Đồng hành với số mệnh

Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn

Đồng hành với số mệnh

Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Tình Thâm: Thôi để tôi đi nhanh chút, không thì ngập mặt trong cơm chó mất.
Editor:
Yang Hy
Chu Minh Diệp đang rầu rĩ vì chiến sự gần đây thì bỗng nghe giọng nói lạnh tanh quen thuộc vang lên trong đầu. Nghe xong, hắn cười toe toét: “Ui chao, cái đồ quỷ bạc tình này, cuối cùng cũng chịu bò dậy rồi à?”
Đoán là bên kia đang cạn lời, Chu Minh Diệp liền tranh thủ truyền âm cho Huyền Hồng: “Bé Huyền Điểu ơi~ đoán xem ai tỉnh rồi nè?”
Huyền Hồng bật cười bất lực: “Còn ai vào đây nữa? Chắc chắn là A Minh rồi. Nhưng tiếc là giờ chúng ta đều kẹt chẳng thể tận mắt kiểm tra cho chắc.”
Chu Minh Diệp thở dài nhìn đống báo cáo chiến sự: “Cậu ấy cứ bảo là không sao, mà ta thấy nên giảm một nửa độ tin cậy thì hơn. Tốt nhất vẫn là đừng để cậu ấy ra tay giúp đỡ vội, nếu không ta lại thành kẻ không có tình người mất.”
Huyền Hồng đáp: “Bên ta lại bắt đầu hỗn loạn rồi, anh bên đó cũng phải để mắt chút. Huyền Tri Diệp lần này hình như nhắm xuống hạ giới, không rõ là Ma giới hay cõi âm.”
Chu Minh Diệp chau mày: “Sổ Nhân Quả hiện chưa rõ tung tích. Theo bé phân tích, rất có thể có liên quan tới quỷ… A Minh, khả năng cao là sông Vong Xuyên. Còn Sổ Sinh Tử thì đã xác nhận đang ở cõi âm, Sổ Uyên Ương lại nằm trong Thiên giới… Nói đi nói lại, mục tiêu của Huyền Tri Diệp rất có thể là cả Sổ Sinh Tử lẫn Sổ Nhân Quả.”
“Nhưng ông ta lấy mấy cái đó làm gì? Định trái ý trời để thay đổi vận mệnh à? Cho dù ông ta có thắng chúng ta, cướp được thần khí thì cũng chẳng đấu lại được Thiên Đạo đâu. Mà đổi mệnh kiểu này thì sớm muộn cũng bị Thiên Đạo đè đầu dập mặt thôi.”
“Biết đâu được…”
.
Lý Trường Xuyên vẫn biệt tích, Hà Minh hiện bị cấm sử dụng năng lượng, đến vẽ bùa cũng bị cấm luôn. Thế là lần đầu tiên sau ba nghìn năm, đội trưởng rảnh rỗi vô sự, đành lẽo đẽo theo Phong Vạn Lý đi khắp nơi tìm người bằng kiểu truyền thống.
Tuy chưa tìm được ai, nhưng cũng xem như giúp cả bọn thư giãn phần nào khỏi áp lực chiến sự, nhất là với Phong Vạn Lý, người đang ôm cả một bụng lo sợ về tương lai và vận mệnh của mình.
Dù đã quyết tâm phá vỡ số mệnh, cậu vẫn thấp thỏm: Nếu thất bại thì sao? Nếu Hà Minh chết ngay trước mắt thì sao? Nếu mình chết, bỏ lại Hà Minh một mình, anh ấy có chịu nổi không? Hay sẽ sống như cái xác không hồn, lang thang rồi kết thúc bằng bi kịch?
Khác với Phong Vạn Lý, Hà Minh lại chẳng lo nghĩ thế. Từ lâu anh đã chấp nhận rằng nếu phải lấy mạng mình đổi lấy sự tồn tại của Phong Vạn Lý thì cũng cam lòng. Chỉ tiếc không thể bảo vệ người ấy đến cùng, cũng không thể cùng nhau đi hết những tháng ngày bình yên phía sau.
Nhưng như vậy cũng đã là kết cục tốt nhất rồi. Hà Minh hiểu điều đó, nên không oán trách gì.
Trời thu trong vắt, nắng nhẹ trải lên người, không gắt như mùa hè mà cũng không chỉ để làm cảnh như mùa đông. Vừa mới tỉnh dậy chưa lâu, Hà Minh bị Phong Vạn Lý nhét cho cái áo khoác tay dài màu đen, chính là cái áo hôm nào cậu tặng — lần đầu tiên mặc vào đã ói máu ngất xỉu.
Hai tay đút túi áo, trong túi còn nắm chặt món đồ mà lẽ ra anh đã định tặng cho người ta từ tuần trước. Cứ thế lặng lẽ bước đi.
Giờ đã là tháng Chín, gió thu mát mẻ, cây cối hai bên đường đã bắt đầu úa vàng, lúa ngoài đồng đang mùa gặt. Mùa thu đúng là thời khắc đầy mâu thuẫn, vừa lạnh lẽo tiêu điều lại vừa rực rỡ no ấm.
Hà Minh bật cười. Cảnh vật này chẳng phải cũng giống như quan hệ giữa anh và Phong Vạn Lý sao? Một sống một chết, người này còn thì người kia mất, dây dưa ràng buộc.
Phong Vạn Lý nghe tiếng cười, ngoái lại hỏi: “Sao thế anh?”
“Không có gì.” Hà Minh lắc đầu, không định kể mấy dòng suy diễn bi kịch vừa rồi.
“Xạo ghê.” Sổ Nhân Quả đột nhiên nhảy ra nói, “Không ngờ anh cũng có lúc đa sầu đa cảm đấy!”
Bình thường gặp miệng này là Hà Minh đã tắt tiếng nó rồi, nhưng giờ thì không, cơ thể còn yếu, năng lượng chưa phục hồi, tắt miệng nó cũng đành bất lực.
“Ha ha, không bị khóa miệng nữa nhé! Anh không biết ta nín tới muốn nghẹn chết luôn rồi!” Sổ Nhân Quả sung sướng gào lên.
Hà Minh giả vờ không nghe thấy.
Bỗng, Phong Vạn Lý ghé sát, thì thầm bên tai: “Anh đang tám chuyện với bạn nhỏ kia hả?”
Sổ Nhân Quả sững người: “Cậu ta thấy được tui hả???”
Hà Minh cũng ngạc nhiên, nhưng mặt vẫn bình thản, khẽ gật đầu: “Ừ.”
Sổ Nhân Quả càng đơ: “Hả? Anh… anh thừa nhận luôn á??? Không phải mấy chuyện kiểu này thường phải giữ bí mật đến phút chót, rồi bị lật mặt, bị chia rẽ tình cảm sao?!”
Hà Minh: “…” Có lẽ nên nhờ Sổ Sinh Tử quản lý lại cái gu đọc tiểu thuyết của nó.
Sổ Nhân Quả: “Thật ra tui nghe thấy hết á.”
Hà Minh: “…”
Phong Vạn Lý thì chẳng lấy làm lạ khi Hà Minh thẳng thắn như vậy, tính anh là thế mà, trừ chuyện sống chết ra, từ trước tới giờ anh chưa từng lừa cậu điều gì.
Nghĩ lại cũng thấy nể: một khi đã nói dối thì phải tầm cỡ sống còn. Cái kiểu “làm thì làm lớn” này đúng là hợp với con người Hà Minh.
Phong Vạn Lý thu lại nụ cười, nghiêm túc nói: “Lúc hôn mê, em bị ép phải nhìn thấy vài thứ liên quan tới em và anh. Ví dụ vì sao em sống được, và nhân quả giữa chúng ta.”
Hà Minh sững người, hiếm thấy lộ vẻ bối rối, một lúc sau mới thở dài: “Em biết cả rồi à.”
“Ừ. Không ngờ một người luôn sống ngay thẳng như A Minh, lần đầu tiên nói dối em lại là chuyện lớn đến vậy.” Phong Vạn Lý nửa đùa nửa thật.
Lời này khiến Hà Minh nghiêm túc cúi đầu: “Xin lỗi em.”
“Nhưng anh cũng không hối hận, đúng chứ?” Phong Vạn Lý khẽ thở dài, giọng dịu dàng nhưng kiên quyết: “A Minh, em không muốn bị động nhận lấy một cái kết mà anh sắp đặt. Em muốn được cùng anh đối mặt với mọi thứ.”
“Em đã nói rồi mà… em muốn được đồng hành với anh.”
Hà Minh im lặng một lúc, rồi bỗng nở nụ cười ấm áp: “Anh hiểu rồi. Về sau… sẽ không một mình đối mặt nữa.”
Nói rồi, anh rút từ túi áo ra một chiếc vòng tay dây đen, có gắn một hạt châu nhỏ màu đỏ sậm, nhẹ nhàng đeo vào cổ tay trái Phong Vạn Lý: “Anh không có khiếu làm đồ thủ công như em, nên đành đi mua. Xin lỗi nha.”
“Chiếc vòng này anh mua cùng Thanh Diệp. Nó có thể giúp em chống lại thiên lôi. Sau này nếu em tu hành tới mức phải độ kiếp, có cái này anh mới yên tâm.”