Chồng À, Anh Thật Quái Gở
Chương 121: Tâm sự chuyện gia đình
Chồng À, Anh Thật Quái Gở thuộc thể loại Linh Dị, chương 121 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi chuyện trò thêm vài câu, Văn Mân ngắt điện thoại với Khương Bạch San, hứa khi nào Tiếu Đồng về sẽ báo tin ngay cho cô ấy.
Những thắc mắc trong lòng vẫn chưa được giải đáp, khiến tâm trạng Văn Mân không khỏi khó chịu. Đặc biệt là chuyện liên quan đến cuộc hôn nhân trước đây của cô với Tiếu Đồng.
Tuy cô tự nhủ, nếu kiếp này biết trân trọng cuộc hôn nhân này, kiên định với tình yêu mình dành cho Tiếu Đồng, hai người sẽ không lặp lại vết xe đổ cũ. Dù có không ly hôn, nếu như Khương Bạch San và Tiếu Đồng từng có quan hệ gì đó ở kiếp trước, thì ở kiếp này, với cô và Tiếu Đồng, cô ấy chỉ là người xa lạ mà thôi.
Thế nhưng, dù cô có gắng gượng tạo cho mình một tâm lý vững vàng đến thế nào, trong lòng vẫn không khỏi cảm thấy tội lỗi. Cô sợ mình như đánh cắp đi hạnh phúc vốn thuộc về người khác, lo rằng hạnh phúc chôm đi ấy không bền lâu.
Cô chẳng hiểu nổi lòng mình mơ hồ mong chờ điều gì, nhưng lại cảm thấy, năm đó Tiếu Đồng cưới Khương Bạch San nhanh như vậy chắc hẳn còn ẩn chứa điều gì đó cô chưa biết.
Vỗ nhẹ hai bên má, cố gắng tỉnh táo trở lại, Văn Mân đứng dậy thu dọn những chiếc chén còn trên bàn trà.
Sau khi sắp xếp xong mọi thứ, cô bước vào phòng tắm rửa mặt, khuôn mặt sau một ngày bận rộn trông đã mệt mỏi. Thế rồi cô không thèm ăn tối, chỉ muốn lên giường nằm nghỉ.
Định nhắm mắt chợp mắt một chút, nhưng hương bạc hà vẫn vương vấn nơi lỗ mũi, khiến cô mãi chẳng thể nào ngủ được.
Không biết giờ này Tiếu Đồng đã ở đâu rồi.
Bất lực vì không ngủ được, Văn Mân ngồi dậy, với tay lấy chiếc điện thoại trên đầu giường, ngón tay lướt qua số quen thuộc nhưng cứ ngập ngừng không nhấn phím gọi.
Tính toán thời gian, chắc giờ này anh còn trên máy bay, nên điện thoại chắc vẫn tắt.
Đang lúc Văn Mân phân vân không biết có nên gọi thử hay không thì điện thoại đột nhiên rung lên.
Cô cúi nhìn màn hình, thấy một số lạ. Đến khi chuông rung tới lần thứ ba, cô mới nhấc máy.
“Alo?” Giọng cô ngập ngừng vì không biết người gọi là ai.
“Là anh đây. Em ăn tối chưa?” Giọng trầm thấp của Tiếu Đồng thoáng nghe đã thấy niềm vui.
Nghe thấy giọng của anh, Văn Mân mới nhận ra, hai người xa nhau mới vài tiếng, mà cô đã nhớ anh đến thế.
“Vẫn chưa. Em chẳng có chút hứng thú gì cả. Anh xuống sân bay rồi?”
“Vẫn còn trên máy bay. Anh gọi bằng điện thoại của ngành hàng không đấy. Sao lại không có hứng thú nữa?” Giọng anh thoáng ngưng lại, sau đó lại cười tỉnh bơ, “Có phải vì nhớ anh mà không thiết ăn uống không?”
“Anh chết đi! Đừng khoe mẽ nữa! Em chỉ chạy suốt một ngày ngoài đường, mệt mỏi nên muốn nghỉ ngơi thôi.”
“Dù mệt thế nào cũng phải ăn cái gì cho no rồi mới ngủ, đói bụng ngủ sẽ ảnh hưởng đến chất lượng giấc ngủ, sáng mai dậy sẽ mệt lử người.”
Nghe Tiếu Đồng cằn nhằn đủ điều, Văn Mân cảm thấy những lo lắng, bất an bủa vây tâm trí bỗng nhiên tan biến.
Dù chỉ là những lời tán gẫu gia đình hết sức bình thường, nhưng chính những điều tưởng như tầm thường ấy lại khiến cô cảm thấy vô cùng ấm lòng.