Nỗi ám ảnh ngày ấy

Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngụy Hằng thề: Từ mai, mỗi ngày tôi phải chạy mười cây số
Editor:
Yang Hy
Năm đó, Ngụy Hằng và Tần Liễu bị bắt cóc. Cô bé mới bảy tuổi gặp cảnh tượng đen tối như vậy thì không thể bình tĩnh nổi, Tần Liễu khóc lóc um sùm. Trên xe vài tên buôn người tức tối, dỗ không xong thì định giơ tay đánh cô bé. Ngụy Hằng nào cho phép chuyện đó xảy ra, lập tức dùng thân mình che chắn cho đứa nhỏ.
Thấy Ngụy Hằng bị đánh, Tần Liễu lại càng khóc to hơn, nước mắt nước mũi tèm lem: “Anh… anh Ngụy Hằng… hu hu… em sợ quá…”
Ngụy Hằng nghiến răng chịu đựng đau đớn, cậu gượng cười: “Đừng sợ, anh ở đây rồi. Tần Dương sẽ đến cứu tụi mình nhanh thôi.”
Dù nói vậy, trong lòng Ngụy Hằng rất rõ: bọn buôn người này nhất định sẽ xóa sạch dấu vết, Tần Dương muốn tìm ra bọn họ là chuyện gần như không tưởng. Trừ khi Tần Dương báo công an và may mắn họ kịp lần ra dấu vết trước khi mọi chuyện tồi tệ hơn, nhưng mà… hy vọng mong manh lắm.
“Đừng có đánh chết tụi nó, hư bộ đồ lòng thì mất giá đấy!” Tên tài xế quay đầu cảnh báo: “Đám loài người yếu nhớt ra.”
“Biết rồi, biết rồi! Tao có ngu đâu mà dùng ma khí đánh chứ?” Tên đánh người càu nhàu, rồi quay sang nhìn Ngụy Hằng với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống: “Hừ! Coi như tụi mày mạng lớn, im lặng cho tao nhờ, không thì đừng trách!”
Ngụy Hằng nghe mà lạnh sống lưng, vì chúng là đám con buôn Ma tộc, cảnh sát chẳng còn tác dụng gì nữa. Nhớ lại mấy bộ phim truyền hình, Ma tộc ra tay thì máu nhuộm ba mét, cậu run như cầy sấy. Nhưng cũng không thể bỏ Tần Liễu lại, nên đành liều mình tính tự cứu.
Thế là cậu rủ Tần Liễu lập kế hoạch trốn thoát, đợi đêm khuya mọi người ngủ thì chuồn. Ai ngờ chưa kịp thực hiện đã bị phát hiện. Đám buôn người nổi trận lôi đình, cả tài xế cũng không muốn giữ thể diện, chúng bắt đầu hành hạ dã man hơn nữa. Ngụy Hằng nghiến răng, tiếp tục ôm chặt Tần Liễu che chắn.
Có lẽ đã bị đánh nặng đến vỡ nội tạng, ý thức Ngụy Hằng dần mờ đi. Nhưng lúc cận kề cái chết, dòng máu Ma tộc tưởng chỉ để trang trí trong người cậu bỗng phát huy tác dụng, một đóa hoa sen đỏ thẫm nở rộ, bao bọc lấy cậu.
Bọn buôn người là Ma tộc nên nhìn liền biết: “Thằng này cũng là Ma tộc à?!”
Cánh hoa đỏ máu bung tỏa, xoay vần như đao kiếm giữa không trung, cắt sạch không trượt phát nào, g**t ch*t cả đám buôn người. Nhưng hậu quả là chiếc xe mất lái, đâm xuyên rào chắn và lao xuống sông.
Ngụy Hằng nằm viện lâu, đến lúc xuất viện thì đi dự tang lễ Tần Liễu. Nhưng đến nơi, cậu mới nghe người khác nói, Tần Liễu không chết vì ngạt nước hay tai nạn xe, mà chết vì vết cắt sắc lẹm ở cổ.
Người khác không biết, còn Ngụy Hằng thì rõ, đó là vết thương do cánh hoa kia gây ra.
Sau đó, nhà Tần Dương dọn đi nơi khác, cậu và Tần Dương hoàn toàn mất liên lạc.
Từ sau chuyện ấy, Tần Liễu trở thành ác mộng của Ngụy Hằng, đêm nào cậu cũng ra mồ hôi lạnh giật mình tỉnh giấc. Không dám ngủ tiếp, cậu tìm đến sách vở như cách trốn chạy khỏi bóng ma đó. Rồi dần dần, cậu bắt đầu phủ nhận mọi thứ huyền huyễn, từ chối những gì không khoa học, trốn tránh việc bản thân từng dùng ma khí gây tổn thương người khác.
Vào đội trinh thám này, ngoài việc “sủi là ăn thiên lôi”, cậu còn có tâm lý muốn chuộc lỗi, hy vọng qua việc giải cứu người khác và tìm ra sự thật, cậu có thể chuộc lại tội lỗi năm xưa. Nhưng không ngờ… nhân quả không bỏ sót ai. Hôm nay, cậu lại bị kéo trở về con đường đó.
Ngụy Hằng nhìn con đường lặp đi lặp lại trước mắt, thở dài. Cậu biết rõ đây không phải quỷ đả tường, mà là ảo cảnh do Tần Dương tạo ra, không biết là chỉ dùng ma khí hay còn bày trận. Nếu là trận pháp thì có hy vọng tìm cửa sinh hoặc phá trận. Còn nếu chỉ là ma khí… thôi xong, chịu chết.
“Lẽ ra hồi đó nên theo học mấy món nghề của Lão Xuyên…” Ngụy Hằng vừa nghịch hòn đá trên tay vừa lẩm bẩm, “Giờ thì đúng là… quả báo rồi.”
Hồi đó, để trốn tránh cơn ác mộng, cậu nhất quyết phủ nhận mọi thứ huyền bí, cũng từ chối học bất cứ gì liên quan đến ma thuật, bùa trận, tử vi phong thủy… Mà giờ nghĩ lại, nếu học rồi có lẽ còn có cơ sống sót. Nhưng cậu không học, nên giờ chỉ có thể đợi nghiệp quật.
Cậu nhớ vụ án ngày xưa bị từ chối vì quá nguy hiểm, lúc ấy còn ngây thơ, thắc mắc: “Ủa sao không nhận? Mấy vụ trước còn nguy hiểm hơn mà?” Ngụy Hằng không thể không thừa nhận lúc đó mình đúng là tấm chiếu chưa trải.
Hồi đó, Hà Minh không nói nặng, chỉ nhẹ nhàng bảo: “Có những nhân quả là định sẵn, nguy hiểm hơn hẳn chuyện thường tình. Nhưng nếu vượt qua được, sẽ giúp mình mạnh hơn rất nhiều. Loại nhân quả này, giới tu hành gọi là tâm ma, còn trong Tam Giới, người ta gọi là kiếp.”
Bất chợt Ngụy Hằng cảm nhận được điều gì đó, cậu vội lăn sang một bên, quả nhiên, Tần Dương vừa cầm gậy sắt phang xuống đúng chỗ cậu đứng ban nãy, hụt đòn, anh ta liền xoay sang phía khác tiếp chiêu.
Ngụy Hằng lăn tránh, nhanh tay nhặt đá quăng thẳng vào Tần Dương, nhưng anh ta đã biến mất, viên đá đập vào thân cây rồi rơi xuống đất phát ra tiếng “phịch” trầm trầm.
Ngụy Hằng vò đầu, nếu được hỏi vật mình ghét nhất trong trò chơi, cậu chắc chắn sẽ trả lời là mê cung. Mà thứ còn đáng ghét hơn mê cung là gì? Chính là mê cung có thêm con Boss thích nhảy ra đánh úp mình bất cứ lúc nào.
Ngụy Hằng cúi xuống nhặt lại hòn đá. Sáng nay, cậu xin nghỉ phép một ngày, tức là cả hôm nay không ai biết cậu mất tích. Việc duy nhất cậu có thể làm là sống sót đến ngày mai, đợi đội trinh thám phát hiện điều bất thường rồi lần theo manh mối tìm mình…
Chỉ mong khi tìm thấy, các đồng nghiệp thân yêu vẫn còn thấy Ngụy Hằng sống nhăn răng, chứ không phải xác lạnh tanh bị thú dữ gặm mất vài miếng.
Ngụy Hằng ngước mặt lên trời, mặt trời vẫn treo cao, nhưng theo thời gian thì lẽ ra đã gần xế chiều, cỡ ba đến năm giờ rồi. Vậy mà ánh nắng vẫn gay gắt như giữa trưa.
“Thời gian bị đông cứng rồi à? Cũng tốt, không lo lạnh đêm trên núi. Chỉ sợ nắng quá thì say nắng chết trước thôi.” Ngụy Hằng hít đủ hơi, lại xốc tinh thần tiếp tục đi về phía trước.
Ngụy Hằng vừa thở hổn hển vừa thề độc: “Sau này… nhất định… phải chạy mười cây mỗi ngày mới đủ đô!”
Nhưng Tần Dương đâu để yên cho cậu nghỉ. Anh ta tranh thủ lúc Ngụy Hằng mệt nhoài và mất cảnh giác mà lặng lẽ xuất hiện sau lưng, vung gậy nhắm thẳng đầu cậu phang xuống.
Ngụy Hằng cảm nhận nguy hiểm, vội quay lại, nhưng cơ thể quá mệt nên không kịp né, chỉ còn bản năng giơ tay che đầu.
Đoàng! Một tiếng nổ lớn vang vọng khắp khu rừng…