Khởi dẫn khí mới

Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thành viên tập hợp được ba phần năm
Editor:
Yang Hy
Dạo gần đây, đội trinh thám cũng không phải không nhận được sự quan tâm từ Thẩm Thường Đằng, Huyền Hồng và Chu Minh Diệp, nhưng cũng chỉ dừng ở mức hỏi thăm cho có lệ, vì bên họ cũng đang “chết tới nơi”. So ra thì bên đội trinh thám vẫn được xem là tương đối bình yên.
Nhờ có thuốc bổ hảo hạng do Giang Thừa Trạm cung cấp, Phong Vạn Lý nhanh chóng hồi phục thể lực, khỏe như vâm, thậm chí còn sung hơn hồi trước.
Là người làm ăn khôn khéo, Giang Thừa Trạm hiểu rõ: nếu Hà Minh mà chết, hoặc Thiên giới thay đổi người đứng đầu, thì cửa tiệm của hắn coi như đóng cửa sớm. Hơn nữa Phong Vạn Lý và Hà Minh coi như bằng hữu với hắn, nên lần này Giang Thừa Trạm chẳng đòi hỏi lợi ích gì từ họ, chỉ mong được tận mắt chứng kiến quá trình dẫn khí giữa hai người không có quan hệ huyết thống lần đầu tiên trong lịch sử.
Phong Vạn Lý cũng chẳng rõ mục đích của việc đó là gì, vì đường dẫn năng lượng có phải ai cũng thấy được đâu, nhiều lắm chỉ thấy kết quả. Nhưng nghĩ tới việc Giang Thừa Trạm đã giúp họ trong lúc khốn khó, nên một yêu cầu nhỏ như vậy từ chối không đành, cậu đành gật đầu.
Thế là mọi chuyện diễn ra suôn sẻ. Giang Thừa Trạm mặc áo sơ mi xám, vẫn đeo chiếc kính gọng vàng có dây đeo một bên như thường lệ, tóc ngắn chải gọn không sót sợi nào, đứng một bên dùng ngón tay thi triển linh lực, Phong Vạn Lý nhìn là biết hắn đang bảo vệ cho họ.
Cố Tình Thâm thì cầm sẵn khẩu súng trong tay, dáng đứng thủ sẵn ở cửa như đại bàng rình mồi, mắt không rời khỏi cánh cửa chính, sẵn sàng bắn chết bất cứ thứ gì không đúng quy trình.
Nói thật thì đội trinh thám vẫn là nơi an toàn nhất quả đất: bên ngoài có ảo cảnh ngăn chặn, người thường không vào được, bên trong thì…
Phong Vạn Lý lén nhìn hai vị “hộ pháp” cạnh cửa, bề ngoài thì một đẹp trai, một xinh gái, thực chất thì… sát khí ngùn ngụt, muốn làm loạn ở đây á? E là phải để Huyền Tri Diệp thân chinh mới xử lý nổi.
Cố Tình Thâm không biết Phong Vạn Lý đang nghĩ gì, nếu biết chắc báng súng đã vỗ ngay vào đầu cậu rồi… Nhưng thôi tạm tha, vì Hà Minh còn đang nhờ cậy cậu cứu chữa, “Đừng có đứng đó nhìn bọn tôi, mau bắt đầu đi.”
Giang Thừa Trạm cũng gật gù phụ họa: “Cô Cố nói phải lắm. Tình hình giờ nguy hiểm ghê, Giang mỗ cho rằng nên tranh thủ kẻo đêm dài lắm mộng.”
Phong Vạn Lý gật đầu, nắm lấy tay Hà Minh rồi nhắm mắt lại. Không rõ do kinh nghiệm lần trước hay vì Hà Minh quá tin tưởng cậu, mà luồng năng lượng trong người anh lần này chẳng hề kháng cự, dẫn khí thuận lợi vô cùng.
Chỉ có điều gây khó khăn là: lần này phản ứng cắn ngược rất mạnh, cộng thêm lúc trước Hà Minh như lên cơn điên dùng nước Vong Xuyên bừa bãi, khiến năng lượng trong người anh loạn như nồi cháo lợn.
Thời gian trôi qua từng chút một. Sau khi điều chỉnh lại dòng khí thành công, Phong Vạn Lý buông tay ra, cả người như bị hút cạn năng lượng, vừa đứng dậy đã loạng choạng suýt ngã, may được Giang Thừa Trạm đỡ kịp, dìu cậu ngồi xuống ghế.
“Cậu không sao chứ?”
Vừa nói, Giang Thừa Trạm vừa nhét một viên đan dược vào miệng Phong Vạn Lý, loại hồi khí bình dân, không phải hàng siêu cấp. Thực ra tình trạng của Phong Vạn Lý cũng không nghiêm trọng, chỉ là dùng yêu khí hơi quá đà, nghỉ khoảng mười phút là ổn, không cần những thứ thuốc mạnh mà “ba phần thuốc, bảy phần độc”.
Nhưng bảo hắn cho Hà Minh uống thì không dám, nhỡ phản ứng kia bùng thêm, đến Thiên Đế cũng bó tay.
.
Dù nghe nói chiến sự giữa Ma giới và Thiên giới đang căng thẳng, nhưng nhân gian vẫn như chốn bình yên: người người đi làm, học sinh đi học, lo lắng deadline chưa xong, chưa ôn đủ bài kiểm tra, hoặc đơn giản là trưa nay ăn gì. Khung cảnh vẫn bình lặng như chưa từng có chiến tranh.
Hà Minh tỉnh lại vào một buổi chiều. Anh vừa mở mắt đã cảm thấy đau nhức khắp người, lại nhìn thấy mình nằm bẹp dưới sàn thì cũng chẳng ngạc nhiên.
“A Minh? Trời ơi! Cuối cùng anh cũng tỉnh rồi!” Vừa về tới văn phòng, Phong Vạn Lý thấy Hà Minh tỉnh lại liền chạy đến đỡ anh dậy.
“Vạn Lý? Cậu tỉnh rồi à? Cơ thể ổn chứ?” Chưa kịp để Phong Vạn Lý nói gì, Hà Minh đã túm lấy tay cậu, nhìn từ đầu tới chân như bà mẹ kiểm tra con mới khỏi bệnh.
Phong Vạn Lý cười khẽ: “Em không sao, khỏe như thường, có khi còn khỏe hơn ấy chứ. Ngược lại anh đó, ngủ liền nguyên cả tuần.”
“Đã một tuần rồi sao… Tình hình hiện tại ra sao rồi?”
Cố Tình Thâm từ nãy đến giờ im lặng đứng phía sau cuối cùng cũng nhịn không nổi, trợn mắt: “Tôi nói này, đội trưởng, anh làm ơn tự lo cho mình trước đi được không? Năng lượng hồi phục chưa? Cơ thể đã khôi phục chưa? Chưa gì đã hỏi tình hình, muốn ra trận luôn à? Muốn chúng tôi mấy ngày qua làm việc như trâu chó bị xem thành trò đùa chắc?”
“Báo cáo tình hình thì được thôi, nhưng nói trước, anh mà dám tự ý lao vào chiến trường thì lần sau khỏi mơ bọn tôi nói gì cho biết nữa.” Dứt lời, Cố Tình Thâm bắt đầu tóm tắt diễn biến một tuần qua.
“Thiên Đế nói bên Thiên giới đang có vài gương mặt mới nổi, cộng thêm quân phản loạn có vẻ không nhắm vào Thiên giới, chỉ tổ chức mấy vụ nhỏ rồi rút, nên tạm thời chưa phải lo. Có điều họ vẫn không dám lơ là, sợ bị lừa, nên chưa điều quân tiếp viện. Ngài ấy cũng không tiện rời khỏi Thiên giới.”
Phong Vạn Lý cập nhật tình hình Ma giới: “Bên Ma giới thì Ma Tôn nói không hiểu sao quân phản loạn cắm trại ngay dưới đất nhà ổng. Có vẻ mục tiêu lần này không phải ‘lên’, mà là ‘xuống’. Tình hình đánh nhau cũng dữ dội nên cũng không thể rút người.”
“Ông già Ma Tôn còn càu nhàu: ‘Huyền Tri Diệp bây giờ nổi loạn chắc là để giành chức Ma Tôn luôn quá! Không thì sao toàn đánh chỗ tôi, bên bé Huyền Điểu thì rảnh rang quá vậy?’ Nhưng nói thật em thấy ổng cũng bằng lòng, nếu Huyền Tri Diệp chịu báo trước chắc ổng đã dọn nhà lên Thiên giới sống cùng Thiên Đế rồi.”
Cố Tình Thâm tiếp lời: “À đúng rồi, đội trưởng, mấy hôm trước Tiểu Ngụy có trả lời tin nhắn tôi. Cậu ấy với Tần Dương hồi đó do mấy con oán linh, nên chuyển chiến trường sang Ma giới. Sau đó giúp bên đó đánh đến giờ, mạng thì bị quân phản loạn cắt luôn, nên mới không trả lời sớm.”
Cô chậc lưỡi: “Mấy tên này hiện đại thật, biết cả chiêu ‘cắt mạng’ nữa cơ đấy.”
Hà Minh nghe xong thì gật đầu trầm ngâm: “Không đánh lên mà đánh xuống… Nghe cũng thú vị đấy.”
Anh bỗng nhớ ra điều gì, hỏi lại: “Khoan đã, Ma giới bị cắt mạng, mất sóng luôn, vậy mọi người liên lạc kiểu gì?”
Phong Vạn Lý cười đầy thần bí: “Tất nhiên là dùng cách cổ xưa nhất rồi! A Minh đoán thử xem?”
Trong ánh mắt chờ mong của Phong Vạn Lý, Hà Minh lạnh nhạt phán: “Truyền âm bí mật.”
“…Ơ, sao anh đoán trúng luôn vậy?!” Phong Vạn Lý còn tưởng Hà Minh sẽ đoán kiểu “viết thư tay” gì đó, ai dè trúng roẹt.
Hà Minh nhướn mày: “Dựa vào chữ của Chu Minh Diệp mà nói, mọi người chắc chắn không chọn cách viết thư.”
“…” Phong Vạn Lý và Cố Tình Thâm cùng nhớ lại lần Chu Minh Diệp viết thư báo tin, chữ đó… thôi khỏi nói, không đọc được là chuyện nhỏ, đọc được mới đáng sợ.