Gương Ma trong Mê Cung

Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nguyên nhân khiến cả hai cùng trúng chiêu… hóa ra lại là vì vịn tường?!
Editor:
Yang Hy
Ngay từ ánh mắt đầu tiên, Hà Minh đã nhận ra thứ xưng “thiên thư” kia là hàng giả. Lý do quá đơn giản: chữ viết xấu quá mức.
Theo anh được biết, Huyền Hồng bắt buộc cấp dưới khi dâng tấu chương phải dùng giấy da trâu, bút lông, lại còn phải viết cho đẹp nữa. Ở Thiên giới, quan chức nào không tự viết được thì phải thuê người chép hộ, khiến dịch vụ viết mướn bên đó ăn nên làm ra.
Riêng Huyền Hồng là cao thủ thư pháp chính hiệu, từng tấu chương của hắn viết ra còn có thể làm tranh trưng bày. Chứ đống ngoáy ngoáy loằng ngoằng đang nằm trên tay chẳng khác gì chữ viết tay nhuộm mực của người ở thôn quê. Nếu Huyền Hồng biết có kẻ giả danh mình mà viết như vậy, chắc chắn tức đến nôn máu mất.
Dù vậy, đã dính tới quân phản loạn thì phải đi, dù là hàng giả cũng không thể xem thường.
“Chuyện này liên quan quân phản loạn, tôi đi một mình là được rồi.” Hà Minh đặt tấu chương lên bàn dài giữa phòng khách.
Người đầu tiên phản đối là Cố Tình Thâm: “Không được đâu đội trưởng! Một mình anh nguy hiểm quá, để tôi đi theo!”
“Chị Tình Thâm là đội phó, không tiện. Để em đi với sếp nhé? Vụ pháp khí này em cũng rành hơn.” Lý Trường Xuyên lên tiếng.
Hà Minh lắc đầu: “Tình Thâm là đội phó, không tiện ra ngoài cùng tôi. Tiểu Ngụy mới tập huấn, pháp khí quân phản loạn hầu hết đều cực kỳ nguy hiểm, không phù hợp.”
Lý Trường Xuyên chỉ vào mình: “Vậy em đi cùng sếp…”
Còn chưa kịp nói hết thì bị Phong Vạn Lý cắt lời: “Tôi đi chung nha!”
“Lão Xuyên à, đừng nói anh không có tình nghĩa nhé, cậu đóng tiền điện giúp anh, anh đi mạo hiểm thay cậu luôn, ok chưa?” Phong Vạn Lý từ đâu lao tới, ôm lấy vai Hà Minh đầy thân mật, “Sếp à, tôi đi thì chắc không vấn đề gì rồi hen?”
Hà Minh biết rõ bọn họ đã bám thì không thể gỡ ra, cuối cùng cũng đành gật đầu để Phong Vạn Lý đi cùng.
Phong Vạn Lý cũng không loại trừ khả năng Hà Minh cố tình kéo mình vào để chơi khăm, nhưng sự đời đúng ý mình thì khỏi do dự nhiều. Cậu gần đây mải nghiên cứu lịch sử quân phản loạn, giờ có cơ hội tiếp cận thực tế thì sao có thể bỏ qua.
Thực ra cậu cũng không yên tâm để Hà Minh đi một mình. Nghịch quân nhất định căm ghét công thần Liên quân Thần Ma tận xương tủy, cái “bẫy” lần này rõ ràng nhắm vào anh. Phong Vạn Lý tin Hà Minh biết rõ điều đó, không hiểu là vì anh quá tự tin hay quá coi thường đám tướng bại trận năm xưa nên mới dám đơn độc lao vào.
Sau khi phân công rõ người, ai về phòng nấy chuẩn bị. Phong Vạn Lý không rõ Hà Minh có dặn gì riêng với người khác không, nhưng với cậu thì hoàn toàn không.
.
Khi hai người đến hang động, ban đầu chẳng thấy gì bất thường. Cấu trúc bên trong phức tạp, ngoằn ngoèo như mê cung, đi hết lượt này đến lượt khác nhưng không thấy bóng dáng pháp khí đâu.
Phong Vạn Lý dựa lưng vào vách đá, nhướng mày nói: “Sếp này, chẳng lẽ họ chỉ định dùng mê cung để nhốt anh thôi hả? Chiêu này… cùi bắp dữ!”
“Chắc không đơn giản vậy. Nếu đúng kiểu quân phản loạn thì ít nhất cũng phải gài bom đầu lối, đợi tôi bước qua rồi ‘bùm’ một phát mới đúng bài.” Hà Minh vừa nói vừa quỳ xuống, gạt lớp cát trên nền hang, nhíu mày: “Nơi này thấy quen quen, nhưng lâu quá rồi nên tạm thời không nhớ nổi.”
Phong Vạn Lý lập tức ngồi bệt xuống: “Vậy anh cứ nhớ đi, tôi tranh thủ nghỉ chút.”
Hà Minh không đáp, cứ quay quanh tìm kiếm mọi ngóc ngách, đi tới đi lui, chạm chỗ này gõ chỗ kia, khiến Phong Vạn Lý nhìn thôi cũng chóng mặt.
“Sếp ơi, anh nghỉ chút đi. Anh chưa choáng chứ tôi thì muốn xỉu luôn rồi nè!” Cậu vỗ vỗ đất bên cạnh: “Hay là anh mắc bệnh sạch sẽ? Tôi gạt đất chỗ này sạch rồi, ngồi tạm được!”
Hà Minh lắc đầu rồi cũng chịu ngồi xuống cạnh cậu. Phong Vạn Lý liếc mắt rồi nghiêm túc nói: “Tôi biết anh đang căng thẳng. Nói thật, bước vào cái bẫy do đám đại ma đầu từng gây đại loạn hai ngàn năm dựng lên… ai mà không lo? Nhưng cứ căng mãi cũng chẳng giải quyết được gì.”
“Chỉ cần dính tới quân phản loạn, dù chỉ là tin đồn cũng đủ khiến Tam giới rối loạn. Giờ mà làm gì vội vàng, nhất định sẽ gây ra sóng gió.” Hà Minh thở dài: “Thiên giới và Ma giới bề ngoài trông yên, nhưng dưới mặt nước sóng ngầm cuộn. Có người đang chực chờ cơ hội, đến lúc đó lại sẽ là trận máu tanh.”
Phong Vạn Lý nghe vậy vỗ vai anh rồi mỉm cười động viên: “Lịch sử có lặp lại thì cũng vậy thôi. Tôi tin anh xử lý được.”
Hà Minh cười mỉm, ngẩng lên nhìn trần hang. Nếu là một ngàn năm trước, anh có thể chắc chắn. Nhưng bây giờ thì…
“Dù sao cũng đang rảnh, hay là anh kể tôi nghe về quân phản loạn trong mắt anh đi?”
Thấy Phong Vạn Lý cười toe toét, Hà Minh cũng dịu lại chút: “Cũng được.”
“Quân phản loạn trông khí thế hung hăng, thật ra đầu óc chẳng ra gì.” Hà Minh nhìn phía trước, tiếp tục: “Thiên Đế bình thường vẻ ôn tồn quân tử, nhưng với kẻ thù thì chưa từng nương tay.”
Phong Vạn Lý bật ngón cái: “Không hổ danh lãnh đạo ngàn năm, tôi cứ nghe đồn Thiên Đế hiền lành mẫu mực, nào ngờ nội tâm dữ dằn dữ thần!”
“À mà anh với Thiên Đế Ma Tôn thân nhau lắm đúng không? Tôi còn nghe Ma Tôn gọi anh bằng biệt danh cơ mà, mà sao giờ anh cứ như xa lạ thế?”
Hà Minh không đáp. Phong Vạn Lý thấy vậy biết ngay anh không muốn nói, liền chuyển chủ đề: “Vậy công phu của quân phản loạn thì sao? Chắc phải lợi hại lắm mới giao chiến với Liên quân Thần Ma lâu vậy chứ?”
“Đám đó phần lớn là cựu thần Thiên – Ma giới, số còn lại là nhân tài mới nổi, thực lực khỏi chê.” Hà Minh vừa nói vừa đứng dậy: “Nghỉ đủ rồi, đi tiếp thôi.”
“Không muốn nói thì nói đại đi, tôi có phải ép cung đâu?” Phong Vạn Lý vừa vịn vào vách để đứng lên thì chợt cảm thấy gì đó cấn tay: “Sếp! Có cái gì nè!”
Nghe vậy, Hà Minh lập tức kéo cậu dậy, chắn trước người rồi phủi lớp bụi bám trên tường. Nhìn rõ vật đó, mắt anh bỗng mở to đầy cảnh giác.
“Nhắm mắt lại!” Anh đưa tay định bịt mắt Phong Vạn Lý nhưng chưa kịp, cả hai đã nhìn thấy bóng mình trong một chiếc gương. Chỉ đúng khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, hai “người trong gương” đồng loạt nở nụ cười quỷ dị.
Không hiểu sao, Hà Minh lập tức cúi xuống, ghé tai Phong Vạn Lý, không nói gì rồi lại đứng thẳng, như cố tình làm động tác đó để ai đó thấy.
Phong Vạn Lý còn chưa kịp phản ứng, vì đúng lúc “người trong gương” đổi sắc mặt, đầu cậu choáng váng.
Có lẽ vì đứng xa hơn nên cậu chỉ kịp thấy Hà Minh ngã xuống trước, sau đó đến lượt mình cũng ngất lịm.