Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn
Trái tim không thể nói
Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Còn có thể là gì nữa? Không phải người yêu thì là gì?
Editor:
Yang Hy
Không hiểu sao, trong khi trí nhớ của Hà Minh cũng bị chỉnh sửa giống hai người kia, anh lại còn giữ được một mảnh ký ức rất nhỏ ở tầng sâu nhất trong tiềm thức. Dù không thể giải mã hết mọi bí ẩn, nhưng trong tình cảnh hiện tại, thế là đủ.
Hà Minh rời khỏi Ma cung mà đầu óc vẫn quay cuồng những suy nghĩ không đầu không cuối. Nói thật lòng, nếu một ngày anh chết, chắc chắn không phải vì giao đấu hay gặp họa, mà là vì… suy nghĩ nhiều quá.
“Đội trưởng Hà!” Một tiếng gọi kéo anh về với thực tại. Hà Minh quay lại và nhận ra người vừa gọi là một “gương mặt quen quen”.
Anh nhìn đối phương một lát rồi lục trong ký ức mờ mịt ra được tên: “Tần Dương. Ma Tôn nói không sai, cậu giờ sống ổn thật đấy.”
Tần Dương cười ngại ngùng: “Hôm đó đúng là nhờ đội trưởng Hà, nếu không… tôi đã chẳng buông bỏ được những chuyện ấy để tìm lối ra.”
Hà Minh hơi bất ngờ. Với anh, lý do giúp lúc đó rất đơn giản: một là giải kiếp nạn cho Ngụy Hằng, hai là bảo vệ Ngụy Hằng.
Dù sau đó anh để Ngụy Hằng chọn, nhưng phải thừa nhận khi thấy cậu ấy chọn tự sát, anh có giây lát muốn đánh Tần Dương một trận. Nhưng rồi anh vẫn kìm lại. Không vì gì khác, mà vì lời anh từng nói với Phong Vạn Lý rằng Ngụy Hằng không dễ đầu hàng, vậy nên tốt nhất vẫn nên giữ cậu ấy bên cạnh, ít ra còn cơ hội cứu sống.
Hà Minh vốn là người che chở người nhà đến cùng, nên anh không thấy mình xứng đáng với lời cảm ơn đó. Người buông bỏ thật sự là Tần Dương, còn “số kiếp” là chiếc bẫy mà người ta tự nhốt bản thân. Trên thế gian này như một cái lồng lớn, người này nhốt người kia, rồi lại tự giam mình.
Ngay cả số kiếp của bản thân, Hà Minh còn chưa phá được, thì anh có tư cách gì mà giúp người khác?
Ở phòng làm việc, Phong Vạn Lý đang ngồi xem hình trên mạng, tay cầm viên ngọc đỏ và con dao khắc, chăm chú thể hiện tay nghề.
Thật ra cậu rất có năng khiếu với nghề thủ công. Hồi ở trong tộc, đủ loại diều giấy, chuồn chuồn tre của bọn nhỏ đều do cậu làm. Thầy Lâm khó tính cũng phải công nhận Phong Vạn Lý thừa hưởng khả năng thủ công từ Phong Bắc Thần. Dù sau đó thầy vẫn trêu: “Nếu học hành cũng có năng khiếu như vậy thì chắc không đến nỗi đọc ‘một dòng nước chảy về đông’ lại thành ‘một đám thái giám lên lầu xanh’ đâu!”
Cũng không trách được Phong Vạn Lý. Cậu thông minh, nhưng chưa từng hứng thú với “thi, thư, lễ, nhạc, xuân thu”. Pháp thuật thì còn cố gắng, chứ đám sách khô khan kia cậu chẳng buồn nhớ. Người đời nói đó là lời của thánh hiền, nhưng đó là thánh hiền của Nhân tộc, liên quan gì tới một Yêu tộc như cậu?
Cậu sống và xử lý mọi chuyện theo tiêu chuẩn riêng. Cần gì phải bắt mình học thuộc lời của mấy ông “thánh nhân” đã mục xương ngàn năm trước chỉ để đổi lấy cái danh “quân tử”?
Nói thật, bao nhiêu người học theo lời thánh nhân, có mấy người sống đúng kiểu quân tử?
Tất nhiên, những suy nghĩ ấy Phong Vạn Lý chỉ dám giữ riêng trong đầu, cậu không dám nói thẳng với thầy Lâm.
Sau một hồi chạm khắc, viên ngọc đỏ hiện ra hình hoa bỉ ngạn. Cánh hoa mảnh như dao, lỡ tay là gãy, lại còn bị gắn mác “bàn tay hủy hoa”.
Phong Vạn Lý cẩn thận xâu dây trắng vào mặt ngọc, ngắm nghía một lúc rồi vẽ thêm bùa chú ẩn ở mặt sau. Cậu rất hài lòng với tác phẩm của mình, tự khen như một nghệ nhân chính hiệu: “Trình độ tay nghề vẫn đỉnh!”
Đóng gói chuỗi ngọc vào hộp, định tắt tab tham khảo hoa bỉ ngạn thì bất ngờ cậu thấy trong kết quả tìm kiếm có một tin khiến người ta không thể không nhấp vào: giáo phái mới nổi “Phản Thiên”.
Giáo phái này chẳng liên quan hoa bỉ ngạn, mà tên thì… nghe thôi đã thấy mùi phản loạn.
Đạo giáo nào trên đời chẳng thờ một vị cứu thế? Mà đạo này dám đặt tên “Phản Thiên”, phản bội trời sao?
Tò mò quá, Phong Vạn Lý bật bài báo. Nội dung giới thiệu khá chi tiết về giáo phái: giáo lý, cách tu luyện, thần linh thờ phụng, cả nguồn gốc thành lập. Hệ thống chỉnh chu đến nỗi cậu suýt tưởng đó là nhánh tôn giáo cổ xưa thật sự.
Cậu lắc đầu: “Tôn thờ một vị Tân Đế… tên là Khuông Chính? Ủa ai vậy? Tu sửa mà còn gọi là vua mới, định lật trời hả?!”
*Khuông Chính nghĩa là tu chỉnh, chỉnh sửa lại cho đúng.
Định tắt tab nhưng không hiểu sao chuột lại không bấm vào dấu “x”, mà lưu hẳn vào dấu trang.
Lý do? Vì đúng lúc định tắt thì Phong Vạn Lý nhớ đến cuộc nổi dậy của quân phản loạn ba ngàn năm trước. Dù đã bị dẹp yên cả ngàn năm, nhưng ai dám chắc họ không quay lại?
Hơn nữa… hiện tại Hà Minh, Chu Minh Diệp và Huyền Hồng đều mất đi một đoạn ký ức. Nếu không có kẻ phá hoại phía sau thì cậu sẵn sàng chặt đầu làm ghế ngồi!
Dù sao, phòng bệnh còn hơn chống. Nếu không liên quan quân phản loạn thì thôi, vô thưởng vô phạt. Nhưng nếu có liên quan, thì đó là tai họa đã quay trở lại, đe dọa cả nhân gian lẫn Tam giới. Nếu không chuẩn bị từ trước, đến lúc xảy ra chuyện tất cả chỉ bị động chịu trận, và làm sao lần nào cũng có người như Hà Minh xuất hiện đúng lúc?
Bây giờ, Thiên giới và Ma giới… trong thời đại khoa học kỹ thuật này đã yếu đi nhiều so với đại cổ. Nếu lại chiến đấu với kẻ cũ… đâu chắc kết cục còn như trước.
Phong Vạn Lý cười bất lực: “Những chuyện này, trước kia mình chẳng thèm quan tâm… Hà Minh ơi Hà Minh, anh đúng là khắc tinh đời tôi.”
Nói xong, cậu lại liếc hộp quà tinh xảo. Đến giờ, chính cậu cũng không hiểu mình thích Hà Minh kiểu gì. Không chịu nổi khi thấy anh buồn, thấy anh bị thương, thấy anh chịu thiệt… chỉ cần thấy là lòng đau.
Phong Vạn Lý biết rõ cảm xúc đó không đơn giản là đồng nghiệp hay bạn bè.
Nhưng mà… ngoài những thứ đó ra… họ còn có thể là gì?