Chồng Cưới Vội Là Cảnh Sát Ngầm
Chồng ra mặt bảo vệ
Chồng Cưới Vội Là Cảnh Sát Ngầm thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lạc Ninh nhìn tách trà an thần còn bốc khói, uể oải nói: “Em đi tắm trước, lát nữa uống sau.”
Lục Thừa Uyên nói: “Được, vậy anh đậy nắp lại.”
Nhìn thấy Lục Thừa Uyên cẩn thận đậy nắp tách trà lại, trong lòng Lạc Ninh thầm nghĩ: Để xem anh có thể kiên trì được bao lâu.
Cô cảm thấy, chỉ cần thêm một thời gian nữa thôi, Lục Thừa Uyên chắc chắn sẽ cảm thấy chán nản với việc chăm sóc cô như thế này.
Đến lúc đó, anh chắc chắn sẽ lấy cớ bận công việc để về nhà trễ.
Hoặc là không về nhà nữa.
Cũng có thể anh ta sẽ nhận nhiệm vụ mới, tiếp tục làm cảnh sát ngầm.
Dù kết quả có thế nào, Lạc Ninh cũng tin rằng cuộc hôn nhân của hai người họ sẽ không thể duy trì lâu dài.
Hôm sau, cô mang những suy nghĩ này ra tâm sự với cô bạn thân.
Tưởng rằng Diệp Tử sẽ đồng ý, không ngờ lại bị phản đối:
“Cậu đúng là đồ phụ nữ xấu xa! Lão Lục vì cậu mà làm biết bao nhiêu việc, cậu không biết ơn thì thôi, còn tự ý bịa đặt nói xấu anh ấy. Nếu lão Lục biết được, chắc sẽ buồn lắm!”
Lạc Ninh nhìn chằm chằm vào bạn thân, ánh mắt sắc lẹm: “Nếu mình nhớ không nhầm thì trước đây cậu là người khuyên mình ly hôn đấy thôi, còn giới thiệu anh họ của cậu làm phương án dự phòng cho mình nữa chứ. Giờ lại đổi ý xoành xoạch thế?”
Diệp Tử: “Thì lúc đó mình tưởng chồng cậu là tra nam mà. Ai ngờ anh ấy là cảnh sát, lại còn là một người hùng nữa chứ!”
Lạc Ninh chớp chớp hàng mi dài: “Ý cậu là, hiệu ứng của bộ đồng phục sao?”
Diệp Tử: “Tất nhiên không chỉ vậy! Mà là vì thái độ của anh ấy với cậu mấy ngày nay đó. Đưa đón tận nơi, pha trà an thần, nấu bữa sáng, xách túi cho cậu – có mấy người đàn ông làm được những chuyện đó?”
Lạc Ninh: “Đàn ông đang yêu ai chẳng thế.”
Diệp Tử: “Nhưng hai người đâu còn trong thời kỳ yêu đương? Tính thời gian thì đã là vợ chồng già rồi còn gì nữa.”
Lạc Ninh: “Thôi đi, ba năm trước chúng mình chỉ là…”
“Chỉ là quan hệ với nhau một lần thôi, mình biết rồi!” – Diệp Tử ngắt lời – “Cậu không cần nhắc đi nhắc lại nữa, quan trọng là phải nhìn vào hành động của anh ấy.”
Lạc Ninh: “Mình đang nhìn đây. Nếu anh ấy kiên trì được một năm, mình sẽ chấp nhận cuộc hôn nhân này.”
Diệp Tử: “Được thôi, một năm sau xem tình hình thế nào.”
Lạc Ninh nháy mắt với cô bạn: “Thế còn cậu với đội phó Trì thì sao? Thật sự không nghĩ lại sao?”
Diệp Tử thở dài: “Mình qua rồi cái giai đoạn bốc đồng đó. Trước đúng là có cảm xúc nhất thời, nhưng đó là do hormone điều khiển mà thôi.”
“Bây giờ tỉnh táo lại thấy cũng chẳng có gì đặc biệt nữa. Dù sao thì anh ấy cũng không khiến mình rung động đến mức mất kiểm soát bản thân.”
Lạc Ninh mím môi, cười nhạt: “Nếu vậy thì thôi vậy.”
Hôm nay khoa cấp cứu lại là một ngày bận rộn. Lạc Ninh và Diệp Tử làm việc không ngừng tay đến tận cuối giờ chiều mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi bàn giao ca trực, hai người chuẩn bị tan ca về.
Bất ngờ, một người phụ nữ trung niên bước vào, dáo dác nhìn xung quanh.
Thấy Lạc Ninh, bà ta lập tức lao đến, giọng the thé mắng xối xả không ngừng:
“Lạc Ninh! Cô lại đi quyến rũ con trai tôi đúng không? Tôi đã cảnh cáo cô phải tránh xa nó rồi mà!”
Những người trong phòng quay đầu nhìn Lạc Ninh.
Những người không rõ chuyện bắt đầu thì thầm bàn tán, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh thường.
Vẻ mặt Lạc Ninh không hề thay đổi, nhướng mày nhìn người phụ nữ kia, đáp lại bằng giọng điệu lười nhác:
“Dì Viên, dì tưởng con trai dì là con cháu nhà tài phiệt sao? Có gì mà tôi phải đi quyến rũ chứ?”
Viên Lệ Môi tức tối: “Tài phiệt? Cô là cái thứ gì mà tài phiệt lại để mắt tới chứ?”
Lạc Ninh vẫn giữ thái độ thản nhiên: “Tôi tất nhiên không phải ‘thứ gì’, tôi là con người.”
Viên Lệ Môi nghiến răng: “Thôi được, tôi không đôi co với cô nữa. Vậy cô nói đi, mấy hôm nay con trai tôi về nhà là cứ khóc lóc trong phòng, cô đã nói gì với nó?”
Lạc Ninh giả vờ ngạc nhiên: “Dì phải hỏi bác sĩ Thẩm thì mới đúng, hỏi tôi thì làm sao tôi biết được? Tôi đâu phải máy chụp CT mà biết trong đầu anh ta nghĩ gì.”
“Hay là, tôi kê cho anh ta một phiếu chụp CT, dì đưa anh ta đi chụp xem sao?”
Diệp Tử ở bên cũng cau mày, tiếp lời bênh vực bạn mình:
“Đúng đó! Bác sĩ Thẩm ba mươi tuổi rồi chứ ít ỏi gì. Dì không phân biệt rõ trắng đen, xông vào khoa chúng tôi làm ầm ĩ, không biết còn tưởng con trai dì mới ba tuổi, chưa cai sữa đấy!”
Viên Lệ Môi trừng mắt nhìn Diệp Tử: “Bác sĩ Diệp, đây là chuyện riêng giữa tôi và Lạc Ninh, cô đừng xen vào! Cô có tin tôi nói với chồng tôi đuổi việc cô không?”
Diệp Tử cố ý lớn giọng: “Chà, phu nhân viện trưởng hăm dọa người khác sao? Con trai bà về nhà khóc lóc, thế là chạy đến khoa chúng tôi vừa chửi vừa hăm dọa, thật là đáng sợ quá đi!”
Những người xung quanh tuy chưa hiểu đầu đuôi thế nào, nhưng ai nấy đều bức xúc trước thái độ ỷ quyền hống hách của Viên Lệ Môi.
Họ lần lượt lên tiếng bàn tán:
“Hóa ra là vợ viện trưởng à, bảo sao kiêu ngạo đến vậy.”
“Không ngờ vợ viện trưởng bệnh viện Đức Khang lại là người chua ngoa đến thế.”
“Tôi đoán là con trai bà ta thích bác sĩ Lạc, bị từ chối nên mới làm loạn lên thế thôi.”
“Chắc chắn rồi! Người ta nói rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, mẹ thế nào thì con thế ấy mà thôi!”
Viên Lệ Môi nghe những lời mỉa mai xung quanh, lửa giận càng bùng lên, chỉ tay vào Lạc Ninh mà mắng nhiếc:
“Đúng là mẹ thế nào, con thế ấy! Mẹ cô chẳng phải là hồ ly tinh chuyên đi quyến rũ đàn ông sao? Con mới ba tuổi đã ly hôn bỏ theo người đàn ông khác rồi, nên cô cũng chẳng ra gì đâu!”
“Bên ngoài thì nói đã kết hôn, nhưng vẫn đi quyến rũ con trai tôi, đùa giỡn tình cảm của con trai tôi!”
“Thưa bà, bà có bằng chứng gì cho thấy vợ tôi quyến rũ con trai bà?” – một giọng nói lạnh lùng vang lên.
Lạc Ninh quay đầu lại, thấy Lục Thừa Uyên sải bước đi đến, sắc mặt anh u ám đáng sợ.
Lục Thừa Uyên nghiêm giọng nói:
“Bà tốt nhất nên đưa ra bằng chứng rõ ràng. Nếu không, tôi sẽ báo cảnh sát vì hành vi bịa đặt, lan truyền thông tin sai sự thật, cố ý xúc phạm và vu khống vợ tôi.”
Viên Lệ Môi sững sờ, kinh ngạc nhìn Lục Thừa Uyên:
“Anh là ai?”
Lục Thừa Uyên đưa tay kéo Lạc Ninh vào lòng, che chắn cho cô.
“Tôi là chồng của bác sĩ Lạc. Tôi là Lục Thừa Uyên, đội trưởng đội hình sự Phân cục Nam Thành. Bà có biết việc vu khống vợ của cảnh sát nghiêm trọng đến mức nào không?”
Viên Lệ Môi há hốc miệng, vẻ kiêu ngạo ban nãy lập tức tan biến mất.
Đám đông xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán, có người nhận ra Lục Thừa Uyên.
“Tôi nhớ rồi! Đây chính là đội trưởng từng xuất hiện trên bản tin trực tiếp về hành động truy bắt tội phạm mấy ngày trước. Anh ấy từng làm cảnh sát ngầm ba năm, rồi nói muốn về nhà để chăm sóc vợ.”
“Đúng vậy! Tôi cũng nhớ ra rồi, thật sự là Đội trưởng Lục. Thì ra vợ anh ấy là bác sĩ Lạc, thảo nào anh ấy muốn về nhà!”
“Phải đấy, bác sĩ Lạc xinh đẹp như vậy, hai người đúng là xứng đôi quá trời.”
Đúng lúc đó, Thẩm Yến Nam vội vã chạy đến sau khi nhận được tin nhắn của Tiểu Cầm, vừa thấy tình hình trước mắt liền cảm thấy không ổn chút nào.
Viên Lệ Môi thấy con trai đến, lập tức kéo con trai mình lại, chất vấn:
“Đội trưởng Lục đúng không? Con trai tôi đến rồi, không phải anh đòi chứng cứ sao? Vậy để con trai tôi nói cho anh biết vợ anh lẳng lơ đến mức nào, đi quyến rũ đàn ông khắp nơi, con trai tôi chính là một trong những nạn nhân!”
“Mẹ, mẹ nói bậy bạ cái gì vậy!” – Thẩm Yến Nam tức giận đến mức đỏ bừng mặt – “Bác sĩ Lạc khi nào thì quyến rũ con chứ? Mẹ lấy đâu ra mắt mà thấy cô ấy quyến rũ đàn ông?”
Viên Lệ Môi trừng mắt nhìn con trai mình.
“Con còn bênh vực cái con hồ ly tinh đó sao? Mẹ nó là người như thế nào con không biết sao? Bà ta từng quyến rũ đàn ông có vợ!”
“Nó giống y chang mẹ nó, mê hoặc con đến mức thần hồn điên đảo, nếu không thì tại sao con cứ vì nó mà đau lòng mãi như vậy!”