Trốn tìm dưới sương mù

Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn

Trốn tìm dưới sương mù

Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngụy Hằng và Tần Dương đánh trò trốn tìm trong rừng
Editor:
Yang Hy
Ngụy Hằng đến giờ vẫn không biết rốt cuộc đội trưởng, đội phó và Phong Vạn Lý đã điều tra ra điều gì. Sau khi họ trở về, chỉ nghe Cố Tình Thâm thông báo: “Sếp quyết định không theo vụ này nữa.”
Lúc đầu Ngụy Hằng nghĩ chắc đang đùa. Nhưng từ Cố Tình Thâm cho tới Phong Vạn Lý, đến cả Lý Trường Xuyên, chẳng ai nhắc lại một chữ nào về vụ án. Như thể toàn bộ đội trinh thám đã bấm nút “quên sạch”, kể cả Hà Minh, người vốn có tài “mất tích thần sầu” cũng trở lại trạng thái “không tìm được ai” như chưa hề xảy ra chuyện gì.
Việc này thật kỳ lạ. Theo lý, Vương Trành đã đặt tiền cọc, cho dù ông ta đã chết, cũng nên hoàn tất vụ việc, nếu không coi như mắc nợ người chết, mà ai cũng hiểu, nợ người chết còn đáng sợ hơn nợ ngân hàng.
Hà Minh đâu phải người không biết nguyên tắc này. Vậy mà nguyên văn phòng chỉ còn mỗi Ngụy Hằng nhớ luật, còn lại ai nấy phối hợp “làm ngơ” như thể chuyện đó chưa từng tồn tại.
Ngụy Hằng đau đầu không thôi. Đến mức, một người vốn sắt đá với khoa học như cậu cũng bắt đầu hoài nghi: “Mình đang mắc kẹt trong trận pháp ảo giác nào chăng?” Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng nhà khoa học bán chuyên này đành chọn phương án nghe có vẻ hợp lý hơn: “Chắc mình lạc sang vũ trụ song song mất rồi.” Và suýt nữa là mở thí nghiệm luôn!
Nhưng cuối cùng, thí nghiệm vẫn chưa làm. Vì hôm nay là ngày cậu và Tần Dương đã hẹn đi thăm mộ Tần Liễu. Cậu đã xin phép nghỉ từ trước với Hà Minh, sáng dậy thật sớm, ăn mặc chỉnh tề, tay cầm bó hoa, cùng Tần Dương đến nơi Tần Liễu an nghỉ.
Ngồi trong xe, Ngụy Hằng nhìn cảnh vật bên ngoài. Rừng rú hoang vắng, cỏ cao ngang đầu gối. Nếu là người khác đưa cậu đến chỗ này, có khi còn nghi “chắc định sát hại mình”. Nhưng đây là Tần Dương, lại còn được báo trước “mộ Tần Liễu nằm vùng núi non hẻo lánh”, nên cậu cũng không nghi ngờ gì.
Thật ra Ngụy Hằng nghĩ, Tần Liễu hồi nhỏ nghịch như quỷ, giờ bị chôn ở nơi yên tĩnh thế này chắc không quen đâu. Có khi dưới kia còn trách móc cậu không ngăn anh trai mình lại.
Tần Dương suốt đường đi không nói gì. Ngụy Hằng cũng không rõ đó là tính cách mới của anh hay vì vẫn còn đau buồn, bởi từ khi Tần Liễu mất, hai người gần như không còn liên lạc.
Từng là đôi bạn chí cốt “muốn nói gì cũng kể nhau nghe”, giờ lại trở nên xa lạ như chưa từng quen biết.
Xe chầm chậm dừng, Tần Dương nói: “Phía trước xe không vào được, phải đi bộ rồi.”
Ngụy Hằng khẽ chau mày, linh cảm có gì đó không ổn, nhưng vì tin bạn nên cũng không nghĩ nhiều, chỉ gật đầu rời xe theo sau.
“Chỗ này…” Ngụy Hằng nhìn quanh, toàn cây cối um tùm, không thấy lối mòn nào, cậu có phần nghi ngờ: “Cậu chắc chắn đi đúng chứ? Có khi nào lạc rồi không?”
Tần Dương vẫn bước trước, không quay lại: “Tất nhiên là đúng rồi. Mộ Tiểu Liễu mà tôi còn quên, thì thà chui xuống đó với nó luôn cho rồi.”
Ngụy Hằng “ừ” một tiếng rồi tiếp tục theo, đi vào vùng rừng núi hoang vu không bóng người. Đi được một đoạn, cậu đột ngột dừng lại, cau mày.
Tần Dương nhận ra cậu không đi tiếp, cũng dừng bước: “Mệt rồi à? Hay nghỉ chút? Từ xưa thể lực cậu đã yếu, không ngờ giờ vẫn thế.”
Ngụy Hằng cúi đầu, nhỏ giọng: “Cậu vẫn còn hận tôi.”
Tần Dương khựng lại: “Cậu… nói gì cơ?”
“Cậu vẫn hận tôi.” Ngụy Hằng liếc vùng hoa đỏ mọc trên thân một cây gần đó. “Ở đây làm gì có mộ Tần Liễu. Nếu có mộ thật, chắc cũng là của tôi.”
Tần Dương nhìn cậu, bất chợt bật cười phá lên: “Tôi không ngờ cậu nhận ra nhanh thế.”
Đôi mắt anh đỏ rực như máu, nụ cười hóa điên dại: “Nhưng cậu nhận ra thì sao? Cậu vẫn đang mắc kẹt ở đây với tôi đấy thôi!”
Nói dứt, hai tay Tần Dương tụ ma khí đen ngòm, vung về phía Ngụy Hằng. Nhưng Ngụy Hằng không phải tay mơ, vào đội trinh thám bao năm, phản xạ cũng không tệ, cậu lập tức móc cây gậy sắt mini trong ngực ra chặn đòn.
Tiếng móng tay gãi vào kim loại chát chúa rợn người vang lên. Ngụy Hằng nghiến răng, tay phải vung gậy đập thẳng vào tay đối phương.
Tần Dương không né, trái lại còn nắm chặt gậy: “Nhiều năm không gặp, cậu tiến bộ đấy. Nhưng mà…”
Bịch! Một cú đá thẳng vào bắp chân khiến Ngụy Hằng buông gậy để né. Tần Dương cười ha hả, giơ cao gậy của cậu: “Bạn yêu dấu, tụi mình lâu lắm không chơi trò rồi ha!”
Sương mù bỗng phủ xuống, bóng Tần Dương nhòa dần trong màn trắng. Nhưng giọng anh vẫn vọng giữa không trung: “Chơi trốn tìm nhé. Tôi làm quỷ.”
Tiếng nói vọng như đang đứng giữa hẻm núi, vang dội từng lớp, rồi dần nhỏ lại, biến mất.
Sương tan, Ngụy Hằng nhìn quanh, rừng vẫn thế, nhưng giờ chỉ còn mình cậu. Tần Dương và cây gậy của cậu biến mất.
Ngụy Hằng hít một hơi, cố giữ bình tĩnh. Dựa vào những gì vừa nghe, nhiều khả năng đây là ảo cảnh, và Tần Dương đang ẩn mình đâu đó trong mê cung này chờ sơ hở ra tay.
Cậu lấy điện thoại ra, đúng như dự đoán, không có tín hiệu. Ngụy Hằng thở dài rồi cất lại.
“Tâm lý thích vờn con mồi thế này, đúng là mấy tên Ma tộc.” Cậu nhìn quanh, rồi tiện tay nhặt một nhánh cây và cục đá tạm làm vũ khí. “Làm ma còn giỏi hơn tôi nữa…”
Cậu tự lẩm bẩm, rồi nhấc chân bắt đầu dò đường thoát thân.
Từ nhỏ, Ngụy Hằng đã biết thân phận mình. Nhưng cậu chưa từng lo lắng về điều đó.
Huyết thống nửa người nửa ma vốn không hiếm, nhưng phần lớn sống như người thường; nếu có mạnh hơn cũng chỉ là chịu đòn giỏi hơn, bền bỉ hơn. Còn Ngụy Hằng thì chẳng có gì. Ngoại trừ “nửa nạc nửa mỡ”, cậu đúng là thanh niên bình thường chính hiệu.
Cha mình là ai thì cậu không biết, chỉ biết thuộc Ma tộc, chết từ hồi chiến tranh loạn lạc. Còn mặt mũi ra sao, tính tình thế nào, hoàn toàn mù mịt.
Nhưng cuộc sống không đến nỗi tệ. Mẹ cậu là người phụ nữ mạnh mẽ, coi trọng sự nghiệp, thương con hết lòng. Thầy cô, bạn bè dù không thân cũng không ai bắt nạt. Riêng Tần Dương, anh là hàng xóm từ nhỏ, chơi cùng nên thân thiết, có thể gọi là tri kỷ.
Ngụy Hằng không có gì nổi bật; học hành ở mức trung bình, mẹ không ép nên điểm lúc nào cũng tầm tầm. Không thích thể thao, thể chất yếu, chơi game cũng chỉ tầm trung.
Tần Dương thì ngược lại hoàn toàn: học giỏi, thể thao đỉnh, game thủ xịn, là lớp trưởng, bạn bè nhiều như kiến, được thầy cô khen không ngớt. Đúng kiểu nam chính đa năng trong truyện tranh. Ngụy Hằng từng nghĩ, mai sau Tần Dương chắc chắn là sếp lớn, còn mình thì làm chân chạy vặt cho công ty bạn để kiếm cơm cũng được.
Nhưng mọi chuyện thay đổi ở năm lớp tám, khi hai người mới mười ba, còn Tần Liễu – em gái Tần Dương – mới bảy.
Tần Liễu hoạt bát nghịch ngợm, đúng kiểu “ba ngày không đánh là trèo nóc phá nhà”. Nhưng Tần Dương cực kỳ thương cô bé, cái gì ngon cái gì vui là luôn có phần em.
Anh thường xoa đầu em rồi quay sang nói với Ngụy Hằng: “Con bé lớn lên chắc chắn sẽ rất xinh đẹp.” Ngụy Hằng luôn chỉ biết cười, gật đầu theo.
Chỉ tiếc, Tần Liễu mãi mãi không có cơ hội lớn lên.
Cuộc đời cô bé… dừng lại mãi ở tuổi bảy.