Chương 24: Khuôn mặt say của em

Chồng À, Anh Thật Quái Gở

Chương 24: Khuôn mặt say của em

Chồng À, Anh Thật Quái Gở thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Văn Mân u uất đi theo sau lưng Tiếu Đồng rời khỏi quán bar. Giờ phút này, cô thực sự chỉ muốn đâm đầu vào đâu đó cho chết luôn đi. Một kịch bản hoàn hảo lại bị tên phục vụ quán bar thích xen vào chuyện người khác phá hỏng. Hơn nữa, Tiếu Đồng, hắn không ở phòng thí nghiệm, lại chạy đến nhà cô làm gì?
“Lần sau giả say nhớ vỗ hồng cả cổ và mặt nữa nhé, giả say cũng phải giống thật, chậc.”
Tiếu Đồng đi phía trước, nói mà không quay đầu lại, sau đó còn “chậc” một tiếng rồi lắc đầu.
“Ai uống rượu đâu nhất định là mặt phải đỏ lên, có người còn xanh mặt mà chạy vào WC kìa!” Văn Mân nhìn bộ dáng muốn ăn đòn của Tiếu Đồng mà chỉ muốn xông lên đánh hắn một trận. Nhưng cuối cùng, cô cũng chỉ đành cúi đầu, đá chân, nhỏ giọng phản bác.
Vì Văn Mân cứ cúi đầu chăm chú nhìn mũi chân nên cô không để ý người đi trước đã sớm dừng chân, xoay người đứng đối diện với cô.
Cho đến khi đầu Văn Mân đâm thẳng vào lồng ngực hắn, cô mới chợt phát hiện ra hắn đã sớm dừng lại rồi.
“Á…Sao anh không báo trước mà đứng yên chỗ thế? Đau chết đi được.” Văn Mân vuốt cái mũi bị đập vào, oán hận.
“Không ai bảo em đi đường phải nhìn phía trước sao? Nếu trước mặt em là cây cột điện, vậy em đâm phải nó cũng sẽ trách mắng nó sao? Em cảm thấy trách cứ một cây cột điện có thể khiến em bớt đau hơn?”
“Ách…em còn chưa nói gì, tại sao anh đã liên tục trách mắng em rồi.”
Lúc này, vẻ mặt của Tiếu Đồng nhìn Văn Mân rất nghiêm túc, giống như chuyện vừa xảy ra là vấn đề nghiêm túc chứ không chỉ là va chạm bình thường. Đối mặt với Tiếu Đồng như vậy, Văn Mân cảm thấy mất mặt, không dám phản bác, chỉ rầu rĩ đáp lại một câu,
chủ yếu để diễn tả oan ức của bản thân.
“Lần sau đi đường phải cẩn thận. Đâm vào bị đau chỉ có mình em, đau trên người không ai thay được. Hơn nữa, khi em uống rượu là cả người đỏ hồng, sẽ không bao giờ xanh mặt mà chạy vào WC đâu.” Nói xong, Tiếu Đồng vươn tay xoa cái mũi hơi sưng đỏ của Văn Mân, rồi xoay người đi đến bãi đỗ xe.
Văn Mân nhìn theo bóng lưng Tiếu Đồng, ngơ ngác đứng tại chỗ. Trong đầu cô chỉ suy nghĩ một vấn đề,
làm sao hắn biết khi cô say cả người sẽ đỏ lên?