Ảo cảnh ngàn năm

Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ảo cảnh nhốt đôi gà bông
Editor:
Yang Hy
Ngay khi rơi vào ảo cảnh, Hà Minh lập tức nhận ra mình vừa dính chiêu. Cảm giác này chẳng lạ gì, lần gần nhất là trong trận chiến nghìn năm trước.
Anh cúi đầu, nhíu mày, lẩm bẩm: “Chẳng lẽ còn lại quân phản loạn?”
“Không thể nán lại lâu.” Vừa dứt lời, anh định biến cây thương đen tự kết liễu bản thân để thoát cảnh. Nhưng khi tay vừa động, một tiếng gọi vang lên khiến anh khựng lại.
“Anh Minh ơi!” Giọng trẻ con truyền tới khiến Hà Minh ngẩng đầu. Như đoán trước, trước mặt anh là một cậu bé mặc Hán phục đen.
Trên ngực cậu bé đeo chuỗi hoa Bỉ Ngạn đỏ kết bằng chỉ trắng — tập tục truyền thống của tộc anh. Hoa Bỉ Ngạn mọc bên bờ sông Vong Xuyên, nơi tộc anh cư ngụ từ lâu, tượng trưng cho lời chúc bình an suốt đời.
Cậu bé cười tươi, níu vạt áo anh: “Anh không cùng đi chơi ạ?”
Lúc này Hà Minh mới nhận ra trang phục anh đang mặc là y phục tác chiến thuở trước. Hóa ra ảo cảnh “Gương linh Vạn Hoa” tạo ra cảnh tượng ba nghìn năm trước, lúc chiến tranh chưa nổ ra, cả tộc còn sống thanh bình — quãng thời gian hạnh phúc nhất đời anh.
Anh mỉm cười rồi lắc đầu: “Anh bị đau chân, không đi được.”
Thằng bé hơi buồn: “Vậy… thôi ạ…”
Hà Minh xoa đầu nó, nhìn nó chạy lon ton ra sân, vui đùa với lũ trẻ khác.
Một giọng nói già vang lên phía sau: “Cháu bị thương à?”
Anh quay lại, thấy một bà lão tóc bạc, lưng hơi còng nhưng tinh thần vẫn sáng, ánh mắt hiền từ đầy lo lắng.
“Thưa tộc trưởng, cháu không sao ạ.” Hà Minh dìu bà ngồi xuống ghế bên cạnh.
Bà kéo anh ngồi đối diện, vừa quan sát vừa lẩm bẩm: “Ấy, cháu đừng lúc nào cũng nói không sao. Lỡ chậm trễ việc chữa trị thì sao? Gọi A Đức đến xem thử nhé?”
Anh mỉm cười lắc đầu: “Không cần đâu ạ. Thật ra cháu chỉ không muốn đi chơi thôi. Tộc trưởng cũng biết, nếu không, Tiểu Hổ chắc chắn không tha.”
“Thế thì được rồi.” Bà thở dài, nhưng vẫn dặn dò: “Cháu cái gì cũng tốt, chỉ tội lúc nào cũng cứng đầu. Sau này như thế khéo khó lấy được vợ.”
Ngồi bên nghe thấy, Trương Trọng cười hề hề xen lời: “Bà Mạnh ơi, Tiểu Hà đẹp trai thế, lo gì không ai thèm. Còn trẻ mà, gấp gì!”
Hà Minh không đáp, yên lặng nhìn đám trẻ múa hát, chơi đùa giữa sân, ánh mắt đầy nuối tiếc.
.
Phong Vạn Lý sắp điên.
Cậu đã thử soi mọi gương có thể tìm được, từ gương trong nhà, đến gương trong toilet văn phòng, thậm chí cả gương trong phòng Cố Tình Thâm, Ngụy Hằng, Lý Trường Xuyên… Tất cả đều không phải “Gương linh Vạn Hoa” mà cậu truy tìm.
Cậu từng nghĩ mình nhầm gương, nên mượn sách pháp khí từ Lý Trường Xuyên, lật từng trang tìm mô tả trùng hợp. Nhưng như Hà Minh từng nói, nếu không có manh mối cụ thể thì tên giống nhau đếm không xuể, lại là mấy món dạng gương, cách phá giải cũng giống nhau.
Lý Trường Xuyên vốn là trùm pháp khí của đội, khả năng ghi nhớ đáng sợ, sách trong phòng nhiều như kho báu. Phong Vạn Lý gần như đọc hết nhưng vẫn không gặp một chữ nào nhắc tới “Gương linh Vạn Hoa”.
Vậy chỉ còn hai khả năng: Một là gương ấy không tồn tại, chỉ là Hà Minh bịa. Hai là nó có thật, nhưng cổ xưa đến mức bị chôn vùi, bị cấm, hay từng vô dụng nên đời sau không dùng đến, cũng chẳng ai biết.
Nghĩ đến vẻ mặt nhíu mày của Hà Minh khi nhắc “Gương linh Vạn Hoa”, lại thấy anh lập tức chối, Phong Vạn Lý nghiêng hẳn về khả năng thứ hai. Có thể nó từng là vũ khí quân phản loạn dùng để đối phó với Liên quân Thần Ma. Nếu vậy thì chẳng ai dám sử dụng.
“Dính tới chiến tranh ngàn năm trước, chắc lại phải nghiền sách sử rồi.” Phong Vạn Lý nằm ra ghế salon, vừa thở dài vừa xoa trán.
Không phải cậu ghét đọc sách, chỉ là chiến sự kéo dài tận hai ngàn năm, từ lúc quân phản loạn khởi binh ba ngàn năm trước đến khi bị Liên quân Thần Ma bình định một ngàn năm trước. Lịch sử nhân gian ghi chép hai nghìn rưỡi năm như đống gạch, huống chi là sử sách chiến loạn. Viết lủng củng, lộn xộn, thật giả lẫn lộn, chẳng ai biết đâu là thật, đâu là truyền thuyết.
Mỗi người lại có cả chục bản ghi khác nhau, sách sử chất thành đống.
Phong Vạn Lý càng nghĩ càng đau đầu. Cậu thực sự rất cần một Hà Minh thật sự ở đây, người từng sống qua thời ấy, không cần lật sách vẫn kể vanh vách, lại chuẩn xác gần như tuyệt đối.
Nghĩ đến câu Hà Minh “giả” từng nói, cậu bắt đầu nghi vấn: “Vậy anh ấy có thật không? Hay cũng chỉ là giả?”
“Không nên tùy tiện hỏi người khác trong ảo cảnh… Đúng là không an toàn, nhưng đến cả Lão Xuyên ban đầu còn gạt mình là văn phòng đã đảo ngược, vậy tại sao…” Phong Vạn Lý nhìn trần nhà, lẩm bẩm: “Sao chỉ có anh là khác thế?”
Sau lần bị chất vấn, Hà Minh “giả” không nói thêm, thẳng tay cho cậu kỳ nghỉ phép dài vô thời hạn. Điều đó càng khiến cậu nghi ngờ: một ảo cảnh mà NPC lại nhiệt tình giúp đỡ, chẳng cản trở gì mà còn hỗ trợ, chẳng phải quá lạ sao?
“Thôi kệ, ra khỏi đây kiểu gì cũng móc được tin tức.” Phong Vạn Lý bật dậy, “Siêu thị… Không hợp. Thứ như Gương linh Vạn Hoa chắc không dễ tìm, phải là nơi có liên hệ sâu sắc với mình…”
Hình ảnh cửa phòng làm việc Hà Minh chợt lóe lên trong đầu, cậu lắc đầu: “Có liên quan gì đâu, chỉ là hàng xóm thời gian dài với đồng nghiệp thôi. Chắc chẳng phải chỗ đó.”
“Biết đâu được nhỉ? Dù sao anh ấy cũng là nhân vật đặc biệt nhất thế giới này…” Nghĩ ngợi một lúc, Phong Vạn Lý nghiến răng quyết tâm: “Không thử sao biết được! Trên đời cái quái gì cũng có thể xảy ra! Chờ lúc ảnh không có ở văn phòng, mình lén thử xem!”