Chương 34: Nụ hôn tạm biệt

Chồng Cưới Vội Là Cảnh Sát Ngầm

Chương 34: Nụ hôn tạm biệt

Chồng Cưới Vội Là Cảnh Sát Ngầm thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lục Thừa Uyên vừa cúp máy đã thấy Lạc Ninh đứng sau lưng mình: “Em ra từ lúc nào vậy? Sao không gọi anh?”
Lạc Ninh thản nhiên đáp: “Ngắt lời người khác khi đang gọi điện là hành động rất thất lễ. Hơn nữa, em cũng không vội, nếu anh bận thì không cần đưa em đâu, em tự đi tàu điện được.”
Lục Thừa Uyên đứng dậy, bước tới tự nhiên cầm lấy túi xách trên tay cô: “Anh không vội. Hôm nay chỉ là đi dự lễ tuyên dương, lãnh đạo chắc cũng chưa đến sớm.”
Lạc Ninh đi theo anh tới tủ giày cạnh cửa.
Lục Thừa Uyên mở tủ, hỏi: “Mang đôi nào?”
Lạc Ninh hất cằm chỉ: “Hàng trên cùng, đôi bên trái đầu tiên.”
Anh lấy giày ra, ngồi xuống giúp cô xỏ giày, vừa xỏ vừa hỏi: “Bao giờ em rảnh? Anh đưa em đi mua quần áo và giày mới nhé, sắp đổi mùa rồi, các mẫu mới cũng đã lên kệ rồi.”
Lạc Ninh nhíu mày: “Cùng phụ nữ đi mua sắm chán lắm.”
Lục Thừa Uyên xỏ giày xong đứng dậy: “Miễn là đi với em, thì làm gì anh cũng thấy vui.”
Lạc Ninh nhướng mày: “Vậy… tuần sau đi.”
Anh gật đầu: “Được, báo anh trước một ngày, để anh sắp xếp công việc.”
Hai người xuống nhà, vừa ra khỏi khu nhà thì lại gặp mấy bà bác.
Các bà thấy họ liền nở nụ cười thân thiện: “Chào buổi sáng Đội trưởng Lục, Bác sĩ Lạc. Đi làm à?”
Lục Thừa Uyên vui vẻ đáp: “Chào buổi sáng các bác ạ, vâng, bọn cháu đi làm.”
20 phút sau.
Xe dừng trước cổng bệnh viện.
Lạc Ninh tháo dây an toàn định xuống xe thì bị anh nắm lấy tay.
Cô quay đầu nhìn anh: “Gì vậy?”
Lục Thừa Uyên nghiêng người về phía cô, chỉ vào mặt mình: “Hôn tạm biệt.”
Lạc Ninh nhíu mày: “Anh bị gì thế?”
Anh cười: “Vậy để anh hôn em nhé? Nhưng sợ làm lem lớp trang điểm của em.”
“Ấu trĩ!” – Lạc Ninh khẽ mắng một câu, sau đó nhanh chóng hôn phớt lên má anh – “Rồi đấy, được chưa?”
Lục Thừa Uyên mãn nguyện: “Vợ à, chúc em một ngày làm việc vui vẻ. Chiều anh đến đón, rồi cùng đi siêu thị.”
Lạc Ninh nhướng mày, coi như ngầm đồng ý, rồi mở cửa xe bước xuống.
Cô đóng cửa lại, không ngoái đầu, bước đi dứt khoát trên đôi giày cao gót.
Lục Thừa Uyên hạ kính xe, dõi theo bóng dáng cô khuất sau cổng bệnh viện rồi mới lái xe rời đi.
Nửa tiếng sau.
Lục Thừa Uyên đến bãi đậu xe của đơn vị, đỗ xe gọn gàng rồi khóa cửa.
Anh đang định bước vào thì có người gọi:
“Lục Thừa Uyên!”
Không cần quay lại, anh cũng biết là ai.
Anh tiếp tục bước thẳng, chẳng buồn đáp.
Trì Húc chạy đến, “Cậu điếc à? Không nghe thấy tôi gọi sao?”
Lục Thừa Uyên vẫn thản nhiên đi tiếp: “Nghe rồi, nhưng không muốn đáp.”
Trì Húc: “Này! Đừng tưởng lập công lớn là muốn kiêu căng thế nào cũng được! Chảnh cái gì mà chảnh… Khoan đã, mặt cậu dính gì thế kia? Son môi hả? Ai cưỡng hôn cậu vậy?”
Lục Thừa Uyên liếc anh ta: “Đừng chạm vào. Đụng là tôi chặt tay đấy.”
Trì Húc bật cười: “Vợ cậu hôn à?”
Lục Thừa Uyên: “Còn phải hỏi? Cậu nghĩ tôi để phụ nữ khác đến gần mình chắc? Ngay cả mẹ tôi còn chẳng được chạm vào một sợi tóc của tôi.”
Trì Húc: “Ờ, biết rồi, cậu bị chứng sạch sẽ. Nhưng sao lại cho vợ đụng? Theo lẽ thường, người mắc chứng này thì phải không thích bị ai đụng chạm mới đúng.”
Lục Thừa Uyên dừng lại, nhìn Trì Húc nghiêm túc: “Cậu đoán xem, tại sao cô ấy lại là vợ tôi?”
Trì Húc sững người: “Vì… cậu không ghét cô ấy?”
Lục Thừa Uyên: “Cậu cũng không ngốc, chỉ là hơi chậm. À, vợ tôi tối qua có hỏi về cậu.”
Trì Húc khó hiểu: “Vợ cậu biết tôi á?”
Lục Thừa Uyên: “Cô ấy là bác sĩ cấp cứu ở Bệnh viện Đức Khang. Tháng trước ba cậu vào viện, chính cô ấy khám cho.”
Trì Húc: “Khoan đã… Trong hai bác sĩ hôm đó, chỉ có bác sĩ Lạc là đã kết hôn…”
Lục Thừa Uyên nhìn Trì Húc bằng ánh mắt đầy ẩn ý.
Trì Húc sững sờ: “Vợ cậu là bác sĩ Lạc á? Cái thằng này! Sao tán được nữ bác sĩ xinh nhất Bệnh viện Đức Khang giỏi vậy? Mà sao chẳng nghe cậu nói gì bao giờ?”
“Cậu có biết không, hôm cậu nói trong phỏng vấn rằng muốn về nhà với vợ, chúng tôi cứ tưởng cậu đùa thôi. Ai ngờ cậu thật sự có vợ, mà còn là một mỹ nhân!”
“Cậu tính làm bọn độc thân như chúng tôi tức chết hả?!”
Lục Thừa Uyên không thèm trả lời, chỉ bước nhanh về phía trước, và bỏ lại một câu:
“Vài ngày nữa mời mọi người ăn cơm, giới thiệu vợ tôi. Nhớ chuẩn bị phong bao lì xì cho vợ tôi đấy.”
Bên kia.
Tại phòng trực của khoa cấp cứu, Lạc Ninh gặp Diệp Tử.
Diệp Tử nắm tay cô kéo một vòng, săm soi từ đầu đến chân:
“Chà chà, mỹ nhân này hôm nay sắc mặt tốt quá nha. Xem ra tối qua có một đêm tuyệt vời ha!”
“Thế nào? Xa cách lâu ngày gặp lại, chắc là ‘đại chiến ba trăm hiệp’ nhỉ? Ông xã cậu vẫn còn khỏe chứ?”
Mặt Lạc Ninh ửng đỏ: “Nói linh tinh. Cậu mau đi xem mắt rồi tìm một người mà lấy đi.”
Diệp Tử: “Cậu đừng có đánh trống lảng! Tối qua chắc chắn hai người đã làm rồi!”
Lạc Ninh nhướng mày: “Chúng tôi là vợ chồng, chuyện đó là nghĩa vụ vợ chồng.”
Diệp Tử cười khúc khích, nắm tay cô, lắc lắc: “Nói thật nè, cậu đừng ly hôn nữa nhé. Dựa vào cái mặt đẹp trai và cơ bắp kia của ông xã cậu…”
Lạc Ninh chớp bờ mi dài, khẽ nhíu mày, nói: “Nói vậy nghe sao như mình là… kẻ mê trai ấy nhỉ.”
Diệp Tử cười khẩy đáp: “Thôi đi nhé, đi học ngành y mà vẫn ngây thơ vậy. Người ta cưới nhau vì cái gì? Đừng nói với mình cái gọi là tình yêu — tình yêu chỉ có ở giai đoạn đang yêu thôi. Sau khi cưới, cái ràng buộc giữa hai người chính là quan hệ thân mật.”
“Và cái quan hệ thân mật ấy — lại chính là cách để sinh con đẻ cái. Đừng thần thánh hóa nó quá. Về cơ bản, đó chỉ là giao tiếp thể xác. Miễn là không trái với đạo đức, thì có gì sai.”
Lạc Ninh nhìn bạn thân với vẻ khinh khỉnh: “Ôi, đúng là Diệp bác sĩ nghiên cứu mấy chuyện nam nữ kỹ ghê. Là bác sĩ cấp cứu mà lại đi học mảng… quan hệ vợ chồng à? Muốn lập tài khoản riêng để bàn về mấy chuyện đó à?”
Diệp Tử chớp mắt, cười hùa theo: “Nói thật nha — mình đang cân nhắc có nên lập một tài khoản riêng, chuyên bàn những vấn đề quan hệ nam nữ này. Cậu thấy được không? Có nổi không?”
Lạc Ninh gật đầu: “Được. Có bác sĩ Diệp không làm, ai làm chứ? Mình ủng hộ cậu.”
Bỗng Diệp Tử ngừng cười, nhéo vai Lạc Ninh, ra hiệu quay đầu nhìn cửa phòng trực.
Lạc Ninh quay lại — thấy Thẩm Yến Nam đứng ở cửa, hai mắt sưng húp, gương mặt lộ rõ vẻ kiệt sức.
Lạc Ninh cau mày: “Bác sĩ Thẩm, anh… có chuyện gì sao?”
Thẩm Yến Nam nghe thấy, bật khóc, nước mắt tuôn rơi: “Chồng em về rồi nên em… em đã đổi cách gọi anh từ “Anh Yến Nam” sang “Bác sĩ Thẩm” rồi sao? Em… em định… không bao giờ gọi anh như trước nữa sao? Em thật sự muốn tàn nhẫn với anh vậy sao?”
Lạc Ninh lặng người, nói nhỏ: “Bác sĩ Thẩm, anh… anh có sao không?”
Thẩm Yến Nam gào lên: “Tất nhiên là không ổn rồi! Tối qua anh khóc cả đêm. Anh muốn gọi em, nhưng sợ ông xã em biết. Sợ làm phiền em. Nên anh đành một mình… ôm chăn khóc.”