Ngày đầu đi làm trúng xe sếp

Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn

Ngày đầu đi làm trúng xe sếp

Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày đầu đi làm, lái xe tông trúng sếp
Editor:
Yang Hy
Trên đường đến nhà tang lễ Vong Xuyên, Phong Vạn Lý vừa lái xe vừa lầm bầm than thở về số phận bi đát của một lao động mới đến đã bị giao việc tài xế.
Trong cabin, Nguỵ Hằng với Lý Trường Xuyên đang cãi nhau ầm ĩ về một bài viết đả kích vừa đọc trên mạng.
Nguỵ Hằng lên tiếng: “Loại bài kiểu không share cho 100 người thì sẽ gặp xui xẻo ấy hoàn toàn phản khoa học!”
“Cậu nói như thể tụi mình sống rất khoa học vậy á.” Lý Trường Xuyên chăm chú nhìn dòng chữ “không share thì ma nữ áo trắng chặn đầu xe”, rồi chuẩn bị bấm nút chia sẻ.
“Sao mà không khoa học chứ?” Nguỵ Hằng nhào tới giật điện thoại khỏi tay, chặn ngay hành động lan truyền mê tín trình độ tiểu học của Lý Trường Xuyên.
Lý Trường Xuyên khoanh tay cười khẩy: “Vậy cậu giải thích giúp tôi xem Yêu tộc, Thiên giới với Ma giới là cái gì?”
“Loài người tiến hóa mấy triệu năm, bị đào thải qua bao thế hệ, sống trong môi trường khác nhau thì hình thành khả năng sinh tồn khác nhau. Đó gọi là chọn lọc tự nhiên, là thuyết Darwin đó.”
“Còn ma quỷ, hồn phách thì sao?”
“Là dạng năng lượng sinh mệnh chưa phân hủy của con người, cuối cùng cũng vòng về với tự nhiên. Giống như cơ thể chúng ta tan rã thành phân bón vậy.”
Phong Vạn Lý ngồi trước nghe cuộc tranh cãi dày đặc khoa học – huyền học mà không nhịn được thở dài cùng lúc với Lý Trường Xuyên: “Cái miệng cứng dữ ha!”
“Đó gọi là tin vào khoa học!” Nguỵ Hằng phản pháo.
“Nhà khoa học Tiểu Nguỵ ơi, tụi mình làm nghề vốn đi ngược với khoa học, cậu rốt cuộc là nghĩ quẩn cái gì… Ủa má ơi!”
Xe Phong Vạn Lý vừa quẹo vào bãi đỗ thì bất ngờ có người mặc đồ trắng xuất hiện giữa khúc cua, cậu phanh không kịp, va vào luôn!
“Má ơi! Thiệt sự có ma nữ áo trắng hả?!” Lý Trường Xuyên lập tức giật lại điện thoại đang bị Nguỵ Hằng giữ, bấm share cái “bùa” ngay tắp lự, rồi giơ điện thoại lên khoe: “Con người phải tin chút mê tín mới sống nổi!”
“Tin cái đầu cậu! Đó là người sống!” Phong Vạn Lý vừa mắng vừa lao ra khỏi xe. Nguỵ Hằng với Lý Trường Xuyên nhìn nhau rồi cũng nhào theo.
Nhìn người đàn ông mặc đồ trắng nằm lăn dưới đất, Lý Trường Xuyên không quên đá xéo: “Anh Phong à, anh lái xe đỉnh thật đấy! Chạy vài phút đã tiễn người lên đường, tiện ghê, cạnh bên là nhà tang lễ luôn, full combo còn gì!”
Phong Vạn Lý im lặng vì linh cảm đang ầm ĩ cảnh báo người này rất nguy hiểm.
Đôi khi linh cảm của yêu quái chính xác hơn dự báo thời tiết, với yêu quái nghìn tuổi như Phong Vạn Lý thì trực giác là bản năng sinh tồn, cho biết ai phải tránh, ai chạm vào là xong đời.
Người kia từ từ đứng dậy. Ngay khoảnh khắc ấy, Phong Vạn Lý cảm nhận luồng năng lượng khủng khiếp, bản năng khiến cậu lùi lại nửa bước. Tuy vậy, người áo trắng không quay lại trách móc vụ bị xe tông mà bình thản bước tới, nhặt chiếc mặt nạ đồng nửa mặt dưới đất rồi đeo lên.
Kỳ lạ là sau khi đeo mặt nạ, luồng năng lượng mạnh mẽ biến mất như chưa từng tồn tại. Cảm giác nguy hiểm tan biến, cứ như người này chỉ là người bình thường…
“Bình thường cái nỗi gì?! Người bình thường nào bị xe đâm mà vẫn tỉnh bơ vậy hả?!”
“Tôi thấy cái dáng lưng này quen quen đó.” Lý Trường Xuyên nheo mắt nhìn.
“Nói như anh chưa gặp.” Nguỵ Hằng hét lớn về phía người kia: “Sếp! Anh không sao chứ? Có gãy xương gì không?! Để tụi em bắt Lão Xuyên đền cho!”
“Tại sao là tôi?! Xe đâu phải tôi lái! Đi tìm anh Phong mà kiện!”
Người đàn ông quay lại, là gương mặt trẻ trung, dù nửa bên trái che bởi mặt nạ đồng, nửa còn lại vẫn hiện rõ nét thanh tú, loại người chỉ cần khuôn mặt đã đủ ăn vai chính phim truyền hình.
“Tôi không sao.” Người áo trắng nói xong, nhìn về phía Phong Vạn Lý rồi mỉm cười: “Cậu là Phong Vạn Lý nhỉ? Không ngờ lần gặp đầu lại theo cách này. Tôi họ Hà, Hà Minh, đội trưởng đội trinh thám.”
Hà Minh nói chuyện ôn hòa có chừng mực khiến Phong Vạn Lý lập tức cảnh giác: Tên này chắc là cáo già, có khi là kiểu sếp hễ trái gió trở trời là trừ lương nhân viên cho vui.
Hà Minh quan sát Phong Vạn Lý vài giây rồi quay vào nhà tang lễ Vong Xuyên: “Đi thôi, ông chủ bảo sắp điên rồi. Mà ông mà điên thiệt thì vụ này cũng tiêu luôn.”
.
Chẳng biết có phải máy lạnh mở mạnh quá không mà vừa bước vào nhà tang lễ, cả đám cảm nhận luồng lạnh âm u ùa tới. Lý Trường Xuyên và Nguỵ Hằng đồng loạt rùng mình. Hết hè mà vẫn lạnh thế kia!
“Không biết mỗi tháng đóng nhiêu tiền điện mà lạnh quá trời.” Nguỵ Hằng ôm tay, cọ cọ hai cánh tay trần: “Cả Gấu Bắc Cực chắc cũng rơi nước mắt.”
Câu nói đó trong xã hội hiện đại chắc chắn có người bắt chuyện. Lần này là Phong Vạn Lý: “Nó bị lạnh mấy trăm năm rồi, tới phiên tụi mình chịu thôi.”
“Không phải do máy lạnh.” Hà Minh đi phía trước đột nhiên lên tiếng: “Âm khí ở đây nặng quá. Không thì người ta đã không gọi chúng ta.”
Lý Trường Xuyên ngó xung quanh rồi nói: “Nếu tôi nhớ không lầm thì phía bên phải đây là một ngọn đồi nhỏ, phía trên là nghĩa trang, nơi này được thiết kế theo kiểu…”
Nghe vậy Phong Vạn Lý bắt đầu chú ý kiến trúc nhà. Không hiểu chỗ nào sai mà nhà tang lễ lại xây theo thế bát quái đảo ngược.
Nhà tang lễ vốn đã là nơi âm khí nặng, lại bên phải có nghĩa địa, hai bên đều âm. Bình thường cũng chỉ vài hồn ma lảng vảng. Nhưng xây nhầm thành bát quái đảo ngược thì chuyện lớn rồi. Thứ dùng để trấn tà giờ hút tà, hấp âm, gom âm khí về một chỗ rồi giữ lại. Vô đây không lạnh mới lạ. Trừ khi người vào là cao nhân.
Nghĩ vậy, Phong Vạn Lý liếc Hà Minh, người từ trước tới giờ không hề tỏ ra bị lạnh. Âm khí đánh thẳng vào hồn, không phải mặc áo dày là tránh được mà Hà Minh chỉ mặc áo sơ mi trắng cộc tay. Thế nên chỉ có một khả năng: Hà Minh là cao thủ.
“Trời đất tổ tiên ơi! Cuối cùng các cậu cũng tới!” Một người đàn ông mập mạp nhào tới ôm chặt tay Hà Minh như tìm thấy cứu tinh: “Cậu vừa ra ngoài là mất tích nguyên buổi! Tôi sắp phát điên luôn rồi!”
Hà Minh bình tĩnh đáp: “Tôi vừa ra ngoài thì bị xe tông, nên tới trễ.”
Người đàn ông trố mắt nhìn anh. Hà Minh vội nói thêm: “Tôi không sao. Ông chủ Trần, làm ơn dẫn tụi tôi tới hiện trường vụ án nhé. Giải quyết sớm cho yên tâm, để tụi tôi còn về ăn cơm nữa.”
“Ờ… được, đi theo tôi.” Ông chủ Trần dẫn đường rồi bắt đầu kể: “Người này đưa tới sáng nay, nói là bị kẻ thù chém chết. Nhưng mà…”
“Nhưng sao?” Nguỵ Hằng hỏi.
“Nhưng mà… cậu ta bật dậy đó! Giờ vẫn đang nhảy nhót trong đó kìa!” Miệng nói như đùa, nhưng cả bọn đều thấy chân ông ta run run.
Ông chủ Trần tiếp lời: “Bọn tôi chưa từng gặp chuyện kiểu này nên mới tìm tới các cậu.”
Nghe sơ qua đã thấy lỗ hổng. Phong Vạn Lý nghĩ thầm khi nhìn thấy đứa trẻ để tóc đuôi sam kiểu nhà Thanh đang nở nụ cười ác quỷ đứng dọc hành lang nhìn họ.