Chồng À, Anh Thật Quái Gở
Chương 82: Anh đã thích em từ lâu rồi
Chồng À, Anh Thật Quái Gở thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Sao em cúp máy nhanh thế? Anh còn chưa kịp nói chuyện với mẹ anh nữa!”
“Mẹ anh nào? Rõ ràng là mẹ em, sao trong chốc lát anh lại thành con trai người ta được? Thật là không biết xấu hổ!” Văn Mân tuy nói vậy, nhưng ánh mắt, thần sắc và giọng điệu lại hoàn toàn không giống như lời nói.
“Hừ, trong lòng mừng còn chưa kịp, ngoài miệng lại cố tình chối bỏ. Con gái thật chẳng trung thực chút nào…”
Chưa kịp để Tiếu Đồng khoanh tay rung đùi mà cảm khái xong, một chưởng từ phía sau đã trúng ngay lưng hắn. Tiếng “bốp” vang lên rõ rệt, không khiến hắn giật mình, mà lại làm người con gái nhỏ bên cạnh hoảng hốt sợ hãi.
Văn Mân vội xoa xoa hai tay vừa đánh, vừa nãy chỉ định nghịch ngợm vỗ một cái cho vui, ai ngờ không kiềm được lực, lại ra tay mạnh đến thế.
“Tiếu Đồng, anh không sao chứ? Có đau không? Em không cố ý đâu, em chỉ là… chỉ là…”
Tiếu Đồng vốn chẳng cảm thấy đau đớn gì, nghe Văn Mân lo lắng nức nở, ánh mắt bỗng lóe lên, lập tức giả vờ nhăn nhó thống khổ, người đổ sập về phía trước, ngã vật ra ghế sofa.
“Ai da~~ đau chết anh rồi! Đốt sống lưng thứ ba với thứ tư như bị gãy, xong rồi, xong rồi! Chân phải anh tê dại hết cả rồi…”
“Tiếu Đồng, Tiếu Đồng! Đừng dọa em, anh rốt cuộc thế nào? Em đưa anh đi bệnh viện ngay, mau đi bệnh viện thôi!”
Tiếu Đồng gục mặt vào sofa, đúng lúc Văn Mân đứng ở vị trí không nhìn rõ biểu cảm của hắn. Nghe nói xương sống bị thương, chân tê dại, cô lập tức hoảng loạn, giọng nói run run như muốn khóc.
Nghe giọng cô có gì đó bất ổn, Tiếu Đồng hơi ngẩng đầu quan sát. Chỉ thấy cô vội vã đứng dậy, tay chân luống cuống, định đỡ hắn dậy lại sợ chạm trúng vết thương, mặt mày tái nhợt, nước mắt chực trào mà không dám khóc thành tiếng.
Thấy Văn Mân lo lắng đến thế, trong lòng Tiếu Đồng như thắt lại, một dòng ấm áp từ sâu thẳm trái tim lan tỏa ra tận các đầu ngón tay.
Từ nhỏ hắn đã thông minh xuất chúng, luôn là người khiến người khác ngưỡng mộ, nhưng chưa từng có ai lo lắng cho hắn như cô. Mọi người dường như đều cho rằng, vì hắn thông minh nên đương nhiên cũng rất mạnh mẽ, dù có bị thương cũng tự lo được.
Đang lúc Văn Mân lo lắng đến bật khóc, Tiếu Đồng – người vừa nãy còn nằm thoi thóp trên sofa – bỗng nhiên đứng thẳng dậy như không có việc gì. Cho đến khi nhìn thấy nụ cười hiện lên trên môi hắn, Văn Mân mới biết mình bị lừa. Cô định mắng hắn vài câu, nhưng chưa kịp lên tiếng, đã bị người đàn ông trước mặt nhẹ nhàng hôn lên môi.
Lâu sau, khi cô vẫn còn choáng váng, một câu nói vang lên bên tai.
“Nhóc à, anh thích em rồi. Từ rất lâu trước đây, ngay khi em nói sẽ gả cho anh, anh đã thích em rồi. Em có thích anh không? Dù là bây giờ hay sau này, anh chỉ yêu mỗi mình em.”
Văn Mân tròn xoe mắt nhìn hắn, chỉ thấy trong ánh mắt Tiếu Đồng là một sự chân thành đến nao lòng. Những lời này dường như cô đã từng nghe, rất lâu rồi, trong đêm tân hôn đầy miễn cưỡng và bất đắc dĩ ấy, khi cô mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ, cô hình như cũng đã nghe thấy lời thề tương tự. Nhưng lúc đó, cô lại không biết trân trọng.
Văn Mân không nói gì, chỉ im lặng gật đầu.
Thấy cái gật đầu ấy, Tiếu Đồng bỗng siết chặt tay, ôm cô vào lòng, cổ họng nghẹn ngào như có gì đó nghèn nghẹn.