Hồi ức về Huyền Tri Diệp

Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn

Hồi ức về Huyền Tri Diệp

Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lý Trường Xuyên lái xe đi tìm Hà Minh giữa đêm.
Editor:
Yang Hy
Hà Minh lúc này đang ngồi trong phòng làm việc, vừa gửi thông tin mới nhận được cho Huyền Hồng xong thì ngả người ra sau ghế, bắt đầu rà soát lại ký ức của mình.
Thật ra trí nhớ của bọn họ không bị chỉnh sửa quá nhiều, chỉ là có một người hoàn toàn bị xóa sổ khỏi ký ức. Người đó không ai khác chính là thủ lĩnh thực sự của quân phản loạn, chiến thần năm xưa của Thiên giới – Huyền Tri Diệp.
Nếu có người nói với Hà Minh rằng họ có thể chỉnh sửa ký ức toàn bộ liên quân, anh chắc chắn sẽ nghĩ người đó đang mơ giữa ban ngày. Chưa kể Huyền Hồng và Chu Minh Diệp, thời đó liên quân đông như kiến, muốn thao túng trí nhớ của từng ấy người, đúng là viển vông, lại còn toàn cao thủ chứ không phải lũ gà mờ.
Nhưng nếu người đó là Huyền Tri Diệp, thì… Hà Minh cũng đành phải chấp nhận, chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra. Thực tế ông ta đã làm được, còn làm một cách trơn tru. Ngoại trừ Hà Minh vì đeo hoa bỉ ngạn nên giữ lại được chút ấn tượng mơ hồ, suốt một nghìn năm qua không ai nhớ lại đoạn ký ức đó, ngay cả anh dù có hoa bỉ ngạn bảo vệ cũng thế.
“Chuyện thiên hạ không ai làm được mà ông ta lại làm được, còn làm đến độ hoàn hảo nữa. Chiến thần đúng là chiến thần mà…” Hà Minh thở dài.
Cái tên Huyền Tri Diệp từ xưa đến nay vẫn vang như sấm bên tai, ngay cả khi Hà Minh còn chưa rời khỏi tộc, còn loanh quanh bên bờ sông Vong Xuyên thì cũng từng nghe sơ qua về ông ta.
Người đang ngồi đối diện Hà Minh, tay cầm khối rubik xoay xoay mà không nói gì, bỗng nhếch môi cười: “Sao vậy? Đội trưởng thân yêu của chúng ta sợ rồi à?”
Phong Vạn Lý dừng tay một chút, rồi thong thả nói tiếp: “Tôi cũng từng nghe tên Huyền Tri Diệp. Nghe nói là chú ruột của Thiên Đế, căm ghét yêu ma như thù cha giết mẹ, theo chủ nghĩa ‘không phải người trong tộc ắt có dã tâm’. Trước kia còn nhiều lần khuyên phải diệt trừ Yêu tộc với Ma tộc. Nếu ở thời hiện đại, ông ta đúng là một phần tử cực đoan phân biệt chủng tộc.”
“Vụ phản loạn năm đó nếu đúng là do ông ta kích động thật thì trận chiến đó không đơn thuần chỉ là mâu thuẫn tư tưởng mới cũ.” Phong Vạn Lý nói trong khi xoay cái rubik, lát sau đã hoàn chỉnh. Cậu đặt nó lên bàn làm việc của Hà Minh, nhắm mắt nhìn chàng rồi khẽ cười: “Bề ngoài là khác biệt tư tưởng, còn thực chất là đấu đá tranh quyền đoạt vị, đúng không?”
Hà Minh nhìn vào mắt cậu, gật đầu: “Tôi từng hỏi Hồng rồi. Hồng nói Huyền Tri Diệp nhiều lần xung phong đi diệt hai tộc Ma Yêu, nhưng Hồng chưa bao giờ chấp nhận. Vài tuần trước khi quân phản loạn nổi dậy, ông ta lại xung phong thêm một lần nữa, dĩ nhiên vẫn bị từ chối.”
“Lần đó, Huyền Tri Diệp nói với Hồng một câu rất lạ.” Hà Minh ngừng lại rồi hạ giọng, bắt chước giọng lúc ấy: “Đồ đàn bà mềm lòng, đừng tưởng ghế đó là của mày, coi chừng bị đá khỏi chỗ lúc nào không hay.”
Phong Vạn Lý nghe đến đây bật cười: “Thế thì rõ rồi còn gì, tranh quyền đoạt vị đó chứ gì. Nhưng lúc ấy Thiên Đế cũng nhịn giỏi thật, bị chửi thẳng vào mặt mà không xử lý sao?”
Hà Minh đáp: “Xử sao được? Ngoài Hồng ra chẳng ai nghe câu đó. Hơn nữa, Huyền Tri Diệp nổi tiếng lẫy lừng, Vạn Lý à, nhiều khi danh tiếng đủ để đổi lấy một mạng người.”
Vừa nói, anh không biết từ đâu lấy ra hai cái tách và một ấm trà nóng, bày lên bàn: “Cậu biết vì sao từ xưa đến nay các bậc vua chúa không thích cận thần có công lao quá lớn không?”
Phong Vạn Lý đáp ngay: “Vì dễ uy hiếp đến ngai vàng.”
“Đúng. Nhưng vua thì không thể công khai xử họ, không thì thiên hạ chửi là hôn quân. Thế nên vua mới cần có cận thần thân tín nhận tiếng xấu thay mình. Cũng là lý do vua hay dùng song song hai phe làm đại thần.”
“Nhưng bên cạnh Hồng lại không có ai như vậy. Cậu nói xem phải làm sao?” Hà Minh rót trà cho cả hai, nói tiếp: “Hơn nữa, nếu lúc đó ra tay với Huyền Tri Diệp thì Thiên giới cũng không ai đủ sức thay thế ông ta. Hậu quả quá nghiêm trọng.”
Phong Vạn Lý im lặng một lúc rồi hỏi: “Nhưng sao anh biết những chuyện này? Thời điểm đó anh lẽ ra vẫn còn ở bờ sông Vong Xuyên mà?”
Hà Minh mỉm cười: “Tôi dù gì cũng từng quản lý một môn phái, mấy cái mưu mô nhân thế này không học được thì sao có đội trinh thám như bây giờ?”
“Giờ đã biết đối thủ là ai rồi, bước tiếp theo anh tính sao?”
Hà Minh không trả lời, nhưng cả hai đều hiểu rất rõ, khả năng cao một trận đại chiến kéo dài cả ngàn năm nữa sắp sửa bắt đầu.
.
Trong một biệt thự hoa lệ, Lý Trường Xuyên cầm bát cháo từ tay y tá, ngồi xuống bên cạnh một bà lão. Nếu Phong Vạn Lý có mặt ở đó, hẳn sẽ nhận ra ngay đây chính là bà cụ mất hồn vía mà lúc trước suýt bị cậu đâm trúng.
“Mẹ à, ăn một chút đi.” Lý Trường Xuyên múc một muỗng cháo, thổi nguội rồi đưa đến miệng bà, vừa đút vừa lo lắng nhìn bà.
Bà lão ngơ ngác lẩm bẩm gì đó không rõ, nhưng Lý Trường Xuyên vẫn kiên nhẫn lặp lại câu ấy mà không tỏ ra khó chịu.
Y tá vừa thu dọn phòng vừa nhìn cảnh ấy, không khỏi thở dài.
Người ta vẫn nói: “Cha mẹ bệnh lâu, con cái cũng lạnh lòng.” Vậy mà bà cụ này lẩn thẩn suốt mười sáu năm, Lý Trường Xuyên vẫn ngày đêm chăm nom không đổi. Nếu không phải còn phải đi làm, chắc cậu đã ở cạnh mẹ cả ngày. Nghe nói hôm nay bà phải tái khám, cậu lập tức xin nghỉ để đi cùng.
Trên đường về, Lý Trường Xuyên vẫn nhớ rõ chiếc xe kia. Cậu biết đó là xe của đội trinh thám, và cũng đoán ra người ngồi trong là ai.
Từ lâu cậu đã biết chuyện của mẹ mình là vì đâu, ba hồn bảy vía mất một hồn. Có thể bà sống đến giờ đã là kỳ tích, còn lẩn thẩn vậy cũng xem là may. Nhưng Lý Trường Xuyên chưa bao giờ từ bỏ việc tìm lại hồn mất. Dùng bùa, lập trận, lắc chuông… thứ gì cũng thử, nhưng không cách nào gọi được hồn về. Nhiều lúc cậu nghĩ hồn đó đã tan vào trời đất, không còn dấu vết.
Cậu cũng từng nghĩ nhờ đội trinh thám giúp, đặc biệt là vị đội trưởng Hà Minh bí ẩn như thần tiên. Biết đâu thật sự có cách tìm lại linh hồn thất lạc mười sáu năm trước thì sao?
Nhưng cuối cùng cậu không làm vậy, lý do đơn giản: Nhân quả.
Lý Trường Xuyên biết bói toán, là người trong cuộc, cậu hiểu rõ đây chính là kiếp nạn của mình. Mà Hà Minh xưa nay nổi tiếng không giúp người khác giải kiếp.
Chỉ là… vụ việc với Ngụy Hằng khiến cậu nhen nhóm chút hy vọng, có lẽ họ khác người khác. Cộng thêm chuyện tình cờ hôm nay, có khi cũng coi là duyên phận?
Vậy… liệu có thể thử một lần không?
Nghĩ đến đây, cậu nhìn đồng hồ, hiện tại là bảy giờ tối, đội trinh thám đã nghỉ làm. Giờ chạy đến đó thật thiếu lý trí, nhưng cậu không thể chờ thêm nữa.
Lý Trường Xuyên dặn dò y tá rồi khoác áo, cầm chìa khóa xe, thẳng đường đến chung cư nơi Hà Minh đang ở.