
"Anh đi rồi, em ở nhà một mình phải chú ý an toàn đấy. Nếu có chuyện gì nhớ gọi điện cho anh, hoặc tìm cục trưởng Đỗ. Anh sẽ giao phó bọn họ bảo vệ em."
Nụ cười trên mặt Tiếu Đồng dịu dàng, nhưng Văn Mân lại cảm nhận được một nỗi bất an nơi anh.
Biết rõ anh không thể không đi, cô không nói gì, chỉ dang hai tay ôm lấy thắt lưng anh, vùi đầu vào trong ngực anh, không để anh nhìn thấy sự lo lắng của mình.
Sau khi hít một hơi sâu hương vị bạc hà chỉ có trên người anh, Văn Mân mới buông lỏng tay, nhìn về Tiếu Đồng cười rạng rỡ.
"Anh cứ yên tâm mà đi. Em sẽ tự chăm sóc mình thật tốt. Anh cũng vậy, nhớ ăn cơm, ngủ nghỉ đúng giờ. Đừng để mình bận rộn đến mức không để ý đến bản thân. Khi về, nếu em phát hiện anh gầy đi, em sẽ không để yên đâu đấy!"
Nhìn thấy nụ cười gượng gạo của cô gái nhỏ trước mặt, Tiếu Đồng không nói gì, chỉ im lặng chăm chú nhìn cô, bàn tay đặt ở thắt lưng cô siết chặt hơn.
Hai người đứng nhìn nhau một lúc lâu, sau đó cùng nở nụ cười.
Nhìn thấy Tiếu Đồng được mấy người mặc âu phục đen dẫn vào cửa xuất nhập cảnh, Văn Mân buông lỏng mình thở dài nặng nề.
Lái xe về đến nhà, vừa mở cửa ra, Văn Mân chỉ cảm thấy chào đón mình là một loại cảm xúc tĩnh mịch.
Sáng sớm hôm nay, hai nhà lớn nhỏ đầy đủ vẫn còn ngồi cả trong phòng khách, vậy mà mới qua mấy giờ, chỉ còn lại mình cô.
Khoảng cách chênh lệch quá lớn này khiến cô đột nhiên thích ứng không kịp. Cô chậm rãi bước từng bước tới gần ghế salon ngồi xuống, nhìn thấy mấy chén trà chưa kịp thu dọn trên bàn, cô liền cảm thấy ngây người.
"Đinh linh linh..."
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên khiến cho Văn Mân vốn đang ngây người cũng cả kinh, cơ thể không khỏi run lên một cái.
Đợi đến khi nhận ra đây chỉ là âm thanh của điện thoại, cô mới vội vã rướn người sang nhấc lấy ống nghe.
"Xin chào? Đây là nhà họ Văn, xin hỏi tìm ai?"
"Văn tiểu thư? À không, là Tiếu phu nhân phải không?"
Giọng nữ thanh thoát vang lên, giọng nói tự nhiên mang theo sự trong sáng khiến người nghe có thể khẳng định chủ nhân của giọng nói này là một người có tính cách lạc quan, sáng sủa. Tuy nhiên, giọng nói này lại hết sức xa lạ với Văn Mân.
"Đúng là tôi, cô là?"
"Em là Khương Bạch San, sáng nay chúng ta đã gặp nhau ở cục dân chính, chị còn nhớ chứ?"
Nghe lời giải thích của Khương Bạch San, Văn Mân mới nhận ra giọng nói này có chút quen tai. Không phải là sáng nay mới nghe qua sao? Nhưng Khương Bạch San làm sao lại biết được số điện thoại bàn nhà cô?
"Khương tiểu thư, thật ngại quá, tôi nhất thời không nhận ra giọng nói của cô. Tôi mạo muội hỏi một câu, cô làm sao lại biết số điện thoại bàn nhà chúng tôi vậy?" Cô không nghĩ là Tiếu Đồng nói cho Khương Bạch San biết. Theo như phản ứng của Tiếu Đồng khi gặp cô ấy sáng nay, có thể thấy quan hệ giữa anh và cô ấy không thân mật đến mức có thể cho số điện thoại nhà.
"Tiếu phu nhân, số điện thoại nhà chị, là em bảo Thiên Húc tra giúp. Có thể chị còn chưa biết, Thiên Húc cũng là cảnh sát, anh ấy là trợ thủ của đội trưởng Phạm. Anh ấy muốn tìm giáo sư Tiếu giúp một chuyện, nhưng lại ngại mở lời, cho nên em mới giúp anh ấy gọi cuộc điện thoại này."
Nghe đến đây, Văn Mân đúng là có chút kinh ngạc. Bên cục cảnh sát, cô tiếp xúc qua không nhiều người lắm. Lúc trước đội trưởng Phạm đến nhà, mang theo mấy người bên cục nhưng không có Phó Thiên Húc, cho nên cô căn bản không biết anh ấy.