Chồng Cưới Vội Là Cảnh Sát Ngầm
Chương 32: Có nên ly hôn không?
Chồng Cưới Vội Là Cảnh Sát Ngầm thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lạc Ninh liếc nhìn Lục Thừa Uyên, cổ họng như bị nghẹn lại.
Lục Thừa Uyên quay đầu mỉm cười với cô, nhẹ nhàng nắm tay cô: “Vợ à, về nhà thôi.”
Lạc Ninh khẽ “ừ” một tiếng trong cổ họng, để mặc anh nắm tay dắt mình đi về phía cửa tòa nhà.
Khoảnh khắc anh phản bác lại mấy bà bác kia lúc nãy, quả thật… rất ngầu.
Lạc Ninh phải thừa nhận, Lục Thừa Uyên đúng là rất khéo ăn nói.
Anh còn rất ga-lăng, rất tinh tế: khi lên xe sẽ mở cửa và thắt dây an toàn cho cô, khi ăn cơm sẽ gắp thức ăn cho cô, xách túi giúp cô.
Lúc vào thang máy, anh sẽ giữ cửa chờ cô bước vào trước rồi mới bước theo sau.
Ra khỏi thang máy, anh cũng sẽ giữ cửa để cô ra ngoài trước.
Về đến trước cửa nhà, anh sẽ chủ động nhập mật khẩu mở cửa, còn đưa dép đi trong nhà cho cô.
Điều này khiến Lạc Ninh có chút ngượng ngùng.
Nhìn đôi dép đặt dưới chân, cô mím môi, ngẩn ngơ.
Không biết có phải Lục Thừa Uyên hiểu nhầm ý cô không, mà lại quỳ xuống tháo giày cao gót giúp cô.
Lạc Ninh giật mình, vội rụt chân lại: “Anh không cần làm vậy đâu, chân em bẩn lắm, trong bệnh viện toàn vi khuẩn thôi.”
Nhưng Lục Thừa Uyên vẫn giữ lấy cổ chân trắng trẻo của cô, nói: “Chân vợ anh, anh không chê bẩn.”
Sau khi giúp cô đi dép xong, anh mới đổi giày cho mình rồi đứng dậy.
“Em đi tắm trước nhé? Anh đi pha cho em một ấm trà giúp dễ ngủ.”
Lạc Ninh ngước mắt nhìn người đàn ông cao hơn mình một cái đầu: “Anh còn biết pha trà giúp dễ ngủ à?”
Cô thật sự thấy thú vị. Từ nhỏ đến lớn, cô chưa từng có một giấc ngủ ngon.
Bởi mỗi lần chợp mắt, cô lại sợ gặp ác mộng.
Lục Thừa Uyên mỉm cười: “Anh còn biết nhiều thứ lắm, sau này từ từ em sẽ biết. À, bó hoa này… em có muốn cắm bình không?”
Lạc Ninh nhìn bó hoa hồng trên tay anh: “Ừ, cắm bình đi. Em đi tắm trước.”
“Ừ, đi đi.” – Lục Thừa Uyên nói rồi quay người đi vào bếp.
Lạc Ninh cũng bước về phòng ngủ.
Cô đặt túi xách lên bàn trang điểm, lấy đồ lót và một chiếc váy ngủ dây mảnh, rồi vào phòng tắm bên cạnh phòng khách.
Vừa tắm, trong đầu vừa quẩn quanh suy nghĩ: Mình có nên ly hôn không?
Hay là cứ sống thử một thời gian?
Nếu không hợp, sau này ly hôn cũng chưa muộn. Dù sao thì cũng không cần vội.
Nếu ly hôn, cô sẽ phải chuyển đi.
Tháng trước cô nhờ Diệp Tử tìm nhà giúp mình, nhưng đến giờ vẫn chưa tìm được căn nào ưng ý.
Lạc Ninh nghĩ mua nhà là chuyện lớn, không thể qua loa.
Phải chọn được căn mình thật sự ưng ý mới được.
Vì mải suy nghĩ, tắm xong, sấy tóc xong, thay váy ngủ xong thì cô bước ra ngoài luôn.
Lục Thừa Uyên đang ngồi ở sofa trong phòng khách, cắm hoa vào lọ.
Thấy cô bước ra trong chiếc váy ngủ lụa màu xanh rêu, tay anh đang cầm kéo bỗng khựng lại.
Chiếc váy lụa mềm mại, tôn lên rõ nét những đường cong cơ thể cô.
Lạc Ninh vô tình bước đến, ngồi xuống ghế đơn đối diện, hỏi một cách tự nhiên: “Trà đâu?”
Nói xong mới nhận ra ánh mắt Lục Thừa Uyên có chút… nóng bỏng.
Cô cúi đầu nhìn xuống chiếc váy ngủ trên người mình, lập tức bật dậy: “Anh đừng hiểu lầm! Em không có ý quyến rũ anh!”
Nói xong, mặt đỏ bừng, cô chạy thẳng về phòng.
Lục Thừa Uyên khẽ nhếch môi, tiếp tục cắt tỉa cành hoa.
Lúc cô quay lại, đã khoác thêm một chiếc áo len mỏng màu be.
Cô giả vờ như không có chuyện gì, ngồi xuống ghế như bình thường.
Lục Thừa Uyên chỉ vào tách trà đặt trên bàn: “Trà long nhãn táo đỏ, anh chỉ cho một ít đường phèn thôi. Em thử xem, nếu thấy nhạt có thể thêm đường.”
Lạc Ninh: “Không cần đâu, em không thích đồ ngọt quá.”
Cô nhấc tách trà lên, thổi nhẹ rồi uống một ngụm nhỏ, nhấm nháp cảm nhận hương vị.
“Vị ngọt vừa đủ.” – Cô nói.
Lục Thừa Uyên cắm xong cành hoa cuối cùng, gom hết rác trên bàn bỏ vào thùng rác.
“Lọ hoa này để đâu?” – Anh hỏi.
Lạc Ninh: “Cứ để tạm ở đó đi, lát nữa em sẽ dọn.”
Lục Thừa Uyên: “Được. Vậy anh đi tắm nhé?”
Lạc Ninh: “Ừ.”
Lúc Lục Thừa Uyên vào phòng tắm chính, Lạc Ninh ôm tách trà chạy về phòng mình, đóng cửa lại.
Lục tìm trong túi xách, lấy điện thoại ra gọi video cho Diệp Tử.
Bên kia bắt máy rất nhanh, Diệp Tử đang vừa cầm dĩa ăn dưa hấu, vừa trêu: “Ồ kìa, sao cậu lại rảnh gọi video cho mình? Hai vợ chồng ba năm không gặp, tối nay chắc là ‘tình cũ không rủ cũng tới’, chị em à, nhẹ nhàng thôi nhé, mai còn phải đi làm đấy~”
Lạc Ninh tối sầm mặt lại: “Nói bậy gì đó! Không như mình nghĩ đâu!”
Diệp Tử: “Thế là sao? Nói thật nhé, ba mẹ mình biết chồng cậu chính là đội trưởng đẹp trai trong bản tin thời sự hôm nay, cả hai vui mừng lắm, cứ khen mắt nhìn người của cậu thật tinh tường!”
Lạc Ninh khẽ nhếch môi: “Ba mẹ cậu không phải vẫn luôn phản đối việc cậu lấy cảnh sát sao? Cậu nói với họ rồi mà, mình tưởng họ sẽ khuyên mình ly hôn.”
Diệp Tử hơi cứng họng, rồi cười gượng: “Tại cậu không phải con ruột của họ nên mới thế. Con người mà, ai cũng ích kỷ cả thôi.”
Lạc Ninh ngồi xuống giường, tựa lưng vào gối đầu, nghiêm túc hỏi: “Thế cậu nói xem, mình có nên ly hôn không?”
Diệp Tử chớp mắt, không vội vàng trả lời.
Lạc Ninh nhìn chằm chằm: “Sao không nói gì? Cậu cũng thấy nên ly hôn đúng không? Nếu không, mình có khi sẽ giống như dì Hạ – hoặc còn tệ hơn… “Chồng chết sớm, một mình nuôi cả đàn con, vừa làm mẹ vừa làm cha…”
Diệp Tử cười khúc khích: “Cậu đừng bi quan thế chứ. Mình thấy đội trưởng Lục không phải kiểu người đoản mệnh đâu.”
Diệp Tử cười nửa miệng: “Thật à? Trùng hợp thật đấy. Nhưng thành phố Bắc Lĩnh nhỏ như vậy, lại cùng ngành nghề, dù không là đồng nghiệp thì cũng quen biết thôi. Hôm nay chính Trì Húc đã dẫn đội đi bắt tội phạm đấy.”
Lạc Ninh nhìn cô bạn thân với ánh mắt đầy ẩn ý: “Xem ra cậu theo dõi tin tức chăm chỉ ghê nhỉ.”
Diệp Tử lập tức chối: “Mình đâu có xem vì anh ta đâu! Mình quan tâm vụ án, đây là vụ lớn, chấn động cả nước đấy!”
Lạc Ninh: “Ừ, cậu không phải vì quan tâm anh ta. Nhưng mình nhớ không nhầm, cậu bắt đầu xem tin tức là sau khi quen biết anh ta đúng không? Mấy hôm trước Tiểu Cầm còn bảo mình, ai đó suốt ngày lén lút chuyển kênh TV ở sảnh cấp cứu sang kênh thời sự.”
Diệp Tử: “Không phải mình! Sao mình có thể làm mấy chuyện trẻ con như vậy chứ, quê chết đi được!”
Lạc Ninh: “Thế à? Vậy mai mình đi xem camera giám sát nhé? Xem thử có phải TV tự chuyển kênh không.”
Diệp Tử: “Ê ê ê! Hai vợ chồng các người ba năm không gặp, chắc chắn có nhiều chuyện cần nói. Mình không làm phiền nữa. Với cả, đội trưởng Lục cũng tốt lắm mà. Nhìn khuôn mặt đẹp trai của anh ấy thôi cũng đủ để cậu tạm chấp nhận sống thử một thời gian rồi.”
“Đừng vội ly hôn, kẻo sau này cậu lại phải hối hận đấy. Người ta vừa phá xong vụ án lớn, cậu mà đòi ly hôn bây giờ thì đúng là mất hứng vô cùng luôn!”
“Thôi nhé, mình đi tắm đi ngủ đây. Cậu cứ tận hưởng đêm tân hôn của mình đi nha~”
Nói rồi, Diệp Tử cúp máy luôn, để lại Lạc Ninh ngồi ngẩn ngơ với chiếc điện thoại trên tay.
Cũng đúng, anh ấy vừa phá xong một vụ án lớn, mình mà mở miệng đòi ly hôn bây giờ thì đúng là mất vui thật sự.
Hay là… cứ đợi thêm một thời gian nữa?
Lạc Ninh đang còn bối rối suy nghĩ, thì nghe thấy hai tiếng gõ cửa khẽ khàng.
Cô ngẩng đầu nhìn về phía cửa.
Tay nắm cửa khẽ xoay, và rồi Lục Thừa Uyên bước vào – cởi trần, chỉ mặc mỗi quần đùi.