Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn
Hồi ức bị lãng quên
Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quên lãng
Editor:
Yang Hy
“Ban đầu ta đến nhân gian chỉ vì muốn giải quyết nhân quả, định đi rồi về cho xong. Nhưng sau khi Tình Thâm gia nhập, ta mới hiểu tương lai sẽ có thêm nhiều đồng nghiệp khác nữa, cứ bôn ba khắp nơi như vậy cứ thấy không ổn chút nào.”
Bên kia đầu dây có vẻ mở loa ngoài, giọng Cố Tình Thâm vang rõ: “Lần đầu gặp sếp, sếp đúng là hình mẫu hiệp khách giang hồ chính hiệu.”
Phong Vạn Lý chợt giật mình, sắc mặt tái nhợt: “Khoan đã! Trước giờ tôi cứ nghĩ Phó tỷ chỉ là người thường biết chuyện với oan hồn. Ai ngờ tỷ cũng không phải người thật sao?!”
Cả đội trinh thám im lặng: “...” Chỉ riêng chuyện nói chuyện với oan hồn cũng đủ thấy không phải người thường đâu còn gì nữa?
Cố Tình Thâm thấy cần phải đính chính: “Ta là bán quỷ, người thời Tần… sếp cứ nói tiếp đi.”
Hà Minh hiểu kiểu chuyển đề tài thô tắc của Cố Tình Thâm là do lỡ miệng khai tuổi thật, giờ chắc cay lắm nên anh không vạch trần, tiếp tục kể chuyện tìm nơi đặt trụ sở.
“Sau đó ta cứ đi mãi rồi tới đây, không biết vì sao. Có lẽ vì nhớ cảnh chiến tranh năm xưa quá đỗi tàn khốc nên quyết định ở lại.” Nhưng… giờ nghĩ lại, Hà Minh thấy lý do này có phần không ổn, như thể việc anh ở lại đây không chỉ vì vậy. Nếu không phải, thì là vì điều gì? Rốt cuộc chuyện gì đủ quan trọng để khiến anh quyết định dừng chân?
Hà Minh cảm thấy mình đã quên điều gì đó vô cùng quan trọng, điều đó có thể âm thầm ảnh hưởng đến vận mệnh chính anh, thậm chí toàn bộ Tam giới.
.
Sáng hôm sau, lính canh Ma giới cứ liên tục chui đầu vào đại điện, ánh mắt sáng như đèn pha. Không trách được, vì trong điện đang có Thiên Đế Huyền Hồng, Ma Tôn Chu Minh Diệp cùng huyền thoại sống từng từ chối phong vị để ở lại nhân gian, Hà Minh. Cảnh tượng chẳng khác gì hội nghị thượng đỉnh Tam giới, đứng ngoài cửa đã thấy đỉnh của đỉnh rồi.
“Dạo này Tôn Thượng hay dẫn Thiên Đế tới chơi, khi bàn chính sự, khi khoe tình cảm. Lần này còn mang theo cái bóng đèn nữa, chắc chuyện lớn lắm đây.”
Bên kia cánh cửa, một bóng dáng đứng thẳng tắp, quân phục đen đỏ của Ma tộc ủi phẳng, tay cầm trường thương trang trí, mặt tuấn tú như tượng đồng chính là Tần Dương.
Tần Dương vẫn nghiêm túc, nghe vậy chỉ liếc vào trong một cái rồi ngay lập tức quay lại tư thế ban đầu: “Không rõ. Nhưng nếu cậu còn hóng hớt nữa, bị phát hiện thì đừng kéo tôi vào nhé.”
“Ê! Vì là đệ tử thân truyền của Tôn Thượng mà ông khinh người vậy hả!” Cậu lính phụng phịu nói, nhưng vẫn ngoan ngoãn đứng yên, lẩm bẩm tiếc rẻ: “Nghe nói hôm nay ngài Hà bỏ mặt nạ, hiếm có một lần như vậy, lại còn dùng phép dịch chuyển đến thẳng Ma cung. Kèo cá cược của tôi chưa kịp chốt…”
“Nhưng tôi nhớ ông từng thấy mặt thật của ngài ấy rồi đúng không? Sao? Mặt xanh nanh vàng? Hung dữ khó gần lắm hả?” Cậu lính nhìn Tần Dương háo hức: “Chiến thần thì tất nhiên phải dọa người, mới khiến đối phương khiếp sợ được!”
Tần Dương nhớ lại lần trước, dù nhìn bên nào cũng không gắn nổi mác “mặt quỷ nanh ác” cho Hà Minh. Không phải là đẹp mơ màng, nhưng gương mặt thanh tú, càng nhìn càng thấy cuốn hút. Tóm lại là chẳng giống lời đồn chút nào.
Còn “hung dữ dọa người”… xin lỗi, chỉ là bề ngoài trấn an người nhà thôi.
Tần Dương không biết làm sao để chỉ ra sự thật cho cậu lính nên đành nhạt giọng lập một câu: “Cậu biết Lan Lăng Vương không?”
“Hở?”
“Người ấy đánh trận rất giỏi, nhưng mặt mũi lại chẳng chút... ác. Nên... có thể là... đội trưởng Hà cũng đẹp trai đấy?”
“Cái gì?! Không thể nào!!”
Nói thật dù hai bên nói nhỏ, ở Ma cung tụ tập toàn cao thủ, thêm không gian yên tĩnh như chùa chiền, những lời “nói nhỏ” cũng bằng không.
Hà Minh im lặng: “...” Đúng như đoán, mấy lời đồn này dính dai như đỉa.
Lần trước anh không đeo mặt nạ lên Thiên giới, phần nào dập tắt lời đồn. Nhưng tin đồn kiểu này truyền cả trăm năm, đâu dễ xóa sổ trong một sớm một chiều.
Huyền Hồng vẫn mặc cổ trang, gượng cười: “A Minh đừng để tâm. Ở Thiên giới không còn ai đồn nữa. Tin rằng Ma giới rồi cũng sẽ yên ổn.”
Chu Minh Diệp thì khỏi nói, hắn cười đến đau bụng: “Không ngờ hồi xưa bị địch chê là ‘trang trí cho vui’, giờ lại thành ‘mặt quỷ nanh ác’, há há há!”
Hà Minh bình tĩnh nhấp trà, thong thả nói: “Thật ra, cả ba chúng ta từng bị nói như vậy.”
“Công tử bột.” Hà Minh chỉ Chu Minh Diệp, rồi lại khoanh tay hướng về Huyền Hồng, “Yếu còn ra gió.”
Chu Minh Diệp: “...” Đào hố quá khứ à?
Huyền Hồng: “...” Có thể gọi là bị tai bay vạ gió không?
Hà Minh bây giờ đã thành tay lanh miệng lẹ: “Nói cho cùng, ba chúng ta cũng đều là một nhóm cả thôi. Đừng có chó chê mèo lắm lông, công tử bột à.”
Chu Minh Diệp: “...” Hà Minh trước ta quen đâu có như vậy! Mi là yêu nghiệt nào giả danh hả?!
Huyền Hồng ho khan, kéo chủ đề đang trôi ra khỏi biển khơi trở lại đường ray: “Ta đã hỏi các kỳ cựu từng tham chiến, ai cũng thấy đúng như vậy.”
“Bên ta cũng giống.” Chu Minh Diệp nghiêm túc kể tình hình Ma giới.
“Xem ra trận chiến xưa có vấn đề rồi. Rốt cuộc chúng ta bị ảnh hưởng từ lúc nào? Quên mất điều gì?” Huyền Hồng nhíu mày, “Mà chỉ thủ lĩnh quân phản loạn mới làm được chuyện này, nhưng mà…”
Hai người còn lại đều hiểu ý của Huyền Hồng. Ma tộc không giỏi thuật pháp, chưa từng nghe ai trong quân phản loạn nào đủ sức bày ra chú thuật khiến cả Tam giới quên đi một phần ký ức. Nhưng nếu không phải ông ta, thì là ai?
Hà Minh trầm giọng một lúc rồi nói: “Tôi cứ cảm thấy vấn đề nằm ở trận chiến cuối cùng. Trong trí nhớ tôi, trận đó không quá khốc liệt. Nhưng tôi nhớ lúc vây bắt thủ lĩnh Ma tộc… hai bên gần như tiêu tan, đó là trận đẫm máu nhất.”
Chu Minh Diệp nhìn Hà Minh, cũng bắt đầu cau mày. Trong ký ức hắn, trận đó xảy ra tại Cổ Trủng, đúng là trận đánh ác liệt nhất.
“Và tôi còn mơ hồ cảm thấy… thủ lĩnh quân phản loạn không hẳn là người Ma tộc.” Hà Minh nhìn biểu hiện Chu Minh Diệp và Huyền Hồng, đưa tay day trán: “Xem ra… ký ức của chúng ta đã bắt đầu mâu thuẫn rồi.”