Chồng À, Anh Thật Quái Gở
Chương 52: Phụ nữ chính là hổ dữ
Chồng À, Anh Thật Quái Gở thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiếu Đồng nằm trên giường, lặp lại trong đầu mọi chuyện xảy ra suốt ngày hôm ấy. Anh cảm thấy khó chịu, trằn trọc không hiểu tại sao Văn Mân lại giận mình đến vậy. Cô ấy có thể ngạc nhiên vì mình nói cô xấu xí không? Chắc chắn là không. Cô ấy chắc hẳn biết mình thật sự rất đẹp. Đó là sự thật, không thể thay đổi vì cái nhìn phiến diện của vài người. Vậy tại sao cô ấy lại tức giận chỉ vì lời nói của mình, dù đó không phải sự thật?
Hơn nữa, tối qua anh đã cố gắng thể hiện trí thức của mình thế nào. Cô ấy không hề tỏ ra ngưỡng mộ, thậm chí cắt ngang lời anh, sau đó còn cầm dao uy hiếp anh, cảnh cáo nếu không ra ngoài thì phải cẩn thận với cái lưỡi của mình.
Sáng nay cô ấy không còn dịu dàng, tựa vào người anh đó sao? Sao chỉ trong một ngày, cô ấy lại biến đổi nhiều đến vậy? Phụ nữ thật khó hiểu quá. (*Ý nói sáng hôm đó, chị ấy còn nhu thuận, ngây thơ như chim non vậy).
Tiếu Đồng lại lật mình, nằm nhìn ánh trăng chiếu qua cửa sổ vào phòng, mắt hướng lên trần nhà rồi vô thức ngâm nga một bài hát cũ.
“Tiểu hòa thượng xuống núi đi khất thực, lão hòa thượng dặn dò rằng, phụ nữ dưới núi chính là hổ dữ, gặp ngàn vạn lần cần phải tránh xa a…”
Văn Mân đang cầm ly rượu, rót một ly nhỏ vang đỏ đứng ngoài cửa phòng khách. Bỗng cô nghe tiếng hát vọng từ trong phòng, môi cô nở nụ cười.
Hóa ra thái độ của mình đêm qua đã dọa Tiếu Đồng đến thế. Cô từng nghĩ trí tuệ của anh cao, chắc EQ cũng không thấp. Có lẽ kiếp trước anh luôn lạnh lùng, thản nhiên không nói chuyện là vì cô đã làm nhiều điều vượt quá phận. Nghĩ lại, người này tám chín phần là không biết làm thế nào để chung sống với mình, nên cuối cùng không nói ra được bất cứ điều gì.
“Cốc cốc.” Tiếng gõ cửa vọng đến, giọng hát của Tiếu Đồng bỗng ngừng hẳn. Anh nghi ngờ nhìn qua cửa phòng, rồi chậm rãi vén chăn xuống giường mở cửa.
Anh cố tình làm vậy để người ngoài cửa phải đứng đợi một hồi. Buổi tối cô ấy đến gặp mình với vẻ mặt không tốt, anh nghĩ mình nên thể hiện chút ý kiến phản đối.
Vừa mở cửa, anh thấy Văn Mân đứng ngoài, môi mỉm cười, tay cầm ly rượu vang anh vẫn thường uống mỗi tối. Tâm tình anh bỗng nhiên khá lên hẳn.
“Em đến tìm tôi sao? Mau vào đi.” Tiếu Đồng chủ động tiếp nhận ly rượu trên tay Văn Mân, nét mặt đều là ý cười, khiến cô thật sự hối hận vì đã chủ động mang rượu đến tặng anh. Đây không phải là cơ hội để anh lên mặt sao?
Dù vậy, Văn Mân vẫn không mở miệng phản bác. Bởi vì cô chủ động đến tặng rượu là vì không nỡ nhìn thấy anh có vẻ mặt buồn rầu. Cô nhớ thói quen cuộc sống của anh hồi kiếp trước, mỗi đêm anh đều uống một ly vang đỏ rồi mới đi ngủ.
“Rượu cũng mang tới cho anh rồi, anh nhớ uống ít một chút. Tôi nghe nói uống rượu trước khi ngủ sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ.” Văn Mân nhìn thấy Tiếu Đồng cầm ly rượu, liền uống một ngụm cạn, không nhịn được nhắc nhở anh một câu.
“Ai nói thế? Rượu vang đỏ chứa khoáng chất vô cơ và vitamin hữu cơ, có thể cung cấp năng lượng cho cơ thể. Vitamin B2 (Riboflavin) thúc đẩy quá trình oxy hóa trong trao đổi chất, ngăn ngừa lão hóa. Vitamin B3 (Niacin) giúp duy trì làn da và thần kinh khỏe mạnh, có tác dụng làm đẹp. Vitamin B11 và B12 giúp tái tạo hồng cầu và tiểu cầu. Hơn nữa, trong rượu nho còn có hàm lượng lớn axit Pan-tô-te-nic, thiếu chất này có thể gây mệt mỏi và rối loạn chức năng tiêu hóa. Ngoài ra, rượu nho còn có vitamin I* (Inositol) thúc đẩy gan…”
*Vitamin I hay còn gọi là Inositol, trước đây thuộc nhóm vitamin nhưng hiện không còn được coi là vitamin nữa. Inositol có tác dụng tạo phospholipid - thành phần cơ bản của màng tế bào và tế bào thần kinh. Chất này có nhiều trong quả hạnh đào, đậu xanh. Trước kia, nó được kê đơn chữa bệnh gan, xơ vữa động mạch, viêm da.
“Dừng lại, tôi tính sai rồi. Ngài tiếp tục uống đi, đã trễ quá rồi. Ngài uống xong nhớ đi ngủ, tôi đành cáo lui trước.”
Văn Mân chuyên về khoa học xã hội, trước giờ chẳng biết gì về nguyên tố hóa học. Còn Tiếu Đồng vừa mở miệng là nói một tràng dài thuật ngữ chuyên ngành khiến cô không thể hiểu nổi. Nếu không ngắt lời, cô sợ anh hiểu lầm mình có hứng thú, sau này cứ tiếp tục nói chuyện như vậy chẳng phải hại đôi tai của mình sao.