Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn
Bí ẩn Hồ tộc
Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lôi kéo Hồ tộc
Editor:
Yang Hy
Về lại văn phòng, Hà Minh không có phút nào rảnh rỗi. Anh lấy bút lông và chu sa ra, bắt đầu vẽ phù. Nếu Lý Trường Xuyên lúc này hiện diện, hẳn sẽ nhận ra ngay: đó là một tấm phù truy hồn quen thuộc đến mức chẳng thể quen thuộc hơn. Từ khi biết mẹ mình mất một hồn, Lý Trường Xuyên đã từng vẽ vô số tấm như vậy, nhưng chưa lần nào có tác dụng.
Thật ra liên quan đến tôn giáo, lại còn là mất hồn, thì khả năng tìm lại gần như bằng không. Hà Minh chỉ muốn thử xem sao, chứ cũng không kỳ vọng nhiều.
Kết quả đúng như dự đoán, chẳng thấy chút động tĩnh nào. Hà Minh phủi tàn tro dính trên tay, sau đó lấy đồng xu ra gieo quẻ.
Nếu là trước kia, Hà Minh có thể dùng đồng xu để bói ra mối quan hệ nhân quả và thời điểm xảy ra tai kiếp cực kỳ chính xác. Độ chi tiết ấy khiến ngay cả người tinh thông bói toán như Thẩm Thường Đằng cũng phải khen ngợi không ngớt. Nhưng lạ kỳ ở chỗ, tài bói này của anh dường như chỉ áp dụng được với nhân quả. Còn chuyện thiên mệnh, phúc họa thì kém đến mức học thế nào cũng không thấm. Chưa kể xem tinh tượng, suy vận mệnh, anh hoàn toàn mù tịt. Sự đối lập đó khiến người ta lấy làm lạ, thậm chí còn hay đùa, như Thẩm Thường Đằng từng nhiều lần than: “Hà Minh là thiên tài nhân quả, nhưng là gã ngu của bói toán.”
Nhưng đó là chuyện trước đây. Giờ đây, Hà Minh bị trời phạt, năng lực suy giảm nghiêm trọng, kể cả khả năng bói nhân quả. Hiện tại việc phân biệt nhân quả với tai kiếp khi đúng khi sai, như lần này có thể xác định rõ là kiếp nạn của Lý Trường Xuyên, nhưng lần trước thì hoàn toàn không thấy được tai kiếp của Ngụy Hằng. Cuối cùng chỉ có thể dựa vào các dấu hiệu khác mà suy đoán ra.
Dù vậy, việc đoán vị trí đại khái của một mảnh hồn vẫn còn làm được.
Kết quả lần này khiến Hà Minh hơi giật mình, đơn giản vì sự trùng hợp quá lớn: mảnh hồn của mẹ Lý Trường Xuyên đang ở ngay trụ sở giáo phái Phản Thiên. Như vậy, kẻ từng lấy đi mảnh hồn đó chính là giáo phái Phản Thiên.
Hà Minh xoay đồng xu trong tay, suy nghĩ chốc lát rồi lại gieo quẻ lần nữa. Nhưng lần này, đồng xu chỉ có hai đồng đứng lên, đồng thứ ba thì nằm im không hề nhúc nhích.
“Vẫn không được…” Hà Minh thu lại ba đồng, thở dài rồi bắt đầu suy đoán mục đích của giáo phái Phản Thiên.
Theo lời Lý Trường Xuyên, mười sáu năm trước, mẹ cậu bị rút mất một hồn. Nếu dùng để làm tà thuật thì ngần ấy năm đã đủ thực hiện rồi. Thế nên chắc chắn mục đích của mảnh hồn đó khác, nhưng chỉ là người thường thì có thể mang lại lợi ích gì cho Huyền Tri Diệp?
.
Hôm sau, Phong Vạn Lý đã sớm có mặt tại nơi ở của Hồ tộc, tiện tay kéo Hà Minh vốn đang ở chung khu đi cùng. Hồ tộc vốn rất ít thấy người ngoài, nên hai người vừa đến đã bị đám nhóc con nhà Hồ bao vây.
Bọn nhóc chưa hoàn toàn hóa hình, đứa thì lủi thủi cái đuôi dài, đứa thì tai cáo vểnh ngoe nguẩy trên đầu, kết hợp với hình dáng trẻ con loài người khiến chúng đáng yêu đến mức muốn xỉu.
Một cậu bé có tai cáo nhìn Hà Minh với đôi mắt to tròn lấp lánh, rồi hỏi Phong Vạn Lý: “Anh Phong, người này là ai vậy ạ?”
Phong Vạn Lý nhếch môi cười du côn: “Anh ấy hả? Là vợ oá!”
Chữ “vợ” vừa thoát khỏi miệng thì ngay lập tức Hà Minh tung cú thúc cùi chỏ vào bụng khiến chữ cuối cùng nghẹn lại.
Hà Minh vẫn giữ nụ cười “thân thiện giả tạo”: “Anh là bạn đời của anh Phong, họ Hà, gọi Hà Minh là được rồi.”
Đứa nhóc chẳng hiểu chuyện gì, thấy Phong Vạn Lý bị đánh lại cười khanh khách, hào hứng kéo tay Hà Minh: “Anh Hà Minh! Anh lợi hại ghê! Sau này anh Phong bắt nạt em, em sẽ tới tìm anh nhá!”
Hà Minh cười dỗ, khiến đám nhóc tản ra rồi khoanh tay quay về phía Phong Vạn Lý đang ôm bụng ngồi dưới đất.
Chờ khi Phong Vạn Lý đỡ hơn, cậu nắm tay Hà Minh đứng dậy, miệng vẫn dẻo quẹo: “Anh cũng nặng tay quá đấy! Lỡ đánh chết em thì anh thành góa phụ đấy nhé!”
“Em còn đứng dậy được thì chứng tỏ anh vẫn nhẹ tay. Nếu đánh mạnh thật thì giờ em còn không chỉ ôm bụng.” Hà Minh dứt khoát phớt lờ hai chữ “góa phụ” lúc nãy.
Phong Vạn Lý không chịu rút kinh nghiệm, tiếp tục cà khịa: “Không tin đâu, anh rắp tâm mưu sát chồng để cướp tài sản thì có!”
Hà Minh không buồn đáp, chuyển chủ đề: “Em thấy khả năng thuyết phục Hồ tộc đứng về phía mình là bao nhiêu?”
Ai ngờ Phong Vạn Lý lại nhún vai tỉnh bơ: “Em không biết.”
Hà Minh: ???
Hiếm khi thấy Phong Vạn Lý nghiêm túc: “Hồ tộc từ trước đến nay không dính vào những rắc rối giữa Thần – Ma – Nhân. Ngàn năm trước không can dự, lần này đáng ra cũng vậy.”
Nghe đến đây, Hà Minh tạm xác định Hồ tộc có xu hướng trung lập, nhưng vẫn chưa hiểu vì sao Phong Vạn Lý lại nói không chắc.
Thấy Hà Minh nhíu mày, Phong Vạn Lý giải thích: “Mười năm trước, tộc trưởng cũ qua đời, tộc trưởng mới kế nhiệm. Mà tên tộc trưởng mới này không giống các đời trước, không muốn ẩn thế mà muốn làm nên sự nghiệp vang dội.”
“Ý em là… vị tộc trưởng mới này rất có thể sẽ tận dụng cơ hội lần này để lập công, phá vỡ truyền thống trung lập xưa nay…” Hà Minh trầm ngâm, rồi tiếp tục: “Em kể anh nghe ấn tượng của em về người này đi.”
Phong Vạn Lý nhướng mày cười: “Nhưng anh biết trước nhé, em có định kiến với tên đó đấy.”
Hà Minh không do dự: “Dù là định kiến hay suy đoán, anh tin trực giác và cảm nhận của em. Kể đi.”
Phong Vạn Lý sững người, cúi xuống nhìn Hà Minh, đôi mắt sâu thẳm ấy mang theo sự tin tưởng và ấm áp khiến cậu phải né tránh. Chấn chỉnh tinh thần, cậu cười gượng rồi đùa: “Anh biết không, ánh mắt đó của anh thật sự… quyến rũ quá đi mất!”
Không đợi Hà Minh phản ứng, cậu bắt đầu kể nghiêm túc: “Tên tộc trưởng mới khiến em có cảm giác rất khó chịu. Nhìn bề ngoài điềm đạm, lịch sự, nhưng mỗi lần nhìn em, em luôn thấy trong mắt anh ta có gì đó như là thù hận và ghen ghét bị dồn nén.”
“Tên này hiếu thắng, lại tham công danh. Em nghĩ nếu thật sự không muốn trung lập nữa, thì anh ta cũng sẽ không chọn đứng về phía Thiên Đế đâu.”
Hà Minh tò mò: “Vì sao lại nghĩ thế?”
Phong Vạn Lý cười khẩy: “Mười năm trước, tộc trưởng cũ chết vì ăn nhầm nấm độc. Nhưng ông ấy giỏi luyện đan, kiến thức về thảo dược chỉ đứng sau Thần Nông.”
Ngụ ý là: Một người hiểu biết như vậy sao có thể nhầm ăn trúng nấm độc? Nhìn sao cũng thấy không phải tai nạn, mà là một âm mưu. Người được lợi nhiều nhất không ai khác ngoài vị tộc trưởng mới kế nhiệm, cũng chính là con trai của tộc trưởng cũ: Cô Giác.