Ánh Mặt Trời Trở Lại

Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn

Ánh Mặt Trời Trở Lại

Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai người cuối cùng cũng chạm lại ánh mặt trời.
Editor:
Yang Hy
Nhưng điều khiến họ ngỡ ngàng là bờ sông Vong Xuyên chẳng hề có đại quân như tưởng tượng, chẳng ai đứng ra nghênh đón. Chỉ có một thiếu niên quỳ giữa bãi đất nhuốm máu, biển hoa Bỉ Ngạn bỗng nhiên biến thành màu đen. Cậu ta quỳ im, chẳng nhúc nhích, không rõ còn sống hay đã chết.
Huyền Hồng và Chu Minh Diệp thận trọng tiến lại gần. Thiếu niên như cảm nhận được tiếng động, lập tức rút cây thương đen dài, chém thẳng vào cổ Huyền Hồng. Cảnh tượng chưa kịp kết thúc thì Chu Minh Diệp đã vung chưởng đánh ngất cậu ta ngay tại chỗ.
Lúc này họ mới nhận ra thiếu niên chỉ khoảng mười sáu mười bảy tuổi, nếu tính tuổi thật thì tròn một trăm. Huyền Hồng cảm nhận ở cậu ta một loại năng lượng đặc biệt, rõ ràng là linh thể trời sinh đất dưỡng, không phải tu luyện mà thành.
“Lúc tôi tỉnh lại đã bị bọn họ đưa tới đại bản doanh của Liên quân Thần Ma.”
Bị giam suốt bốn ngày trong hang động, dưới sự thúc giục dai dẳng của Phong Vạn Lý, Hà Minh kể lại cho mọi người cách mình gặp Huyền Hồng và Chu Minh Diệp.
Phong Vạn Lý nghe tới đoạn ấy liền thốt: “Nghe như con nít bị bắt cóc thật! Dù anh trông cũng không còn trẻ con nữa.”
Hà Minh: “…”
Phong Vạn Lý tiếp tục hỏi: “Rồi sao nữa? Ma Tôn tại sao gọi anh là ‘Quỷ Gặp Rầu’?”
Hà Minh im lặng một lúc dài rồi nói khe khẽ: “Lúc đó tôi chẳng màng sống chết.”
Phong Vạn Lý ngớ người: “Hả?”
Hà Minh định nói tiếp thì vừa lúc Ngụy Hằng truyền âm: phong ấn đã gỡ bỏ, giờ có thể sử dụng phép “thu nhỏ ngàn dặm” để rời đi rồi.
Vậy là câu chuyện lại bị nuốt ngược vào bụng: “Ra được rồi, đi thôi.”
“Được, tôi đưa anh ra ngoài. Đừng vận công linh tinh nữa, năng lượng anh chưa ổn định đâu.” Nói xong Phong Vạn Lý nắm tay Hà Minh, niệm khẩu quyết, cả hai lập tức biến mất khỏi hang động.
Bị nhốt trong hang tối suốt bốn ngày, giờ bất ngờ bước ra ánh sáng, cả hai đều cảm thấy mắt đau buốt. Nếu là người thường chắc đã mất luôn con ngươi, may mà họ không phải người thường.
Hà Minh nhắm nghiền mắt, Phong Vạn Lý thì “xì” một tiếng, rút quạt xương che nắng. Cậu còn đưa tay lên che mắt giúp Hà Minh.
“Trời ơi, không thể nào chịu nổi! Lão Minh à, ba ngàn năm rồi mà cậu còn đần hơn xưa!”
“Quên mất.” Hà Minh chớp vài cái mắt, thấy dễ chịu hơn liền gạt tay Phong Vạn Lý ra, nhìn quanh hỏi: “Nơi này từng bị phong ấn cái gì vậy? Các ngài có nhớ không?”
Câu hỏi vừa buông ra, sắc mặt Huyền Hồng và Chu Minh Diệp cùng thay đổi. Chu Minh Diệp lập tức hỏi lại: “Khoan đã, chẳng lẽ cậu cũng không nhớ?”
“Cũng? Đừng nói là các ngài cũng chẳng nhớ…” Sắc mặt Hà Minh trầm xuống. Anh hoàn toàn chắc chắn thứ từng bị phong ấn không phải cái gương ấy. Nhưng khổ nổi, anh lại chẳng nhớ nó là gì.
Hà Minh day trán, thở dài, cảm giác bất an ngày một lớn. Đáng sợ hơn là chẳng ai trong ba người nhớ ra được thứ từng bị phong ấn.
“Giờ chưa thể kết luận vội. Hồng, Minh Diệp, Thiên giới và Ma giới chắc còn vài người từng tham chiến trong Liên quân Thần Ma, có lẽ… có người còn nhớ.” Hà Minh dừng lại rồi tiếp: “Nếu thật sự chẳng ai nhớ gì, vậy phải kiểm tra xem ký ức của chúng ta có bị ai đó chỉnh sửa hay không.”
Huyền Hồng gật đầu đồng tình, rồi bổ sung: “Nếu bị sửa ký ức thì là lúc nào? Vì sao chúng ta không nhận ra? Kẻ nào làm chuyện này? Những câu đó cần phải làm rõ. A Minh, năm đó cậu giết quá nhiều, lại đóng quân ở Nhân giới, nếu thật sự có kẻ ra tay thì cậu chính là mục tiêu hàng đầu.”
Hà Minh hiểu ý, gật đầu. Thấy vậy Huyền Hồng và Chu Minh Diệp liền chia nhau đi liên hệ các cựu chiến binh từng tham chiến năm xưa để điều tra.
Hai vị đại thần vừa đi, các nhân viên đội trinh thám cuối cùng có cơ hội “tính sổ” với đội trưởng vốn giấu đầu lòi đuôi suốt thời gian qua.
Cố Tình Thâm khoanh tay, nhìn Hà Minh nghiêm nghị: “Đội trưởng, anh tự khai hay để bọn tôi ép?”
“Tôi không biết mọi người muốn hỏi gì, cứ hỏi đi.” Hà Minh liếc Phong Vạn Lý. Thấy cậu cũng bụi bặm như mình, anh nói: “Nhưng vừa đi vừa nói.”
Lên xe xong, Cố Tình Thâm lập tức hỏi: “Thiên Đế với Ma Tôn sao lại quen anh? Cái vụ ‘hẹn năm ngày’ là gì?”
“Ừm?” Hà Minh có vẻ bất ngờ, khựng lại, rồi như chợt nhớ ra mình chưa từng giải thích thân phận.
“Tôi từng là người của Liên quân Thần Ma. Sau đó từ chối nhận phong vị nên Thiên Đế phái tôi xuống nhân gian, lập đơn vị chuyên hóa giải nhân quả.”
“Còn ‘hẹn năm ngày’ là vì vụ án lần này dính dáng đến quân phản loạn. Dù là thật hay giả thì không thể coi thường. Tôi bước vào bẫy cũng phải chừa sẵn đường lui.”
Phong Vạn Lý nghe vậy cười khổ. Cái “đường lui” mà Hà Minh nói, thực ra không phải để cứu mình, mà là để cứu thiên hạ. So với những kẻ vì tư lợi phát động chiến tranh sát hại Tam giới, Hà Minh đúng là còn ra dáng “thần” hơn mấy kẻ xưng thần.
“Khoan khoan khoan!” Lý Trường Xuyên bật dậy, mắt trợn tròn, “Vậy sếp là đại thần thời Hồng Hoang hả? Vậy đàn dưới chúng ta là Thiên Đế?! Mẹ kiếp! Tụi mình ngầu vậy mà giờ mới biết hả?!”
Phong Vạn Lý biết từ lâu nên không ngạc nhiên. Ngụy Hằng từng nghe thoáng qua từ Chu Minh Diệp nên đoán được phần nào. Còn Cố Tình Thâm thì từ lúc quan sát phản ứng hai vị đại thần đã đoán ra gần hết.
Còn Lý Trường Xuyên vẫn phản ứng dữ dội, làm cậu ta tự hỏi: “Ủa, có phải mình bị cô lập không?”
“Anh từ chối phong chức sao?” Cố Tình Thâm nhướng mày, “Không lẽ anh sợ lương cao quá không dùng hết hả?”
Nghe vậy, Phong Vạn Lý tưởng Hà Minh sẽ có chút xúc động, dù truyền thuyết xưa nay không nhẹ nhàng. Nhưng anh chỉ thấy Hà Minh thản nhiên đáp, giọng không một tầng sóng: “Vì tôi không xứng đáng.”
“Một kẻ từng tàn sát cả tộc mình, không xứng ngồi cao nơi Thiên giới.”
Phải, nghe giọng nói nhẹ tênh ấy, Phong Vạn Lý biết Hà Minh không phải không biết thiên hạ đồn thế nào, mà là nghe đến chai cả tai. Nghe mấy trăm mấy nghìn năm, thì có là đá nhọn cũng bị mài mòn.
Nhưng chính thái độ đó khiến cậu lo hơn, chẳng có ai thật sự không để bụng. Hà Minh lại là kiểu người giỏi giấu, chuyện gì cũng chôn trong lòng. Bao nhiêu năm bị đồn thổi, chẳng có khi nào anh thấy tủi thân sao?
Phong Vạn Lý nhớ lại mấy chục năm mình bị chế nhạo trong tộc, dù lúc đó có người bênh, vẫn chật vật không ít. Còn Hà Minh, lời đồn khủng hơn gấp chục lần, vậy mà vẫn chịu đựng, vẫn sống tiếp… không biết là mạnh mẽ, hay chỉ là cố gắng chịu đựng thêm nữa.