143. Chương 143: Tuần trăng mật chậm trễ

Chồng À, Anh Thật Quái Gở

Chương 143: Tuần trăng mật chậm trễ

Chồng À, Anh Thật Quái Gở thuộc thể loại Linh Dị, chương 143 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Câu chuyện vừa kể xong, Văn Mân và Khương Bạch San đều chìm vào những dòng suy nghĩ của riêng mình. Căn phòng chợt im ắng lạ thường, đến nỗi nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ chạy.
“Vậy, vết thương trên chiếc đầu lâu kia thế nào? Lúc trước cô nói có thể là do đạn bắn?”
Sau một lúc im lặng, Văn Mân mới lên tiếng hỏi ra mối nghi ngờ trong lòng. Cô nhớ rõ lần đầu tiên cùng Phó Thiên Húc bàn luận về vụ án ấy là ở khách sạn, lúc đó Khương Bạch San từng nói như vậy.
Sau khi Tiếu Đồng kiểm tra lại, phát hiện xung quanh vết thương không hề có dấu vết nào chứng tỏ là do súng bắn. Anh kết luận đây không phải vết thương do đạn, về nhà cũng không nhắc gì với Văn Mân nên cô không biết chuyện này.
“Trước đó giáo sư đã xác nhận, đó không phải vết thương do đạn bắn, chỉ là một loại vũ khí sắc nhọn đâm thủng đầu lâu mà thôi. Sau đó, khi Phó Thiên Húc tìm được địa điểm bị nghi là nơi giấu phần thân thể còn lại của nạn nhân, kiểm tra hiện trường lại phát hiện một cái giá để nến bị tẩy rửa. Qua xét nghiệm, xác định đó chính là hung khí. Hung thủ không có ý định giết người từ trước, chỉ là nhất thời nảy lòng tham, rất có thể trong lúc tức giận đã tiện tay cầm lấy cái giá nến trên bàn rồi đâm vào.”
"..."
Nghe đến hai chữ “giá nến”, Văn Mân vô thức nhìn về phía bàn ăn. Tối qua, cô và Tiếu Đồng còn cùng nhau dùng bữa tối dưới ánh nến, giờ đây cái giá nến vẫn còn nguyên trên đó.
“Chuyện hung khí là cái giá để nến, Tiếu Đồng có biết không?” Lúc hỏi câu này, Văn Mân thấy khóe miệng mình không thể ngăn được sự co rút.
Sao cô lại có cảm giác không lành như thế này? Tiếu Đồng vốn dĩ không phải người lãng mạn, vậy mà tối qua lại cố tình đề nghị ăn tối dưới ánh nến. Cô nhớ rõ trước đó anh đã nhận được điện thoại từ Sở nghiên cứu.
“Biết chứ, hôm qua lúc xác nhận thời gian đi làm lại với giáo sư Tiếu, chúng tôi đã báo cáo kết quả điều tra trong thời gian này với anh ấy rồi.”
“…” Quả nhiên, Văn Mân nghiến chặt răng, trong lòng tức tối vô cùng.
Học lãng mạn cái gì, thế mà còn dám chơi trò này với cô, hại cô tối qua còn vì chuyện đột nhiên hiểu ra mà vui vẻ suốt đêm. Cô nên sớm biết là có chuyện như vậy mới phải. Từ giờ trở đi, cô nhất định không muốn nhìn bất cứ thứ gì liên quan đến nến nữa.
“Văn Mân, chị sao vậy?” Khương Bạch San kinh ngạc nhìn vẻ mặt nghiến răng của cô, nhíu mày tự hỏi liệu mình vừa nói sai điều gì không.
“Không, không có gì. Đúng rồi, vụ án này cũng đã kết thúc, chồng cô chắc sẽ có thời gian cùng cô đi hưởng tuần trăng mật chứ?”
Không muốn nhắc lại chuyện cũ, Văn Mân lập tức đổi đề tài.
“Vâng.” Nhắc đến chuyện này, nét mặt Khương Bạch San bỗng sáng lên, “cuối cùng anh ấy cũng biết điều một chút. Vụ án lần này kết thúc, anh ấy đã xin nghỉ kết hôn với Cục, nói sẽ cùng tôi đi hưởng tuần trăng mật ở New York.”
“New York? Sao lại chọn nơi đó? Bình thường không phải đến những nơi phong cảnh lãng mạn, nhịp sống chậm rãi như Maldives sao?”
“Tôi cũng không biết tại sao Thiên Húc muốn chọn nơi đó, nhưng với tôi mà nói, bất cứ nơi nào cũng được, chỉ cần có anh ấy đi cùng, phong cảnh ở đó chính là đẹp nhất.”
Đối diện với nụ cười má lúm đồng tiền ấy, khi Khương Bạch San coi chồng là tất cả, trong lòng Văn Mân không khỏi cảm thấy bất an, lại xen lẫn chút lo sợ.
Cô nhớ đến suy đoán trước đây của mình về Phó Thiên Húc. Nếu mọi chuyện ở kiếp trước đúng như cô nghĩ, biết đâu không lâu sau, Phó Thiên Húc thật sự sẽ...