Chồng Cưới Vội Là Cảnh Sát Ngầm
Chương 33: Nghĩa vụ vợ chồng
Chồng Cưới Vội Là Cảnh Sát Ngầm thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lạc Ninh cau mày, buột miệng hỏi: “Anh làm gì vậy?”
Lục Thừa Uyên đi thẳng đến chỗ cô, vén chăn rồi ngồi xuống giường.
“Chúng ta là vợ chồng, đương nhiên là phải ngủ chung phòng. Em không muốn ngủ ở phòng chính thì anh dọn qua đây ngủ cùng em.”
Khóe môi Lạc Ninh khẽ giật. Anh nói chuyện quá hợp tình hợp lý, khiến cô không tài nào phản bác được.
Sau vài giây im lặng, cô đặt điện thoại lên tủ cạnh giường, rồi xoay người nhìn Lục Thừa Uyên: “Chúng ta nói chuyện một chút đi.”
Lục Thừa Uyên mỉm cười: “Được, em muốn nói gì?”
Lạc Ninh nhìn thẳng vào mắt anh: “Em thấy chúng ta không hợp.”
Anh tiếp lời: “Hơn nữa, chúng ta còn chưa thực sự sống chung ngày nào, làm sao em biết là không hợp? Giày có vừa chân hay không cũng phải đi thử mới biết chứ, đúng không?”
Lạc Ninh mím môi, rồi lại không nói nên lời.
Không thể bắt bẻ – quả thực quá đúng.
Cô suy nghĩ một lát rồi nói: “Được, vậy chúng ta hãy cho nhau một khoảng thời gian để tìm hiểu. Nếu sau này, bất kỳ ai trong chúng ta cảm thấy không hợp, đều có thể đề nghị ly hôn.”
Lục Thừa Uyên đáp: “Anh sẽ không bao giờ nhắc đến hai chữ ly hôn đâu. Từ khoảnh khắc quyết định cưới em, anh đã xác định sẽ sống với em trọn đời.”
Lạc Ninh khẽ cau mày: “Đừng nói chắc như đinh đóng cột thế chứ. Anh đâu hiểu rõ em. Em có nhiều thói quen khiến người khác khó chịu lắm. Ví dụ như em rất ưa sạch sẽ…”
Lục Thừa Uyên: “Anh biết. Nên mỗi ngày về anh sẽ tắm rửa sạch sẽ rồi mới lên giường. Việc dọn dẹp nhà cửa anh cũng sẽ phụ giúp em.”
Lạc Ninh: “… Sạch sẽ chỉ là một phần thôi. Tính em nóng nảy.”
Lục Thừa Uyên: “Không sao, đã là vợ chồng thì phải biết bao dung lẫn nhau.”
Lạc Ninh: “Công việc của em rất bận.”
Lục Thừa Uyên: “Anh cũng vậy. Tính chất công việc của hai đứa khá giống nhau, thế càng dễ hiểu nhau hơn.”
Lạc Ninh im lặng nhìn anh.
Anh chăm chú nhìn cô, hỏi: “Còn gì nữa không?”
Cô nghĩ một lát: “Còn nữa. Em phải bật đèn khi ngủ, và hay gặp ác mộng. Có thể sẽ làm anh giật mình.”
Lục Thừa Uyên: “Đó là vì em ngủ một mình thôi. Giờ có anh ngủ cùng, anh đảm bảo em sẽ không còn mơ thấy ác mộng nữa.”
Lạc Ninh: …
Anh liếc nhìn chiếc ly trống trên tủ cạnh giường: “Từ giờ tối nào anh cũng sẽ pha trà giúp em ngủ ngon. Em sẽ không còn gặp ác mộng nữa đâu. Thôi, muộn rồi, ngủ sớm đi.”
“Chúng ta còn nhiều thời gian để từ từ tìm hiểu nhau.”
Lạc Ninh bĩu môi, xoay lưng lại nằm xuống, giả vờ nhắm mắt.
Bỗng cô cảm nhận được một hơi ấm đang tiến lại gần.
Cô quay phắt lại thì thấy khuôn mặt Lục Thừa Uyên ngay sát bên mình: “Gì vậy? Không phải nói là đi ngủ sao?”
Ánh mắt anh nóng bỏng và trìu mến, giọng khàn khàn: “Vợ à, xa cách lâu ngày gặp lại, không phải nên hâm nóng một chút sao?”
Lạc Ninh lùi lại: “Lục Thừa Uyên, chúng ta đâu đã thân thiết đến mức đó.”
Anh cười: “Anh biết. Lần đầu thì lạ, lần hai sẽ quen. Hơn nữa… khi em phẫu thuật cho anh, chẳng phải em đã thấy hết rồi sao? Cơ thể anh còn gì mà phải giấu em nữa chứ?”
Mặt Lạc Ninh lập tức đỏ bừng.
Chắc là do trà kia nóng quá, khiến cô thấy… nóng bức.
Nhịp tim cũng ngày càng nhanh.
“… Tắt đèn đi.” – Cô lưỡng lự rồi mở miệng.
“Được.” – Lục Thừa Uyên đáp dứt khoát rồi đứng dậy tắt đèn.
Căn phòng lập tức chìm trong bóng tối.
Một bóng người áp sát cô, những nụ hôn nóng bỏng rơi xuống…
Đêm nay, chắc chắn là một đêm không ngủ.
Lục Thừa Uyên đã đem toàn bộ nỗi nhớ suốt ba năm qua… trút hết lên người cô.
…
Sáng hôm sau, Lạc Ninh bị chuông báo thức trong điện thoại đánh thức.
Cô theo thói quen mò tay tắt báo thức trên tủ cạnh giường.
Vừa xoay người, toàn thân liền ê ẩm như bị cán qua.
Giờ thì cô thực sự hiểu cảm giác “thân thể cường tráng” là như thế nào.
Lục Thừa Uyên phải đến ba lần mới chịu buông tha cô.
Nếu không phải sáng nay còn phải đi làm, chắc anh đã “chiến đấu” suốt đêm không ngừng nghỉ.
Cố gắng lết khỏi giường, Lạc Ninh lảo đảo đi rửa mặt.
Khi đi ngang qua phòng khách, cô vô tình thấy có bóng người trong bếp.
Lúc này cô mới sực nhớ: Lục Thừa Uyên không nằm cạnh mình.
Cô đổi hướng, đi về phía bếp, thấy anh đang cặm cụi chiên trứng.
Nghe thấy tiếng động phía sau, anh quay lại, cười tươi: “Chào buổi sáng. Em đi rửa mặt đi, bữa sáng sắp xong rồi đấy.”
Lạc Ninh sững người vài giây, rồi quay đi rửa mặt.
Khi cô quay lại phòng ăn, Lục Thừa Uyên đã bày xong bữa sáng.
Vừa rót cà phê cho cô, anh vừa nói: “Nguyên liệu trong tủ lạnh còn ít, sáng nay chúng ta tạm ăn bánh mì kẹp nhé. Chiều nếu anh tan làm đúng giờ, anh sẽ qua đón em, rồi hai đứa mình đi siêu thị luôn.”
“Ừ.” – Lạc Ninh đáp khẽ, nhấp một ngụm cà phê rồi đặt xuống, cầm sandwich cắn một miếng.
Ánh mắt cô khẽ lóe lên, rồi cô giả vờ bình thản nói: “Món này ngon lắm.”
Lục Thừa Uyên: “Em thấy ngon là anh vui rồi.”
Lạc Ninh cắn thêm một miếng, vừa nhai vừa hỏi: “Tối qua chắc anh không ngủ được mấy đúng không? Sao lại dậy sớm vậy? Ra ngoài ăn sáng cũng được mà, đâu cần phải dậy sớm đâu.”
Lục Thừa Uyên: “Anh quen rồi, bình thường ngủ ba bốn tiếng là đủ.”
Lạc Ninh ngước mắt nhìn Lục Thừa Uyên: “Thiếu ngủ lâu dài không tốt cho sức khỏe đâu. Đừng nghĩ còn trẻ là không sao cả. Sau này anh phải cố gắng ngủ đủ tám tiếng mỗi ngày đấy.”
“Được, nghe em. Sau này anh sẽ cố gắng ngủ nhiều hơn.” – Lục Thừa Uyên mỉm cười đáp lại.
Lạc Ninh hơi khựng lại, rồi tiếp tục ăn sandwich.
Lục Thừa Uyên vừa ăn vừa nói: “Sau này để anh đưa đón em đi làm nhé, không cần phải chen chúc tàu điện ngầm nữa. Em có bằng lái không? Nếu không thì để anh mua xe cho em. Em thích kiểu xe nào?”
“Em không muốn lái xe.” – Lạc Ninh từ chối thẳng thừng, dừng lại một chút rồi bổ sung: “Ba em mất vì tai nạn xe hơi, nhưng lúc đó em còn nhỏ, chẳng nhớ rõ gì cả. Là bà ngoại đã kể lại.”
Nụ cười trên mặt Lục Thừa Uyên vụt tắt: “Không sao cả, vậy thì không cần lái. Anh sẽ chở em đi. Nếu anh bận, anh sẽ nhờ người khác đưa đón em.”
Lạc Ninh: “Không cần phiền phức vậy đâu, đi tàu điện ngầm cũng tiện lắm rồi.”
Lục Thừa Uyên: “Không phiền đâu.”
Ăn sáng xong, Lạc Ninh thầm nghĩ: vì Lục Thừa Uyên đã làm bữa sáng, vậy mình nên dọn dẹp – không thể để anh làm hết mọi việc.
Không ngờ Lục Thừa Uyên lại ngăn cô: “Nước rửa bát không tốt cho da tay, tay em mềm mại như vậy, mấy chuyện như rửa chén dọn dẹp cứ để anh lo. Em cứ đi trang điểm, thay đồ đi.”
“Đợi em chuẩn bị xong là anh cũng sẽ ra khỏi nhà luôn.”
Lạc Ninh mím môi: “Vậy cảm ơn anh, em đi trang điểm đây.”
Cô nghĩ thầm: Làm “tiểu thư tay không đụng việc” cũng hay đấy chứ, coi như thử lòng anh ấy.
Khi cô trang điểm xong, xách túi ra ngoài thì thấy Lục Thừa Uyên đã thay sang bộ cảnh phục chỉnh tề, đang ngồi trong phòng khách gọi điện thoại.
Cô nghe anh nói với người ở đầu dây bên kia: “Tôi đưa vợ tôi đi làm trước rồi mới về tổ. Mọi người cứ chuẩn bị trước đi, in sẵn bài phát biểu, tôi về cục sẽ vào phòng họp luôn.”