Lời Hứa Bảo Vệ Hồ Tộc

Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn

Lời Hứa Bảo Vệ Hồ Tộc

Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tin nóng! Tin nóng! Cãi nhau rồi!
Editor:
Yang Hy
Hà Minh đang múa thương chiến đấu hăng say mà hoàn toàn không để ý Phong Vạn Lý đang lặng lẽ lượn ra phía sau. Anh chẳng hay biết rằng có một tên Hỏa Hồ Vệ đã âm thầm vòng sau lưng định ra tay.
Bỗng tiếng rít gió lạnh vang lên đằng sau, Hà Minh quay ngoắt lại, chỉ thấy Phong Vạn Lý với ánh mắt lạnh lẽo, chiếc quạt vừa mở ra, đầu quạt vẫn còn dính vệt máu nhỏ tong tong xuống đất. Không xa là xác tên Hỏa Hồ Vệ vừa bị cậu quạt cắt ngang cổ, nằm bất động.
Phong Vạn Lý thu quạt lại, nở nụ cười thờ ơ như thường lệ, giọng vẫn tếu táo: “Lo trước mặt đi, phía sau đã có em rồi.”
Nói vậy dù cà rỡn nhưng khiến người nghe cảm thấy yên tâm. Hà Minh nghe thế lòng cũng ấm lại, khóe môi khẽ cong. Tay cầm thương vung còn nhanh hơn trước. Phong Vạn Lý cũng không chậm, phe phẩy quạt tiếp thêm vài tên Hỏa Hồ Vệ… lên đường theo tổ tiên.
Hai người hiếm khi cùng chiến đấu nhưng cứ như có thần giao cách cảm, không cần ra hiệu, chỉ một ánh mắt hay thậm chí chẳng nhìn cũng hiểu ý nhau. Nhờ vậy mà dù đánh tới tấp, đám địch vẫn bị xử gọn.
Sau khi dẹp xong, hai người thu vũ khí. Nhìn có vẻ nhẹ nhàng nhưng đánh với số đông như vậy cũng không phải dễ. Hà Minh phủi bụi trên người, nhìn vết xước ở mu bàn tay rồi ngẩng mắt nhìn về phía Phong Vạn Lý.
“Anh có bị thương chỗ nào không?” Phong Vạn Lý hỏi lo lắng, nhưng Hà Minh không trả lời, chỉ nhẹ nhàng đưa tay chạm lên mặt hắn, vuốt một cái thật dịu dàng.
“Làm gì thế?”
Phong Vạn Lý định nắm lấy tay anh thì nghe giọng Hà Minh nhỏ nhẹ, pha chút đau lòng: “Đừng nhúc nhích.”
Một luồng khí lạnh truyền từ tay Hà Minh sang mặt Phong Vạn Lý rồi chạy vào tận phổi gan. Lúc đó cậu mới hiểu bạn trai mình đang trị thương cho mình.
Phong Vạn Lý hơi ngẩn ra, lòng đầy cảm động lẫn vui sướng. Nhưng niềm vui chưa kéo dài bao lâu thì cậu bỗng thấy lo, lập tức túm lấy cổ tay Hà Minh để bắt mạch. Tim đập mạnh, đều nhịp, không có dấu hiệu tổn thương.
Hà Minh biết cậu lo nên không rút tay, chỉ nói bình thản: “Không sao đâu. Chút lực đó anh chịu được.”
Phong Vạn Lý nhìn kỹ sắc mặt anh, thấy không có gì bất ổn mới yên tâm buông tay: “Nhớ nhé, nếu thấy không khỏe thì phải nói với em ngay.”
“Ừ.” Hà Minh liếc quanh đống xác, rồi hỏi: “Mà em cũng hiểu rõ Cô Giác quá nhỉ.”
Phong Vạn Lý nhếch môi cười đắc ý: “Tất nhiên, mắt nhìn người của em chính xác lắm.”
Trước đó, khi đang trên đường đi bộ lạc Hồ tộc, bàn luận về Cô Giác, Phong Vạn Lý lại giở trò quậy phá với Hà Minh.
“Em làm gì vậy?” Hà Minh giữ tay cậu yên rồi mới chịu buông.
“Thì lấy mặt nạ giúp anh thôi mà!” Phong Vạn Lý rút tay về, cười gian như cáo, “Cô Giác không nhạy bằng em nhưng cũng được đào tạo làm tộc trưởng từ nhỏ. Anh mạnh vậy, tên ấy mà không nghi mới là lạ.”
“Nếu hắn phát hiện người tới đàm phán là một thần quan nhỏ bé không có năng lượng dao động, với một Hồ tộc không mọc nổi cái đuôi, chắc chắn nảy ý muốn giết tụi mình để lập công. Lúc đó…” Cậu cười càng thêm khoái chí, “Tên thần quan nhỏ yếu ớt kia thật ra là cao thủ giả heo ăn thịt hổ! Nghĩ đến cảnh Cô Giác nhận ra là đã thấy vui rồi!”
Hà Minh nhìn vẻ hí hửng của cậu, thở dài, đeo lại mặt nạ, bất lực nói: “Được rồi, nghe em.”
.
Quay lại hiện tại, sau trận chiến với đám Hỏa Hồ Vệ, hai người không quay về gặp Cô Giác mà vòng tới nhà Phong Bắc Thần.
Ban đầu Hà Minh định tới Ma giới xem tình hình Ngụy Hằng, hoặc trở lại Thiên giới báo cáo Thiên Đế. Nhưng Phong Vạn Lý cứ nhất quyết kéo anh về nhà mình. Cuối cùng Hà Minh không thắng nổi sự lì lợm kia nên đành theo về.
Phong Bắc Thần hoàn toàn không ngờ thằng cháu mình không những trốn việc mà còn dắt cả cấp trên theo. Đó là gì? Thách thức giới hạn “nghỉ phép” hả? Lôi sếp đi trốn việc công khai luôn?
Dù trong lòng không hiểu con cháu đang nghĩ gì, ông vẫn chửi một chút rồi mời hai người vào nhà. Tất nhiên phần “chửi” là giành cho Phong Vạn Lý, còn phần “mời” dành cho Hà Minh.
“Thằng nhãi này, trốn việc còn kéo cả sếp đi nữa hả?!” Vừa bước vào đã gằn lên.
“Con không trốn việc!” Phong Vạn Lý cười toe, khoác vai Hà Minh cãi lại, “Con đi công việc đó! Với lại, ai rảnh đến mức dắt sếp đi trốn việc chứ!”
Lúc này Hà Minh đang uống trà, còn Phong Bắc Thần ngồi đối diện. Hai người không hẹn mà cùng nghĩ: Em/Mày là ngoại lệ đó.
Hà Minh đặt chén trà xuống, ra vẻ nghiêm túc nói: “Vạn Lý nói đúng. Chúng tôi thật sự đi công việc.
“Ngài là ông của Vạn Lý, cũng là người quen cũ của tôi. Tôi tin ngài nên không giấu. Chúng tôi đến đây để xác nhận thái độ của tộc trưởng Hồ tộc xem rốt cuộc anh ta đứng về phía chúng tôi hay quân phản loạn.”
Phong Bắc Thần nghe như bị đánh vào đầu, vội đưa tay ra hiệu: “Khoan đã! Khoan đã! Cậu Hà nói gì cơ? Quân phản loạn? Chẳng phải đám đó đã bị tiêu diệt từ ngàn năm trước sao?”
Hà Minh thở dài: “Tiếc rằng… chỉ là chúng tôi tưởng vậy.”
Phong Vạn Lý tiếp lời với vẻ bất mãn: “Cái tên Cô Giác rõ ràng định gia nhập quân phản loạn. Chắc bên kia cho hắn không ít lợi lộc. Cháu đã nói rồi mà, cái chết của tộc trưởng trước có vấn đề!”
“Giờ phải làm sao…” Phong Bắc Thần thở dài, rồi nhìn Hà Minh đầy áy náy, “Cậu Hà, tôi biết yêu cầu hơi quá, nhưng… nếu sau này gặp người Hồ tộc chúng tôi trên chiến trường, mong cậu hãy… cho họ một cơ hội.”
Phong Vạn Lý nghe vậy tức điên, phản bác: “Ông nội! Chiến trường đâu phải chỗ chơi! Ông bảo A Minh nương tay là bắt anh ấy đi chịu chết sao?!”
“Vậy mày muốn thấy Hồ tộc diệt vong sao?!” Phong Bắc Thần cũng trả lời.
Một câu đó khiến Phong Vạn Lý nghẹn lời, không nói thêm được gì. Cậu là người Hồ tộc, lớn lên trong tộc, sao có thể trơ mắt nhìn tộc mình bị xóa sổ? Nhưng cậu cũng không muốn Hà Minh vì họ mà bị thương hay mất mạng. Một bên là tộc, một bên là người yêu, cậu không thể chọn.
“Nhưng mà…”
“Đủ rồi.” Hà Minh lên tiếng, giọng nhẹ như gió mà khiến cả hai im bặt.
Thấy họ im lặng, Hà Minh tiếp: “Hiện tại chiến tranh chưa xảy ra, mọi thứ chưa chắc. Nếu cuối cùng bên tôi thắng, mà Thiên Đế cùng Ma Tôn cũng sẵn lòng tha, thì… ngài Phong, tôi hứa sẽ làm hết sức để bảo vệ Hồ tộc.”
Đã là tận tình nhất rồi. Phong Bắc Thần nghe vậy không đòi gì hơn, đành cúi đầu: “Nếu vậy… thay mặt Hồ tộc, tôi xin cảm ơn cậu Hà.”