Chương 34: Bàn Trà và Bí Ẩn

Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn

Chương 34: Bàn Trà và Bí Ẩn

Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Về chuyện “thông linh” này…
Editor:
Yang Hy
Hà Minh và Phong Vạn Lý không trở lại văn phòng cùng mọi người mà xuống xe giữa đường rồi mỗi người đi về một hướng. Phong Vạn Lý về trước để tắm rửa chỉnh trang, sau đó mới ung dung đi đến trước cửa nhà Hà Minh.
Thật ra cậu cũng không rõ mình qua làm gì, chỉ cảm thấy chắc chắn Hà Minh đang bứt rứt trong lòng mà không chịu nói, nên đành qua để dỗ anh.
Cậu gõ cửa vài cái, bên trong lập tức có tiếng đáp lại, thế là ngoan ngoãn đứng đợi.
Hà Minh mở cửa, không hỏi han gì nhiều, chỉ nhường đường: “Vào đi.”
“Anh biết tôi sẽ qua à?” Phong Vạn Lý bước vào, ngồi phịch xuống sofa như chủ nhà.
Hà Minh nhìn dáng vẻ ngang ngược đó, thoáng lộ vẻ bất lực: “Cái mặt cậu lúc trên xe rõ ràng có chuyện muốn nói. Dù không tinh mắt cũng nhìn ra được.”
Nói xong, anh vào bếp mang ra một bình trà cùng hai cái ly, rót đầy cho cả hai.
Phong Vạn Lý nhướng mày bất ngờ trước sự chu đáo của anh, trêu ghẹo: “Trông chuyên nghiệp quá vậy. Anh từng làm tiểu nhị trong quán trà rồi à?”
“Ừ, từng làm thật.” Hà Minh nhấp một ngụm trà, rốt cuộc nói tiếp: “Duy trì một môn phái tốn kém lắm. Thiên Đế với Ma Tôn đâu có tài trợ, nên tôi phải đi làm thêm kiếm sống, chia sẻ gánh nặng.”
Phong Vạn Lý im lặng, cố hình dung cảnh Hà Minh mặc đồ vải thô đi lại trong quán trà gọi món rót nước… Càng nghĩ càng thấy lạ, đúng là từng tung hoành Tam giới, nhưng gặp mấy đồng “lỗ tròn bé tí” thì thần tiên cũng phải cúi đầu.
“Tôi cứ tưởng anh lúc nào cũng kiểu ‘ta đây không nhiễm bụi trần’ cơ đấy!” Phong Vạn Lý nhấp một ngụm trà, đổi chủ đề, cười hỏi: “Mà lương của anh cũng vô lý quá. Rõ ràng là đội trưởng, lương còn thấp hơn tôi!”
“Khoan đã, anh đừng nói vội. Để tôi đoán thử đã…” Cậu đặt ly trà xuống, khoanh tay, ngả người ra sau, “Anh căm ghét quân phản loạn, vì họ chính là một trong những kẻ hại anh nhà tan cửa nát, nên mới dứt khoát gia nhập Liên quân Thần Ma.”
“Nhưng thật ra, người anh không thể tha thứ nhất lại chính là bản thân. Thế nên anh từ chối phong vị, mà theo tính cách của anh, lúc đó chắc là định tự sát.” Phong Vạn Lý nhếch môi như thợ săn thấy con mồi, đôi mắt lóe lên sắc bén, “Anh nhận nhiệm vụ giải quyết nhân quả ở nhân gian, e là vì giao dịch với Thiên Đế, mà quân cờ mặc cả… là người trong tộc của anh. Tôi nói đúng chứ?”
Hà Minh hơi ngạc nhiên, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ bình thản, nhấp thêm ngụm trà, “Còn đoán được gì nữa không?”
Phong Vạn Lý nghiêng người về phía trước, cười nửa miệng đầy khiêu khích, “Tôi còn đoán được, anh từ chối phong vị không chỉ vì lý do tinh thần, mà còn là do thân thể không còn điều khiển được nước Vong Xuyên. Thiên Đế chắc còn chưa biết chuyện này đâu nhỉ?”
“Không ngờ cậu đoán đúng nhiều thứ thế.” Hà Minh đặt ly trà xuống, giọng vẫn bình thản, “Chỉ có điều, chuyện giao dịch với Thiên Đế là tôi tự đưa ra trước.”
Nhìn thấy vẻ mặt khó hiểu của Phong Vạn Lý, Hà Minh giải thích: “Hoa Bỉ Ngạn vốn không thể có màu đen. Thiên Đế với Ma Tôn vừa thấy đã nhận ra trong đó có chấp niệm của người đã mất, dù không biết là của ai, nhưng tôi thì đoán ra được.”
“Quá nhiều người vì tôi mà mất đi tương lai, mất tiếng cười, mất cả tình thân, tình bạn… Vậy thì làm sao mà không mang chấp niệm được?”
Phong Vạn Lý ngẩn người, “Nên những năm qua… điều kiện anh trao đổi với Thiên Đế… là để giúp họ siêu thoát sao?”
Hà Minh gật đầu. Phong Vạn Lý lặng thinh, rõ ràng cậu đã đoán được phần nào, nhưng khi nghe chính miệng anh thừa nhận, trong lòng vẫn như có tảng đá đè nặng. Đến cả những câu đùa thường ngày cũng không thốt ra được.
Cậu chợt nhớ trong ảo cảnh, mỗi người trong tộc Hà Minh đều đeo vòng cổ hoa Bỉ Ngạn đỏ, bèn hỏi: “Vòng cổ hoa Bỉ Ngạn ở tộc anh có ý nghĩa gì vậy?”
Hà Minh nhìn cậu, hơi bất ngờ vì câu hỏi hơi… bạo miệng: “Cái gì?”
Phong Vạn Lý nhắc lại. Anh tuy hơi khó hiểu nhưng vẫn đáp: “Tượng trưng cho một đời bình an, suôn sẻ… Nhưng sao tự dưng cậu hỏi chuyện này?”
Phong Vạn Lý đã có quyết định rồi, nghe xong liền nhe răng cười như kẻ biết bí mật, nói: “Bí mật.”
Hà Minh: “…” Chắc tên này bị đá rơi trúng rồi.
“Giờ đến lượt tôi hỏi. Thầy Lâm gì đó là ai mà có thể dọa một đại ca đầu gấu như cậu sợ đến thế?” Hà Minh nhấp ngụm trà, nhân tiện chọc ngoáy.
Phong Vạn Lý suýt phun cả ngụm trà ra. Chỉ vì lần trước cậu bắt mạch nhầm chỗ rồi than thở một câu, ai ngờ Hà Minh còn nhớ!
Thầy Lâm tên thật là Lâm Thanh, từng dạy chữ cho cậu lúc nhỏ. Dù dáng vẻ hiền lành nhưng thật ra là thầy giáo nghiêm khắc chính hiệu, dạy cậu như dạy chó: sai là phạt, phạt là chép gấp mười lần.
Phong Vạn Lý còn nhớ rõ một lần đánh nhau với đứa bạn cùng tuổi bị thầy bắt gặp. Kết quả, bài tập vốn chỉ phải chép hai lần Khuyến học của Tuân Tử, cuối cùng bị phạt chép… hai mươi lần. Tới giờ nghe đến Tuân Tử là tay cậu vẫn còn nhức.
Cậu định đánh trống lảng thì nghe Hà Minh thốt lên: “Tôi đoán thử nhé. Là thầy dạy chữ hồi nhỏ à?”
Phong Vạn Lý lập tức cứng đơ. Nụ cười đông đá trên mặt cậu.
Hà Minh thấy phản ứng đó biết chắc mình đoán đúng, nhướn mày cười, “Cậu sợ thầy đến vậy à? Chẳng lẽ hồi nhỏ thầy bắt cậu chép Khuyến học hai mươi lần hả?”
Phong Vạn Lý thêm câm nín: “…” Còn ai đoán đúng hơn nữa chứ?! Anh đã từng đọc nhật ký của tôi rồi phải không?! Mẹ nó, anh điều hành đội trinh thám làm gì, đi mở dịch vụ thông linh cho nhanh!!
Trong đầu Phong Vạn Lý hiện ra vô số bình luận.
“Không lẽ thật luôn à?” Hà Minh thấy cậu nghẹn lời nhìn mình, cũng hơi bất ngờ, vì anh chỉ nói đại thôi mà trúng thật.
Hai người còn đang ngồi đờ ra chưa biết nói gì thì đột nhiên, tin nhắn của Chu Minh Diệp tới.
Một tờ giấy xuất hiện trên bàn, chữ viết nguệch ngoạc kín trang, hai người nhìn lâu vẫn không hiểu nội dung.
Phong Vạn Lý chỉ vào giấy: “Chữ của Ma Tôn à?”
Câu này khỏi hỏi. Ngoài Thiên Đế với Ma Tôn, Tam giới chẳng ai gan dạ và có trình độ pháp thuật để gửi thư kiểu này. Nhớ hồi trước, thư của Gương linh Vạn Hoa còn phải gửi qua hộp thư. Thêm cả lời Hà Minh từng nói, đoán ra “chữ chó gặm” này là của ai thì quá dễ.
Hà Minh gật đầu xác nhận, Phong Vạn Lý thở dài, buông lời cay đắng: “Viết thế này mà cũng gọi là chữ à? Tới cả chữ Thảo còn không tới mức này! Hồi xưa anh đọc mấy bức thư của ngài ấy kiểu gì vậy?”
“Ừ, tôi chưa từng đọc hiểu.” Hà Minh đáp tỉnh bơ.
“Vậy sao biết ngài ấy cần gì?! Đừng nói là anh thật sự biết thông linh nha?!”
Phong Vạn Lý tròn mắt nhìn. Hà Minh rút điện thoại, bấm số, vừa có tín hiệu kết nối thì nói: “Nếu ngài muốn khoe tài vẽ bùa, tôi có thể giới thiệu vài ngôi nhà ma.”
Bên kia điện thoại, Chu Minh Diệp: “…”
Bên này đang ngồi cạnh Hà Minh, Phong Vạn Lý: “…”
Đúng là thời nay, hiện đại là nhất.