Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn
Gương linh Vạn Hoa hiện hình
Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phong Vạn Lý vạch trần ảo cảnh, rồi thoát thân thành công!
Editor:
Yang Hy
Suốt mấy ngày qua, Phong Vạn Lý đều lượn lờ ở đội trinh thám. Hà Minh thì miễn có việc cần thiết thì mới xuất hiện, nên nhìn anh ta chẳng khác nào chẳng có việc gì làm. Lúc đầu cậu còn nghi ngờ Hà Minh kiêm thêm nghề tay trái nào đó. Nhưng nghĩ kỹ, thói quen “có cũng như không” ấy lại đang vô tình giúp ích cho cậu.
Dù nơi này chỉ là ảo cảnh, Phong Vạn Lý cũng không muốn tự mình làm tình huống khó xử bằng cách lẻn vào phòng làm việc của người ta. Nhưng vài hôm nay, phiên bản giả của Hà Minh ăn ở gì đó lạ khiến anh ta cứ quanh quẩn trong văn phòng, ngày nào cũng ngồi lì ở đó, làm Phong Vạn Lý muốn lẻn vào cũng không được. Giờ quay sang nói: “Ê, anh nghỉ phép cho tôi vài bữa nhé?” thì nghe vô lý đến nỗi chính cậu cũng muốn tát mình một phát.
Đúng lúc Phong Vạn Lý còn đang bế tắc thì Hà Minh lại chủ động gọi cậu vào phòng làm việc. Cơ hội ngàn vàng đến thế thì sao bỏ được!
Phòng làm việc của Hà Minh đơn giản đến mức tối giản, giống hệt tính cách anh. Nếu không có bộ giá bút lông và giá kê thư pháp trên bàn thì Phong Vạn Lý có thể tưởng đó là căn phòng bỏ không. Cũng dễ hiểu, bởi người này chẳng bao giờ chịu ngồi lại lâu.
Hà Minh ngồi sau bàn, ngả lưng vào ghế, mắt nhắm như đang dưỡng thần. Trên bàn đặt một quyển sổ giống tấu chương xưa. Phong Vạn Lý vừa định đưa tay chạm vào thì một giọng trầm trầm vang lên làm cậu giật mình.
“Định làm gì đấy?”
Phong Vạn Lý ngước lên, thấy anh đã mở mắt từ lúc nào, đôi con ngươi đen như mực phản chiếu rõ vẻ bối rối của cậu.
Cậu gượng cười, kéo tay về, gãi đầu rồi ngồi xuống đối diện, giả vờ bình tĩnh: “Ờm… sếp gọi tôi có chuyện gì à?”
“Hôm nay cậu dính lấy tôi suốt, rốt cuộc là có chuyện gì?” Hà Minh không nhắc đến trò nhõng nhẽo vừa rồi, mà đi thẳng vào vấn đề.
Phong Vạn Lý mỉm cười, nhìn thẳng vào mắt anh: “Tôi đang tìm điểm đột phá, chỉ còn thiếu mỗi mảnh ghép cuối cùng là anh thôi.”
Cậu bỗng đứng bật dậy, đặt tay lên vai Hà Minh: “Nói cho tôi nghe đi, Gương linh Vạn Hoa đó nhất định phải là gương sao? Hay bất cứ thứ gì phản chiếu tôi cũng được?”
Hà Minh nhìn cậu, bất ngờ nhếch môi cười lạ. Phong Vạn Lý thấy thế biết ngay, cái “Hà Minh giả” trước mặt chính là thứ cậu đang tìm, là bản thể thật của Gương linh Vạn Hoa!
“Không ngờ gương nhà mày còn biết diễn kịch, biết nói chuyện. Cho một tượng vàng nam chính xuất sắc nhất chắc cũng không oan nhỉ?” Phong Vạn Lý cười đểu, khoanh tay nhìn “gương” đang giả dạng Hà Minh.
Gương linh Vạn Hoa đáp bằng giọng y hệt Hà Minh, mà tay lại nắm lấy bàn tay Phong Vạn Lý đang đặt trên vai mình: “Người này với cậu có duyên sâu đậm, tôi mới mượn hình dạng anh ta để giao tiếp với cậu.”
“Thấy ra tôi rồi à… Sao, cậu nhận ra tôi bằng cách nào?” Gương linh Vạn Hoa chỉ vào mặt Hà Minh, vẻ mặt vô tội, “Hay là hai người…”
“Không rõ ràng?” Ba chữ cuối nó nhấn mạnh như muốn đấm vào mặt cậu.
Phong Vạn Lý bật cười: “Đúng rồi, không rõ ràng, chính là ‘cùng hố nhau, không ai chịu thua’. Mày sống trên núi lâu quá nên chưa nghe câu: ‘Bạn thân là đứa hiểu rõ cách hại bạn nhất’ à?”
Nói mạnh miệng vậy, nhưng trong lòng cậu cũng hơi run. Vì thật ra chẳng có gì cao siêu, chỉ đơn giản là… nhìn vào đôi mắt.
Cậu nhớ rõ dù là nước, gương hay thậm chí đồng tử của Ngụy Hằng, Cố Tình Thâm và Lý Trường Xuyên đều không phản chiếu hình ảnh của mình. Nhưng… đôi mắt “Hà Minh” này thì có. Thế nên chỉ có một khả năng, người trước mặt chính là bản thể Gương linh Vạn Hoa!
Phong Vạn Lý không ngờ tình huống lại như thế này: Gương linh Vạn Hoa hóa thành tinh sau ngàn năm.
Cậu tiếp tục mỉa mai không nương tay: “Hèn gì mấy ngàn năm bị giam trong xó, giả được tí mặt mà cũng giả không nổi. Thì bị đào thải cũng đáng.”
“Không phải tại anh ta thì sao tao bị chôn vùi đến giờ?!” Gương linh Vạn Hoa Linh nhếch nụ cười độc địa: “Lần này tao lại thấy ánh sáng, nhất định không để anh ta thoát khỏi ảo cảnh!”
Nó cau mặt nói tiếp: “Mày có biết tại sao tên họ Hà đó lại biết tự sát là cách phá vỡ ảo cảnh không?”
Nó không đợi câu trả lời mà tự đáp: “Bởi vì anh ta từng làm vậy. Anh ta nợ những người trong tộc, nên cứ muốn dùng cái chết để chuộc lỗi.”
“Mày có biết muốn nghiền nát ý chí một kẻ không còn buồn sống thì phải làm sao không?” Gương linh Vạn Hoa cười khiến người ta ngứa tay muốn tát, Phong Vạn Lý cũng lần đầu thấy mặt nó thật đáng ghét.
Nó từ tốn nói: “Tao nhốt anh ta trong thời khắc đẹp nhất đời mình. Giờ anh ta vẫn chưa thoát ra. Tên ấy chẳng qua là kẻ yếu đuối, bị quá khứ trói chặt.”
Phong Vạn Lý nghe đến đây tức sôi máu. Cậu không nói gì mà trực tiếp châm lên tay một ngọn lửa xanh, thiêu thẳng vào người Gương linh Vạn Hoa khiến nó gào thét.
“Hà Minh không yếu đuối, anh ấy mạnh hơn mày nhiều.” Cậu lạnh lùng nói, khuôn mặt rực lửa, ánh mắt sắc bén, pha chút khinh bỉ.
“Những người lưu luyến quá khứ không phải vì yếu, mà vì từng yêu thương quá nhiều. Ngụy Hằng, Hà Minh, thậm chí là tao, từng như vậy.” Cậu rút ra cây quạt xương trắng, đâm thẳng vào Gương linh Vạn Hoa, “Đối mặt với quá khứ là mạnh mẽ. Còn bị quá khứ kéo lại nhưng vẫn sống tiếp thì càng không hề yếu đuối.”
Theo từng câu của cậu, thân thể Gương linh Vạn Hoa bắt đầu nứt vỡ, những vết rạn như mạng nhện lan khắp. Không gian rung chuyển, như một tấm gương bị ai đó xé rách từng mảnh.
“Vì bọn tao sống tiếp để mang hy vọng của những người đã mất mà bước đi trên đời.”
Rắc! Một tiếng thủy tinh vỡ trong trẻo vang lên, bóng tối nuốt chửng mọi thứ. Trong màn đêm dày đặc, giọng Phong Vạn Lý như tia sáng rạng đông xé nát ảo cảnh hoen gỉ. Cậu mở mắt, trở về thế giới thực.
.
Phong Vạn Lý mở mắt rồi lại hoang mang. Xung quanh tối đen, cậu giơ tay triệu lửa lên. Thấy mình nằm trong hang động tối om, còn bên cạnh Hà Minh vẫn bất tỉnh.
Trong tích tắc, ký ức bị Gương linh Vạn Hoa che giấu bỗng ào ạt trở lại.
Chuyện này phải bắt đầu từ tuần trước, đúng ngày Cổng Quỷ mở ra. Hôm ấy đội trinh thám nhận được một bức thư lạ. Trong đó là một tờ giấy giống tấu chương cổ, chỉ ghi vài dòng: thư tự xưng do Thiên Đế phái xuống, báo rằng một pháp khí từng thuộc về quân phản loạn đã được phát hiện trong hang động và yêu cầu cả đội đến xử lý.