Hình ảnh Hà Minh suýt sụp đổ

Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn

Hình ảnh Hà Minh suýt sụp đổ

Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hình ảnh của Hà Minh suýt bị Chu Minh Diệp phá tan tành
Editor:
Yang Hy
Khi Hà Minh cùng Phong Vạn Lý vẫn ung dung bên trong hang động như đi dạo, bên ngoài đội trinh thám hoàn toàn hỗn loạn, xui rủi này đến xui rủi khác không ngớt.
Đầu tiên là Ngụy Hằng lái xe bị lạc đường, đang loay hoay chẳng biết xoay sở thì xe lại bốc khói nằm chùm giữa đường. May mà có Lý Trường Xuyên, đứa con nhà giàu thích học mỗi thứ một chút, đã ra tay sửa giúp, xe mới cầm cự tới được cái hang nơi hai người mất tích. Lúc tới nơi, cả đội tưởng mình tới nhầm, cái hang sập nát như bị dập mìn, nhìn từ xa chẳng khác gì vách núi bị gặm nham nhở.
Cố Tình Thâm vừa nhìn đống đá chắn lối đã rầu rầu: “Chậc, phá bừa thì kiểu gì cũng có chuyện. Biết sao giờ trời…”
Còn Ngụy Hằng thì đứng bấm điện thoại gọi Chu Minh Diệp, hy vọng móc nối được thế lực cấp thần bên ngoài tới cứu người.
Hà Minh tuy đã dặn kỹ trước đó, nhưng không ai ngờ Chu Minh Diệp vừa nghe tin liền kéo theo Huyền Hồng, bất chấp cái hẹn năm ngày sau, dùng ngay phép thu nhỏ ngàn dặm, nhảy một phát đã xuất hiện ngay trước mặt Ngụy Hằng còn đang bấm gọi giữa chừng. Kết quả là Ngụy Hằng suýt rơi điện thoại vì hoảng.
“Sư phụ?! Sao người tới nhanh vậy?! Mà… sao còn kéo theo sư nương? Với lại con… chưa nói chỗ này ở đâu mà?!”
Huyền Hồng không phản ứng với danh xưng “sư nương” kia, chỉ nhìn vào hang rồi bình tĩnh đáp: “Ba hôm trước, A Minh đã dặn nếu năm ngày không thấy tín hiệu thì tới ngay.”
Chu Minh Diệp quay nhìn quanh, thấy nơi này có cảm giác quen quen mà chẳng nhớ ra, quay qua hỏi Huyền Hồng: “Chỗ này có phải chúng ta từng làm gì đó không? Sao thấy quen quá trời vậy?”
Cũng phải thông cảm, thời họ còn trong Liên quân Thần Ma, chuyện làm thì vô số, chuyện tạp nham hay bí mật thì nhiều đến quên luôn. Chu Minh Diệp vốn không thích nhớ nhiều, đã có “bộ não Huyền Hồng” bên cạnh, việc gì phải đau đầu?
Huyền Hồng chỉ nhớ mơ hồ, cảm giác nơi này từng dùng để phong ấn thứ gì đó, nhưng không rõ là gì. Có thể là thứ bị phong ấn quá yếu nên không để lại ấn tượng, cũng có thể là não đã đầy thật rồi.
“Hình như từng phong ấn thứ gì đó, nhưng cụ thể là gì thì ta chịu.” Huyền Hồng vẫn chau mày suy nghĩ.
“Ồ, vậy chắc là thứ không quan trọng lắm.” Chu Minh Diệp thản nhiên đáp, rồi đưa tay vuốt nhẹ giữa mày Huyền Hồng, “Đừng nhăn nữa, bé đâu phải máy tính, ngày nào cũng bận muốn chết rồi, không cần chuyện gì cũng phải nhớ hết. Cùng lắm thì ép Quỷ Gặp…”
Chu Minh Diệp chưa nói hết câu thì liền nhận ánh mắt hình dao của Huyền Hồng. Chu Minh Diệp lập tức đổi giọng: “Hèm… Ý ta là… Lão Minh có trí nhớ tốt như vậy, chẳng lẽ để uổng phí hết vào việc ghi thù sao!”
Mấy nhân viên đội trinh thám đứng sau đã im lặng từ trước, giờ còn bị nhét cho ăn cơm chó nên hiểu vì sao đội trưởng hay mất tích vô cớ. Nhưng hiểu cũng vô ích, họ không đánh lại hai ông thần này, chỉ biết đứng nép một bên dùng ánh mắt giao lưu lặng lẽ.
Cuối cùng vẫn là đội phó Cố Tình Thâm đứng ra thương lượng. Cô ho nhẹ rồi lễ độ lên tiếng: “Thiên Đế, Ma Tôn, xin hỏi giờ chúng tôi phải làm sao? Đội trưởng và một thành viên vẫn còn bị nhốt bên trong, sống chết chưa rõ.”
“Nhân viên nào?” Chu Minh Diệp quay lại đếm đội hình, rồi “à” một tiếng như vỡ lẽ: “Là con cáo nhỏ đó hả? Không ngờ nhanh vậy ha~”
Các nhân viên đội trinh thám: “???” Khoan đã, chúng tôi vừa nghe gì? Là tin hot hòn họt đấy hả? Chúng tôi có bị diệt khẩu không?!
Ngay sau đó, Chu Minh Diệp nhận ngay một cái vỗ đầu từ Huyền Hồng: “Đừng nói bậy, anh không sợ A Minh biết rồi lặn xuống Ma giới tìm anh tính sổ hả?”
Chu Minh Diệp nghe vậy rùng mình. Ngụy Hằng nhớ lại hồi được Chu Minh Diệp huấn luyện, một lần bị ngài mắng thẳng: “Có chút xíu vậy mà chịu không nổi? Không biết tên đội trưởng đánh đâu thắng đó như không sợ chết kia nghĩ gì mà bảo cậu giống cậu ta nữa!”
Kết hợp với câu vừa rồi của Huyền Hồng… giờ nghĩ lại, hình như ai từng tham gia Liên quân Thần Ma đều có ấn tượng khác hẳn về Hà Minh. Mà người trước mắt giờ lại là Hà Minh chững chạc, điềm tĩnh đến mức không nhận ra.
Ngụy Hằng chắc chắn một ngàn năm qua đã xảy ra chuyện gì đó khiến Hà Minh thay đổi.
Chu Minh Diệp vẫn chưa quên điều cần nói, quay sang Cố Tình Thâm trấn an: “Cứ yên tâm đi, nếu có ai chết cũng không phải đội trưởng của các cô cậu. Nước Vong Xuyên của cậu ta đánh được, thủ được. Nếu không thì với cái lối đánh mạng đổi mạng ngày trước, chết mấy triệu lần cũng chưa chắc đủ.”
“Nhưng cứ kẹt mãi thế này cũng không ổn. Ta sẽ gỡ phong ấn ở đây, để họ có thể dùng phép thu nhỏ ngàn dặm thoát ra.” Huyền Hồng nhìn cái hang đầy bất an, “Chỉ là ta không nhớ nổi nơi này từng phong ấn thứ gì, cứ thấy hơi lo.”
Chu Minh Diệp không bận tâm, vui vẻ gỡ một nửa phong ấn của mình: “Trong hang còn có A Minh mà. Bé nghĩ coi, thời đó có ai dám solo với cậu ta mà sống ra ngoài không? Chưa kịp nhúc nhích đã bị đập cho về chầu tổ tiên rồi.”
“Những kẻ khiến cậu ấy dè chừng năm đó, ai mà chúng ta không nhớ?” Nói rồi, Chu Minh Diệp vỗ vai Huyền Hồng, nhỏ giọng khuyên: “Hồi đó Hà Minh là kiểu thần cản giết thần, ma cản giết ma, bé còn đâu lạ gì. Thế gian này có mấy ai đủ sức lấy mạng tên điên đó đâu?”
Nghe thế, Huyền Hồng thở dài khẽ rồi gỡ nốt phần phong ấn còn lại.
Hồi đó trận chiến không dễ. Khi mới bắt đầu, phe họ cực kỳ yếu thế. Nghe tin có người cản nổi bước tiến của quân phản loạn, hai người liền vội tới sông Vong Xuyên, vừa để mời người nọ chung tay, vừa để học cách phòng thủ.
Lúc tới nơi, họ thấy Hà Minh quỳ giữa rừng hoa Bỉ Ngạn và xác giặc, mặt đất đỏ máu. Đến lúc đó, không ai biết người này đã quỳ ở đó bao lâu rồi.
Lúc quân phản loạn vừa nổi dậy, nhân lực của Huyền Hồng và Chu Minh Diệp còn hạn chế, tới mức chỉ phòng thủ sơ sài đã cạn sức.
Huyền Hồng lúc ấy vẫn đau lòng thở dài: “A Diệp, chúng ta… đã sai rồi sao?”
“Không, sai là thời cuộc, là lòng người mục nát, chứ không phải là chúng ta.” Chu Minh Diệp ôm lấy Huyền Hồng, “Nghe nói mấy ngày trước quân phản loạn tiến công sông Vong Xuyên, nhưng bị ai đó chặn sạch, cả đám chết như ngả rạ. Ta định đến xem thử. Nếu chiêu mộ được thì tốt, không thì ít ra cũng học được cách dựng phòng tuyến.”
“Thiên hạ thấy ta cản địch mà như không có gì đáng lo, chắc chắn sẽ có thêm người muốn gia nhập liên quân.” Huyền Hồng phân tích rồi gật đầu, “Nhưng nói dễ hơn làm. Nếu thuyết phục được người kia, hoặc học được cách họ thành công, có lẽ ta mới nhẹ gánh hơn chút. Đi thôi A Diệp, ta tự mình đến điều tra.”