Chương 21: Dấu Vết Để Lại

Chu Tước Đường - Quỷ Mã Tinh

Chương 21: Dấu Vết Để Lại

Chu Tước Đường - Quỷ Mã Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi xuống tầng, đi ngang qua căn phòng nhỏ của Mỹ Vân, cô khựng lại một chút rồi im lặng đẩy cửa bước vào.
Cô đã đến đây hai lần nên cũng biết sơ qua cách bày trí trong phòng. Giày dép thường để trong ngăn tủ dưới bàn học, quần áo thì chia theo mùa: đồ trái mùa gấp gọn bỏ vào hai chiếc rương ở góc phòng, còn đồ đang dùng thì treo trong tủ hoặc xếp ngăn nắp trong ngăn tủ năm hộc. Cặp sách thì cứ mỗi lần đi học về, Mỹ Vân lại tiện tay ném lên chiếc ghế duy nhất trong phòng.
Chiếc ghế lúc này trống không, không có cặp. Có nghĩa là khi ra ngoài, Mỹ Vân đã mang theo.
Cô liếc nhìn quanh phòng, thử mở vài ngăn kéo, nhưng chẳng thấy gì bất thường. Chỉ có một điều khiến cô thấy lạ: mặt bàn học trông trống trải hơn trước. Cô nhớ rõ, hai lần trước đến đây, trên bàn đều có vài chiếc khung ảnh nhỏ — những tấm hình xinh xắn mà Mỹ Vân chụp. Nhưng giờ đây, những khung ảnh ấy đã biến mất.
Cô kéo mở ngăn đầu tiên của bàn học, một chiếc hộp nhỏ hiện ra. Không lâu trước đó, Mỹ Vân từng khoe với cô về món đồ bên trong — một chiếc nhẫn phỉ thúy. Cô còn nhớ mình đã sững sờ khi biết Tôn Mai tặng món quà đắt đỏ ấy cho Mỹ Vân nhân dịp sinh nhật. Bản thân cô từng làm ở tiệm cầm đồ, chỉ cần liếc qua là biết chiếc nhẫn này có tuổi, giá trị không hề rẻ. Lúc ấy cô không hỏi nhiều, nhưng giờ đây, khi nhìn thấy chiếc hộp, câu hỏi lại trỗi dậy trong lòng: Vì sao Tôn Mai lại tặng món quà quý giá như vậy? Và cô ta lấy nó từ đâu ra?
Cô mở nắp hộp — bên trong trống không. Chiếc nhẫn đã biến mất.
Có phải Mỹ Vân mang theo? Định làm gì? Muốn bán lấy tiền? Nếu vậy, có phải cô bé thực sự đã quyết định bỏ nhà đi, không còn ý định quay về nữa?
Cô tiếp tục mở các ngăn kéo còn lại. Khi đến ngăn cuối cùng, thắc mắc trong lòng bỗng được giải đáp: những khung ảnh lúc nãy chính là đang nằm ở đây — nhưng tất cả đều đã vỡ tan. Rõ ràng là Mỹ Vân đã đập nát chúng trong cơn tức giận. Cô kiểm tra kỹ, phát hiện toàn bộ những tấm ảnh nhỏ của Mỹ Vân trong phòng đều không còn sót lại.
Cô đang định cúi xuống soi kỹ hơn các ngăn kéo thì bỗng nghe tiếng bước chân trên cầu thang, rõ ràng đang tiến về phía căn phòng này.
Trong hoảng hốt, Hạ Anh Kỳ lập tức chui tọt xuống gầm giường.
Cô co rúm người dưới gầm giường, nín thở chờ đợi. Và quả nhiên, người đẩy cửa bước vào chính là Triệu thái thái. Cô lo sợ đến mức tim đập thình thịch, sợ bà ấy sẽ kéo tấm trải giường lên, cúi xuống nhìn.
May thay, Triệu thái thái chỉ lặng lẽ ngồi xuống mép giường, rồi bật khóc nức nở. Bà khóc khoảng mười phút mới đứng dậy. Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại vang lên ngoài phòng. Triệu thái thái vội vã lao ra ngoài.
Hạ Anh Kỳ từ từ trườn ra khỏi gầm giường, áp tai vào cánh cửa. Cô nghe rõ tiếng Triệu thái thái đang nói chuyện điện thoại ngoài hành lang:
“…Ai dô, con đang ở đâu vậy!…” — đúng là giọng bà, nghe như đang nói với Mỹ Vân.
“…Nói nhỏ chút đi được không? Giờ mẹ nói điện thoại cũng không rõ!… Đừng có nói bậy bạ!… Mỹ Vân! Con đang ở đâu? Nói cho mẹ biết đi!… Được, được, con cứ ở yên đó, mẹ đến ngay… Có nhiều chuyện con không hiểu, đừng có phát ngôn lung tung…”
Đến cuối câu, giọng bà như đang van xin con gái mình.
Không lâu sau, Triệu thái thái gác máy. Hạ Anh Kỳ nghe tiếng bà lục đục dưới tầng, rồi tiếng cửa chính khép lại. Khi chắc chắn bà đã rời khỏi nhà, cô đợi thêm năm phút nữa rồi mới lặng lẽ rời khỏi phòng, bước ra khỏi nhà họ Triệu.
Dù sao đi nữa, nghe giọng Triệu thái thái vừa rồi, dường như bà đã liên lạc được với Mỹ Vân. Điều đó khiến cô tạm thời yên tâm phần nào.
___
Về đến nhà, Hạ Anh Kỳ lập tức gọi điện cho bạn học của Triệu Mỹ Vân — Vương Vận Lệ.
Điện thoại được bà Vương thái thái — mẹ của Vận Lệ — nghe máy. Nghe nói Mỹ Vân hôm nay không đến trường, bà liền cau mày:
“Trời đất, lại nghỉ học nữa à? Cha mẹ nó đóng học phí chẳng khác nào ném tiền qua cửa sổ.”
Hạ Anh Kỳ tiếp tục hỏi về chuyện tối hôm trước. Bà Vương tỏ ra cảnh giác:
“Cô nói cô là hàng xóm nhà nó?”
“Dạ, đúng vậy ạ,” Hạ Anh Kỳ đáp, “Anh tôi làm ở sở cảnh sát. Tối qua vốn định gặp Mỹ Vân để hỏi về Tôn Mai, nhưng không hiểu sao cô bé lại bỏ đi. Nghe nói trước đó Vận Lệ nhà dì có gọi cho nó.”
“Anh cô làm ở sở cảnh sát?” — thông tin này khiến bà Vương lập tức đổi giọng.
Hạ Anh Kỳ nhanh chóng thả thêm “mồi”:
“Dạ đúng ạ. Vương thái thái, để tôi nói cho dì nghe nhé — tối qua, ở Tuệ An Lý trên đường Tứ Mã, người ta phát hiện một xác chết.”
“Cái gì?! Thật hả trời?!”
“Người ta nghi là Tôn Mai.”
“Lạy trời, chuyện nghiêm trọng vậy sao?!”
“Dạ phải. Anh tôi nhờ tôi tìm Mỹ Vân để hỏi thêm về Tôn Mai, nhưng giờ không biết cô bé đi đâu mất rồi.” Hạ Anh Kỳ dừng lại một chút rồi hỏi, “Vương thái thái, dì có biết Tôn Mai là ai không?”
“Trời ơi, sao tôi không biết? Con bé đó suốt ngày qua lại nhà tôi.”
“Vậy dì có rảnh không? Tôi qua nhà dì một chút được không?”
“Có chứ, cô cứ đến đi! Tôi ở nhà một mình buồn muốn chết đây. Qua đây kể tôi nghe chuyện ở đường Tứ Mã, tôi nóng lòng muốn biết quá.”
Bà Vương nhanh chóng đọc địa chỉ cho cô.
____
Hạ Anh Kỳ chuẩn bị túi xách rồi ra khỏi nhà.
Nửa tiếng sau, cô đứng trước cửa nhà bà Vương, nhìn thấy một người phụ nữ tròn trịa, tóc búi cao theo kiểu truyền thống, khuôn mặt rạng rỡ đang chờ sẵn.
“Ai dô, cô Hạ đây hả? Nghe giọng trên điện thoại đâu có biết cô xinh đẹp dữ vậy!”
“Mời vào, mời vào!”
Bà Vương sống trong một căn nhà kiểu mới nằm trong hẻm, cấu trúc gần như giống hệt nhà cô, chỉ khác là sân trời nhỏ hơn chút đỉnh.
“Cảm ơn Vương thái thái.”
“Cảm ơn chi kỳ vậy, cô đến đây là để giải khuây cho tôi đó!”
Bà cười tươi, dẫn cô vào phòng khách tầng trệt. Nhưng vừa bước vào, Hạ Anh Kỳ liền sững lại — trong phòng còn có ba người phụ nữ khác đang ngồi đan len.
“Vương thái thái, dì nói dì ở nhà một mình mà.”
“Ai dô, cô gọi xong họ mới tới rủ đánh bài. Tôi bảo có cô đến nói chuyện ở đường Tứ Mã, thế là họ nói thôi, không đánh bài nữa, ngồi nghe chuyện trước đã.”
Hạ Anh Kỳ cảm thấy hơi lo lắng. Nói chuyện về một vụ án mạng trước mặt nhiều người như vậy… liệu có ổn không? Huống chi, cô cũng chỉ biết sơ sơ, làm sao kể cho trọn vẹn?
“Hay là… chúng ta hỏi chuyện tối qua trước đã.”
“Cô cứ hỏi đi,” bà Vương vừa nói vừa rót trà đưa cho cô, “Đừng đứng hoài, cô Hạ, ngồi xuống rồi nói chuyện.”
“Tối qua Mỹ Vân đến nhà dì lúc mấy giờ ạ?”
“Khoảng 6 giờ 45. Nó nói muốn ngủ lại nhà tôi một đêm…” — bà liếc nhìn ba người bạn, “Thật ra nhà tôi cũng chật, mà nó lại là người ngoài, con gái lớn, tôi còn có con trai, ở chung không tiện. Tôi bảo nó về, nó thấy tôi không đồng ý liền khóc. Sau thấy đã gần 9 giờ mà vẫn không chịu đi, tôi mới bảo: ‘Mẹ con giận nhau thì giận cũng không qua đêm đâu, để tôi gọi mẹ con đến đón.’ Nó không nói gì, tôi liền gọi cho Triệu thái thái. Khoảng nửa tiếng sau, bà ấy tới.”
Một người phụ nữ khác liền chen vào:
“Mấy hôm trước tôi thấy Triệu thái thái đi ngoài đường, mặt mày tiều tụy quá. Cũng phải thôi, có đứa con gái bất trị như vậy, nếu là tôi thì tôi đánh gãy chân nó từ lâu rồi!”
“Dì cũng quen Triệu thái thái ạ?” Hạ Anh Kỳ tò mò hỏi.