Báo Danh Đầu Tiên

Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phố xá nhộn nhịp, xe cộ xuôi ngược như mắc cửi, người ta chẳng quen biết gì nhau, cũng chẳng ai vì ai mà dừng bước.
Phong Vạn Lý nhìn con hẻm tối ngay trước mặt, rồi lại liếc bản đồ trên điện thoại, trong lòng bật lên một suy nghĩ: Chẳng lẽ mình chưa kịp nhận chức đã bị đồng nghiệp mới chơi khăm rồi sao?
Đây là khu vực vắng vẻ nhất trong thành phố, dạo gần đây đường phía trên có xây chung cư nên không còn hoang vắng như trước, nhưng con hẻm nhỏ tối om, khuất nẻo này vẫn khiến người ta liên tưởng đến hàng loạt vụ bắt cóc trên bản tin thời sự.
“Có bị bắt thì chưa chắc ai bắt ai.” Phong Vạn Lý thầm nghĩ và rồi vẫn bước vào con hẻm kỳ lạ ấy.
Càng đi sâu, ánh sáng càng mờ, như có thứ gì đó cản trở nguồn sáng, đến cả ánh đèn từ điện thoại cũng chẳng thắp sáng nổi, khiến con hẻm càng thêm rùng rợn. Phong Vạn Lý bỏ điện thoại vào túi, tiếp tục đi không chút sợ hãi, chẳng bao lâu đã tới cuối hẻm.
“Ngõ cụt hả? Có trêu mình thật đấy à?” Phong Vạn Lý lầm bầm, tay đặt lên bức tường cuối hẻm, sắc mặt bỗng thay đổi, khóe môi nhếch lên một nụ cười, cậu lấy từ túi áo ra một bức thư.
Đó chỉ là một bức thư trắng bình thường, ngoài ghi địa chỉ nhà Phong Vạn Lý bằng bút mực đen. Nhưng giờ toàn bộ dòng chữ đã biến mất, thay vào đó là một ký tự màu vàng kim viết bằng chữ thư pháp cổ, nếu từng học qua sẽ nhận ra đó là chữ “Kiếp”.
*劫 – Kiếp
ý chỉ số kiếp.
Phong Vạn Lý không do dự bước xuyên qua bức tường. Cậu còn không quên càu nhàu về cảnh tượng như bước ra từ quyển tiểu thuyết: “Mình không phải đang tới trường pháp thuật đấy chứ? Có xin bản quyền chưa vậy?!”
Phía bên kia bức tường hiện ra một khu rừng rộng lớn, có rừng trúc và vài mảnh vườn rau củ được quy hoạch gọn gàng. Nhìn là biết có người sống ở đó, và sống rất an nhàn. Mặt đất phủ đầy cỏ, giữa có lối đi lát đá.
Phong Vạn Lý: “…”
Cậu lấy bức thư trong phong bì ra, xác nhận đúng là địa chỉ một đội trinh thám, rồi ngẩng đầu nhìn khung cảnh như khu nghỉ dưỡng này. Cảm tình vừa nảy lên vì phát hiện thuật che mắt liền tan biến như bong bóng xà phòng.
“Chỗ này đáng tin sao trời?” Phong Vạn Lý nghi ngờ sâu sắc nơi làm việc tương lai. Nhưng đã lên thuyền giặc rồi thì chẳng còn đường lui, hơn nữa con thuyền này do tổ tiên cậu sắp đặt trước. Muốn nhảy xuống thì phải xem tổ tiên có tiện tay tiễn mình về chầu ông bà không.
Tự nhủ “không thể đánh giá cuốn sách qua trang bìa”, Phong Vạn Lý dở khóc dở cười lần theo đường đá đến một căn biệt thự. Đang ngập ngừng có nên gõ cửa không thì cửa đã mở ra bởi một người đàn ông đang mắng đồng nghiệp mới nào đó.
“Đồng nghiệp mới lần này có đáng tin không trời?! Trễ bao lâu rồi? Đã bảo với đội trưởng là quan hệ cửa sau mà…” Người đàn ông thấy Phong Vạn Lý đứng ngoài cửa thì lập tức im bặt, cả hai nhìn nhau không nói thành lời.
Phong Vạn Lý quan sát người đàn ông này, một cây đồ hiệu, trông có vẻ xuất thân khá giả, tóc hơi dài buộc túm nhỏ phía sau.
Người đàn ông kia phá vỡ bầu không khí gượng gạo, ngượng ngùng chào hỏi: “Ờ… chào?”
“Anh đang làm gì vậy, Lão Xuyên?” Một người đàn ông khác với mái tóc uốn như trai tồi, đeo kính gọng vuông ló đầu ra, vừa thấy Phong Vạn Lý thì cười rạng rỡ: “Ồ! Anh là đồng nghiệp mới mà đội trưởng nói hả? Mau vào đi, bọn tôi chờ anh lâu rồi đấy!”
Chàng đeo kính vừa nói vừa khoác vai Phong Vạn Lý kéo vào biệt thự, vừa đi vừa thanh minh cho Lão Xuyên: “Lão Xuyên là vậy đó, mồm nhanh hơn não nhưng là người tốt, rất nghĩa khí, anh đừng để bụng nha!”
Rồi cậu ta còn ghé sát tai Phong Vạn Lý thì thầm: “Với lại nhà ảnh giàu lắm, sau này cần tiền cứ tìm ảnh là chuẩn!”
“Mau làm thủ tục báo danh đi, cậu đã trễ rồi đấy.” Một cô gái ăn mặc gọn gàng đứng trước mặt hai người, đưa tay ra với Phong Vạn Lý: “Tôi tên Cố Tình Thâm, là đội phó. Đội trưởng đang ra ngoài, chưa rõ khi nào về, có gì thì hỏi tôi.”
Phong Vạn Lý bắt tay, tự giới thiệu: “Phong Vạn Lý.”
Chào hỏi xong, Cố Tình Thâm nhìn về phía chàng trai đeo kính, cậu ta lập tức giơ hai tay lên, ngoan ngoãn quay lại ngồi bên bàn dài. Còn cô thì xoay người, bảo cậu chờ ở đây rồi một mình đi vào phòng đội trưởng.
Phong Vạn Lý nhân cơ hội quan sát nơi làm việc tương lai. Ở giữa là phòng khách lớn, có bàn dài, đối diện là màn hình chiếu và máy chiếu. Rõ ràng nơi này vừa họp vừa ăn uống, dường như mỗi người có phòng làm việc riêng, cửa gắn bảng tên kim loại, bên trong ra sao thì chưa rõ.
Lý Trường Xuyên, Ngụy Hằng, Cố Tình Thâm. Nếu Phong Vạn Lý đoán không sai thì Lý Trường Xuyên chính là người đàn ông đứng ở cửa vừa nãy, còn Ngụy Hằng là cậu đeo kính. Cố Tình Thâm tự giới thiệu rồi.
Ánh mắt Phong Vạn Lý dừng ở cửa phòng đội trưởng, nơi đó cũng gắn bảng tên kim loại ghi: Hà Minh.
“Phong Vạn Lý, Yêu tộc, bản thể là cáo, yêu quái nghìn tuổi…” Cố Tình Thâm từ phòng đội trưởng bước ra, cầm hồ sơ đọc đến đoạn “yêu quái nghìn tuổi” thì sắc mặt thay đổi, ngẩng lên đánh giá cậu.
Phong Vạn Lý cũng theo ánh mắt cô nhìn lại bản thân. Cậu tự thấy mình không đến nỗi tệ, tuy ngày đầu đi làm mặc áo khoác da hơi xuề xòa, nhưng chắc cũng không đến mức khó coi. Vậy biểu cảm như thấy ma của Cố Tình Thâm là sao?
“Con cáo nghìn tuổi như anh vào đội chúng tôi làm gì?” Lý Trường Xuyên không còn vẻ ngại ngùng như trước, trực tiếp hỏi thẳng thắc mắc.
Phong Vạn Lý nhún vai: “Không biết, tổ tiên yêu cầu, không đến có khi không sống nổi đến mai.”
Cố Tình Thâm đặt hồ sơ lên bàn: “Ký tên, xem như chính thức nhận việc. Lão Xuyên, Lão Ngụy, hai người giới thiệu bản thân với đồng nghiệp mới đi.”
Lý Trường Xuyên lên tiếng trước: “Lý Trường Xuyên, đạo sĩ.”
Phong Vạn Lý nhìn anh bằng ánh mắt đầy ngờ vực. Cậu cứ nghĩ người này hoặc là yêu quái tu hành thâm hậu, hoặc là con quỷ thực lực kinh hồn. Ai ngờ lại là đạo sĩ, mà lại là đạo sĩ mặc đồ hiệu, ngập tràn hơi thở thế tục! Như vậy là phá hủy hoàn toàn hình tượng đạo sĩ chuyên tâm tu hành trong lòng cậu rồi! Có chắc không phải thầy bói giả danh không?!
“Nhìn Lão Xuyên đúng là như mấy tên thầy bói thật, hồi đầu tôi cũng không tin ảnh là đạo sĩ.” Ngụy Hằng cười hì hì, chỉ vào mình: “Tôi là Ngụy Hằng, không có gì thần thần quỷ quỷ, chỉ là người bình thường thích nghiên cứu khoa học thôi.”
Sắc mặt Phong Vạn Lý càng khó tả. Nếu cậu nhớ không nhầm thì đội trinh thám này chuyên xử lý mấy vụ huyền dị tâm linh. Một nơi thần bí như vậy sao lại có một nhà khoa học duy vật cơ chứ?!
“Tiểu Ngụy là sinh viên xuất sắc ở đại học hàng đầu đấy, làm việc nhanh nhẹn, chỉ là cứng đầu thôi.” Lý Trường Xuyên nhún vai: “Ảnh còn bảo bùa chú của tôi là phản ứng cháy của phốt pho vàng với không khí kia kìa!”
Phong Vạn Lý: “…” Giờ tôi xin nghỉ việc còn kịp không?
Dĩ nhiên, cuối cùng Phong Vạn Lý vẫn không nghỉ được, cũng không chờ được đội trưởng thoắt ẩn thoắt hiện, điều đang chờ cậu là cú điện thoại giao việc từ vị sếp đó.
Cố Tình Thâm từ phòng mình bước ra, thông báo cho Phong Vạn Lý hiện không có phòng riêng, chỉ có thể ngồi ở phòng khách rằng: “Đội trưởng nói lần này cậu sẽ tham gia vụ việc, địa điểm là Nhà tang lễ sông Vong Xuyên.”
Nói xong, cô đi về phía phòng Lý Trường Xuyên và Ngụy Hằng để thông báo công việc, không hề để ý đến vẻ mặt của đồng nghiệp họ Phong mới ngày đầu đi làm đã bị kéo ra ngoài làm việc đang biến sắc theo chiều không mấy vui vẻ.