176. Chương 176: Khương Bạch San trở lại (2)

Chồng À, Anh Thật Quái Gở

Chương 176: Khương Bạch San trở lại (2)

Chồng À, Anh Thật Quái Gở thuộc thể loại Linh Dị, chương 176 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Bị kết án tử hình đâu dễ dàng như vậy? Thiên Húc không muốn để tôi đi thử nghiệm việc này. Dù anh ấy không nói ra nhưng tôi biết, anh ấy sợ tôi thất vọng. Nhưng tôi vẫn muốn cố gắng thử, dù chỉ còn một tia hy vọng, tôi cũng không có ý định bỏ cuộc.”
Khương Bạch San vốn là người không giấu giếm tâm sự, vừa nghe Văn Mân hỏi thế, cô không tự chủ mà buột miệng nói hết.
“Ừ, cô đừng suy nghĩ quá nhiều, anh ấy làm vậy cũng chỉ vì lo lắng cho cô thôi. Cô hãy thư giãn tinh thần, cân bằng lại dinh dưỡng, chuẩn bị tốt cho việc mang thai. Chắc chắn cô sẽ có được, trực giác của tôi luôn rất chính xác, hãy tin lời tôi.”
Trong thời gian này, dù công việc rất bận rộn nhưng Khương Bạch San vẫn không từ bỏ ý định muốn mang thai. Nhưng mỗi lần đều thất bại. Nếu nói cô không nản lòng là không thể, nhưng bây giờ nghe được Văn Mân nói một câu khẳng định chắc chắn như vậy, nói cô nhất định sẽ có con, trong lòng cô đột nhiên lại tràn đầy hy vọng.
||||| Truyện đề cử:
Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc, Trả Thù Nam Chính
|||||
“Ừ, tôi tin chị. Ngày nghỉ hàng tháng tôi vẫn đến bệnh viện kiểm tra đều đặn, bác sĩ cũng nói độ dày niêm mạc tử cung của tôi hiện tại đang ngày càng bình thường rồi. Tôi nghĩ là, cứ từ từ điều dưỡng thân thể, có lẽ không bao lâu nữa là có kết quả rồi.”
Nói chuyện phiếm về vấn đề này thêm vài câu, Văn Mân đã tìm cơ hội thích hợp để chuyển hướng sang chuyện công việc của Phó Thiên Húc. Cô không nên hỏi quá nhiều, dù sao công việc của họ cũng có nhiều quy định hạn chế về bảo mật, nhưng nếu không hỏi cô lại thấy không yên tâm. Tính theo thời gian, nếu kiếp trước có chuyện phát sinh ngoài ý muốn thì hiện tại cũng có ít nhiều manh mối rồi.
“Đúng rồi, cô nói công việc ở Sở nghiên cứu rất bề bộn, sau khi trở về từ Mỹ vẫn bận rộn tới bây giờ, vậy mà chồng cô không có ý kiến gì sao?”
“Anh ấy ư, anh ấy còn bận rộn hơn tôi nữa. Lúc đó tôi còn nghĩ sao anh ấy đột nhiên nghĩ đến chuyện đưa tôi đến Mỹ hưởng tuần trăng mật, hóa ra là anh ấy còn mang theo công việc. Cụ thể như thế nào anh ấy cũng không nói, sau khi đến Mỹ, anh ấy ném tôi lại khách sạn rồi một mình ra ngoài, trời còn chưa tối thì anh ấy chưa trở về. Có đôi khi anh ấy còn qua đêm khiến tôi vô cùng tức giận, may mắn là ba ngày cuối cùng anh ấy cũng dành thời gian đi dạo với tôi.”
“Vậy sau khi về nước anh ta cũng bề bộn rất nhiều việc sao?”
“Đúng vậy, công việc của anh ấy không có lúc nào là không bận. Nhiều lần thấy anh ấy cực khổ như vậy tôi cũng rất đau lòng, nhưng anh ấy chỉ luôn cười khổ mà nói, anh ấy cũng hy vọng được nhàn rỗi, nếu họ được nhàn rỗi chứng tỏ người dân đều được sống an ổn, không có án mạng phát sinh, có ai lại không muốn đâu? Anh ấy đã nói như vậy, tôi cũng không biết nên nói gì nữa, chỉ hy vọng lúc ở ngoài anh ấy chú ý nhiều hơn đến an toàn của bản thân.”
Nghe vậy, nỗi bất an trong lòng Văn Mân càng lớn. Nhưng cô cũng không có cách nào, lại không thể trực tiếp nói với Khương Bạch San, rằng trong vài tháng tiếp theo có thể chồng cô sẽ gặp chuyện nguy hiểm đến tính mạng. Cho nên cô hãy bảo chồng cô tránh đi một thời gian. Còn chưa kể đến, lời này nói ra có thể khiến Khương Bạch San khó chịu, nghĩ đến việc cô ấy quan tâm Phó Thiên Húc, cho dù cô ấy tin lời cô nói thì với tính cách của Phó Thiên Húc, không có khả năng anh ta sẽ rời bỏ công việc.
Hơn nữa, cô mơ hồ cảm thấy, chuyện phát sinh sau này có thể có quan hệ với việc Phó Thiên Húc đến Mỹ trước đó. Nếu là như vậy, hiện tại muốn tránh cũng tránh không được nữa rồi. Hơn nữa, một vụ án mạng nếu đã âm thầm điều tra lâu như vậy, mọi chuyện trong đó chắc chắn không hề đơn giản.