Chồng À, Anh Thật Quái Gở
Chương 14: Tránh khỏi vận rủi
Chồng À, Anh Thật Quái Gở thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Văn Mân chỉ phải phẫu thuật nhỏ nên chỉ cần nằm viện vài ngày là có thể về nhà. Về đến nhà xong, cô không vội vàng đi tìm Tiếu Đồng, khác với kiếp trước lúc đó cô đã chạy đi tìm tên vô dụng kia để giải tỏa cơn tức giận.
Lần này, cô quyết định sẽ vạch rõ ranh giới với hắn, suốt đời không qua lại với nhau, đương nhiên càng không cần tốn công đi chất vấn thêm nữa.
Lúc này đã khuya, Văn Mân ngồi trong thư phòng, chăm chú nhìn vào những tài liệu hiển thị trên màn hình máy tính.
Tiếu Đồng, người chồng trước đây của cô, người đàn ông lúc nào cũng lãnh đạm và thản nhiên ấy hóa ra lại có thân phận khiến người khác phải ngưỡng mộ đến thế.
Dù cô đã quên mất người anh trai có đôi mắt kính cô từng yêu thích trước kia, nhưng cô vẫn nhớ rõ đó là một người vô cùng thông minh.
Đúng vậy, vô cùng thông minh. Chỉ số IQ hơn 200 ấy, làm sao mà không thông minh cho được. Văn Mân luôn cảm thấy mình cũng không phải kẻ ngu ngốc, thậm chí còn thông minh hơn người khác một chút, nhưng chỉ số IQ của cô chẳng những không tới 140 mà còn thấp hơn nhiều.
Hắn thông minh hơn cô biết bao nhiêu, trưởng thành lại đẹp trai đến thế, hơn nữa gia đình và bản thân hắn đều vô cùng vĩ đại. Người như vậy, tại sao lại có thể đồng ý quen biết cô, lại muốn kết hôn với cô.
Với chỉ số thông minh ấy, không thể nào hắn không nhận ra rằng ngay từ lúc đó trong lòng cô đã có người khác... Sau đó cô tự nhận ra khả năng che giấu của mình không tốt, hắn cũng không thể không phát hiện ra dấu vết gì, nhưng vì cái gì mà hắn vẫn luôn khoan dung với cô, thậm chí cho đến khi ly hôn, hắn cũng không hề bạc đãi cô. Rốt cuộc vì cái gì cơ chứ?
“Tiểu Mân, chưa ngủ à?” Nửa đêm thức dậy xuống bếp rót nước uống, thấy thư phòng vẫn sáng, Văn mẫu bèn đẩy cửa bước vào. Bà nhìn thấy Văn Mân đang ngồi trên ghế, hai chân co lại sát ngực.
“Mẹ.” Vừa quay đầu lại, cô đã nhìn thấy Văn mẫu đang khoác áo ngủ đứng đó, cô đưa hai tay ra, cử chỉ như muốn ôm lấy mẹ.
Thấy cử chỉ của Văn Mân, Văn mẫu cười bước lên ôm con gái vào lòng, tay phải thỉnh thoảng vuốt lên mái tóc dài của con gái.
“Sao vậy? Con có chuyện gì không vui không, nói cho mẹ nghe, có thể mẹ sẽ giúp được con.” Văn mẫu không nhìn vào hình ảnh trên màn hình máy tính nên bà cứ nghĩ rằng con gái mình vì chia tay bạn trai trước mà đau lòng. Dù sao từ trước đến giờ, Văn Mân vẫn vô cùng thích hắn, bỗng biết người mình thích lại có thể tồi tệ như vậy, điều này thật sự khó có thể chấp nhận.
“Không có, mẹ, con không buồn. Con chỉ muốn ở bên mẹ, cảm thấy đã quá lâu rồi không được nhìn thấy ba mẹ. Về sau ba mẹ có thể ở bên con, không cần phải đi ra nước ngoài được không?” Văn Mân biết yêu cầu của mình sẽ khiến ba mẹ rất khó xử. Dù sao trong tay hai người cũng còn nhiều hạng mục, không phải cứ nói có là có thể.
Bây giờ cô sẽ thuyết phục hai người, dù biết ba mẹ không thể làm ngay nhưng họ có thể hoàn thành từng hạng mục một, không nhận thêm công tác mới nữa. Như thế sau một năm, họ cũng có thể né tránh được tai nạn xe cộ bất hạnh.