Chương 75: Anh nói gì cũng nghe

Chồng À, Anh Thật Quái Gở

Chương 75: Anh nói gì cũng nghe

Chồng À, Anh Thật Quái Gở thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phạm Thành vừa đi khỏi, Tiếu Đồng cũng lập tức đứng dậy kéo tay Văn Mân, rời khỏi đồn cảnh sát. Lần này, anh không để Văn Mân lái xe mà tự mình ngồi vào ghế lái.
Văn Mân vừa thắt dây an toàn vừa nghiêng đầu nhìn vẻ mặt hưng phấn của Tiếu Đồng.
"Anh muốn đi chỗ nào? Hôm nay chúng ta ngoài việc gặp đội trưởng Phạm ra, chẳng còn việc gì khác à?"
"Hắc hắc, em không muốn đi xem hung thủ là dạng người nào sao?"
Nghe lời này, Văn Mân nắm chặt tay cầm dây an toàn, rồi quay người nắm lấy cánh tay Tiếu Đồng từ chối: "Không cần, không muốn, tôi không muốn xem hung thủ là dạng người nào. Anh miệng lưỡi độc ác như vậy, lừng kích thích được hung thủ, hắn muốn giết chúng ta thì sao bây giờ? Anh chỉ là một thư sinh yếu ớt, làm sao có thể là đối thủ của hắn."
"Tôi không phải đối thủ của hắn? Em dám khinh thường tôi! Không được, em phải đi cùng, không muốn cũng phải đi. Tôi nhất định phải chứng minh cho em thấy thân thủ của tôi không tệ."
Ban đầu Tiếu Đồng thấy Văn Mân nhất định từ chối như vậy, còn do dự có nên đến hiện trường hay không. Dù sao việc nhìn thấy hung thủ với Văn Mân cũng quá sức chịu đựng. Nhưng nghe xong lời này, trong nháy mắt anh bỏ ý định quay về. Đàn người gì cũng có thể không cần, chính là hình tượng cao lớn trước mặt phụ nữ không thể bỏ được. Anh phải để Văn Mân biết mình là một đại nam nhân cường tráng đủ sức bảo vệ cô.
"Tiếu Đồng... nhưng mà tôi công nhận anh rồi không được sao? Chúng ta về nhà, tôi sẽ nấu nhiều món ngon cho anh. Hôm qua không phải anh nói muốn ăn bánh ngọt phô mai sao? Tôi sẽ cho anh thêm rất nhiều phô mai nhé?"
"...Không được." Tiếu Đồng nuốt nước bọt, chỉ do dự một lát rồi vẫn quyết định từ chối.
"Tiếu Đồng... anh trong lòng tôi là giỏi nhất. Chúng ta không đi xem náo nhiệt, về nhà xem tin tức cũng được. Chỉ cần bây giờ anh về nhà, tôi cái gì cũng nghe theo anh, được không?"
"...Cái gì cũng nghe theo tôi?" Lần này thời gian do dự rõ ràng dài hơn không ít so với lần trước.
"Phải, cái gì cũng nghe theo anh. Chúng ta về nhà được không, Tiếu Đồng."
Văn Mân thực sự sợ nhìn thấy hung thủ giết người hùng ác này. Cô không hề hiếu kỳ về hình dáng của hung thủ. Quan trọng nhất là cô sợ Tiếu Đồng thích thể hiện. Không chỉ dùng lời nói kích thích hung thủ để chứng minh thân thủ tốt, mà còn tự tiện xông lên thay cảnh sát bắt hung thủ. Vạn nhất xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cuối cùng người đau lòng vẫn là cô.
"Thật sự cái gì cũng nghe theo tôi? Bất cứ chuyện gì?"
Văn Mân thấy ánh mắt thâm sâu khó lường của Tiếu Đồng nhìn mình thì trong mắt cô tràn đầy hoang mang. Trực giác nói cho cô biết trong lòng anh nhất định có quỷ. Nhưng cô một khi gật đầu thì tuyệt đối không nuốt lời.
"Ách...Anh có thể nói cho tôi biết muốn tôi đáp ứng anh điều gì không?"
"Chính em nói là cái gì cũng nghe theo tôi, giờ lại hỏi em phải đáp ứng cái gì. Rõ ràng không thành ý. Quên đi, tôi vẫn đưa em đi xem hung thủ giết người vậy."
"Đừng, đừng, đừng, tôi đáp ứng anh còn không được sao? Tôi cái gì cũng đáp ứng anh. Chúng ta mau về nhà đi."
Lời vừa nói ra, Tiếu Đồng vốn gương mặt còn rất nghiêm túc liền lộ ra nụ cười sáng lạn.
"Em sớm đáp ứng là tốt rồi. Em xem, đi một đoạn đường xa như vậy đều phí công, thật lãng phí xăng dầu. Tiết kiệm năng lượng chính là bảo vệ trái đất. Nhóc, em phải nhớ, tương lai trái đất mà bị hủy hoại, em cũng có lỗi đó..."
"..."