Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn
Phong Vạn Lý hé lộ bí mật
Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lý Trường Xuyên và Ngụy Hằng vừa kể lại những việc lớn lao Phong Vạn Lý từng làm cho Cố Tình Thâm nghe.
Editor:
Yang Hy
Xe lăn bánh êm ru. Ngụy Hằng hôm nay tiêu hao rất nhiều thể lực, chẳng bao lâu đã ngủ say. Lý Trường Xuyên mải lái xe không tiện trò chuyện, bầu không khí trong xe lập tức trở nên yên lặng.
Phong Vạn Lý cũng muốn tám chuyện đôi ba câu, nhưng chẳng ai trong xe chịu phối hợp, lẽ nào lại chuyển sang nói chuyện với cái cục đá câm lặng bên cạnh? Nghĩ vậy, cậu quyết định im hơi lặng tiếng, nghiêm túc nghiền ngẫm về chiếc mặt nạ cùng thân phận bí ẩn của Hà Minh, đồng thời lặng lẽ lên kế hoạch, đợi ngày nào đó về tộc một chuyến.
Trong khoang xe, người ngủ thì ngủ, người lái thì lái, hai người còn lại mỗi người mang suy tư riêng.
Giọng Hà Minh bỗng vang lên, phá vỡ không khí im lặng ngột ngạt. Anh hỏi: “Sao cậu biết tôi không phải người thường?”
Phong Vạn Lý cười hì hì: “Cũng gọi là do cơ duyên trùng hợp. Lúc anh bị xe tông, tôi đã thấy nghi rồi.”
Hà Minh khẽ gật đầu, nhớ lại lúc bị xe đâm khiến mặt nạ rơi mất: “Ừ, hợp lý. Còn gì nữa?”
Phong Vạn Lý rút chiếc quạt của mình ra, đưa cho Hà Minh: “Xem sao, có chỗ nào quen quen không?”
Hà Minh nhận lấy, móc thêm chiếc mặt nạ từ áo khoác ra rồi đặt cạnh quạt, xem xét một lúc lâu, cuối cùng phát hiện một họa tiết rất nhỏ và mờ nhạt.
“Biểu tượng gia tộc à?”
Phong Vạn Lý vừa cười vừa đáp: “Không, đó là ký hiệu tổ tiên tôi. Chứng minh chiếc quạt và mặt nạ của anh đều do người đó chế tạo. Tổ tiên tôi cực kỳ thích làm pháp khí, nhưng chưa từng làm đồ chơi bình thường, nên mới nghĩ anh nhất định có vấn đề.”
Hà Minh bật cười: “Vậy lần này coi như tôi chịu thua rồi…”
Anh nhớ lại mình vừa nói câu này, liền cười khẽ thêm: “Lại một lần nữa.”
Hà Minh chưa từng nghĩ rằng mình sẽ bị cùng một người khiến phải nhận thua hai lần, còn cách nhau có mấy tiếng.
Từ nhà tang lễ Vong Xuyên trở về văn phòng đội không xa, chẳng mấy chốc cả nhóm đã về đến nơi an toàn.
Vừa bước vào, Cố Tình Thâm đã thấy gương mặt không che đậy của Hà Minh, lập tức nhíu mày hỏi: “Đội trưởng, chuyện gì đây?”
Chuyện này hơi dài, lại liên quan đến việc bị thuộc hạ đâm sau lưng, chẳng có gì đáng khoe, nên Hà Minh chỉ lạnh nhạt đáp: “Bị chơi khăm. Muốn biết rõ thì hỏi mấy người kia.” Rồi anh quay gót trở về phòng làm việc tiếp tục viết báo cáo.
Cố Tình Thâm liếc nhìn ba người còn lại. Thấy ánh mắt của hai người hướng về Phong Vạn Lý, cô đoán ngay: chuyện Hà Minh mở mặt nạ tám phần mười đều liên quan đến tên này.
Phong Vạn Lý dưới ánh mắt sắc như lửa của cô cảm thấy dựng cả tóc gáy. Khổ nỗi phòng làm việc của cậu còn chưa sửa xong, chẳng có chỗ trốn, đành ngồi lì chịu trận.
Cố Tình Thâm khoanh tay, nhìn Phong Vạn Lý từ trên xuống dưới: “Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì? Do cậu gây ra à?”
Phong Vạn Lý gãi đầu cười hì hì: “Thì… có qua có lại mà!”
Ngụy Hằng lúc này đã tỉnh táo, tiện tay rót ly nước, vừa uống vừa gật gù: “Anh Phong lợi hại lắm đó. Ngày đầu đi làm đã đâm xe trúng sếp, một cú va chạm đảo điên trời đất, đúng là ngàn năm có một.”
Lý Trường Xuyên tiếp lời: “Chưa kể còn dám đẩy sếp ra đối đầu với con vua quỷ nhỏ. À, tuy chưa thành công nhưng thấy có mưu đồ rồi.”
“Ê ê ê, tôi có quay lại hỗ trợ đàng hoàng nhé!” Phong Vạn Lý vội vàng cải chính, rồi lại tức tưởi nói tiếp: “Với lại rõ ràng tôi và sếp là quan hệ… cùng nhau chơi đểu! Sao nghe mấy cậu kể lại như tôi chuyên bắt nạt người hiền lành vậy? Sếp các cậu là con cáo già đấy nhé!”
Nói rồi cậu còn giả vờ lau những giọt nước mắt không tồn tại: “Ban đầu anh ta khóa tôi lại trong phòng với cái tượng gỗ bị quỷ ám, sau đó lại đẩy tôi ra đấu tay đôi với con quỷ nhỏ. Người khóc phải là tôi mới đúng!”
Cố Tình Thâm nghe xong thấy đầu đau nhức. Tên mới vào làm ngày đầu đã kéo đủ thứ lộn xộn về cơ quan rồi sao?
“À đúng rồi,” Ngụy Hằng đột nhiên nhớ ra, “Anh Phong còn phá giải được một trong mười bí ẩn lớn nhất của đội mình nữa đấy.”
.
Trong lúc đó, Hà Minh đang ngồi viết báo cáo trong phòng, nhưng đầu óc cứ bị chuyện của Phong Vạn Lý quấy rối, khiến anh viết nhầm một chữ.
Báo cáo ở đây không thể viết qua loa. Cấp trên soi mói từng chút, bắt phải viết tay bằng bút lông lên giấy da trâu. Chữ viết phải ngay ngắn, không bay bướm khó đọc, càng không được sai sót hay tẩy xóa.
Nghĩa là, sai một chữ thì phải viết lại từ đầu.
Hà Minh thở dài, đút tờ giấy vào máy hủy tài liệu rồi lấy tờ mới ra tiếp tục viết. Nhưng đầu óc vẫn mông lung, viết vài dòng lại sai.
Cuối cùng anh gác bút, tựa lưng vào ghế, xoa trán mệt mỏi. Tốt nhất nên tổng kết lại chuyện hôm nay để sắp xếp lại suy nghĩ.
Vấn đề thứ nhất, sự kiện nuôi quỷ nhỏ khiến thân phận thật của mình bị lộ. Nhưng điều đó vẫn ổn, vì anh vốn không định giấu mãi, chỉ là không thích dùng năng lực, cũng ngán cảnh bị người khác hỏi tới hỏi lui về những chuyện anh không muốn nhắc đến.
Vấn đề thứ hai, Phong Vạn Lý không có nhân quả. Anh đã tính qua, đúng là cậu ta thật sự không dính lấy bất kỳ mối nhân quả nào, điều này thật vô lý.
Nếu Phong Vạn Lý có nhân quả, chỉ có hai khả năng: một là nhân quả ấy liên quan đến chính Hà Minh, mà người tính thì không thể tính được chính mình; hai là nhân quả quá phức tạp, vượt khỏi khả năng hiện tại của anh. Khả năng thứ hai nghe hợp lý hơn. Nhưng…
Hà Minh nhìn chằm chằm vào bàn tay mình. Dù bói toán không phải chuyên môn của anh, nhưng để nói không tính ra nhân quả của một người là chuyện cực kỳ hiếm.
Anh thở dài: “Không thể tính ra thì còn hợp lý, chứ nếu liên quan đến mình mà lại chặn hết cả nhân quả khác thì nghe còn vô lý hơn.”
Cuối cùng Hà Minh chấp nhận tạm thời lấy khả năng thứ hai làm kết luận, rồi quay lại viết báo cáo để tránh bị sếp trên kéo đi uống trà “phê bình nhẹ nhàng”.
Anh thực sự không muốn vì mấy chuyện nhỏ nhặt này mà phải chạy tới chạy lui, vừa phiền phức lại mệt người, còn phải nghe những lời xì xào bàn tán cùng ánh mắt đầy châm chọc không mấy thân thiện kia. Hà Minh vẫn chưa quen cảm giác ấy.
.
Ở một căn phòng tối tăm xa xôi, ánh sáng xanh từ màn hình máy tính là nguồn sáng duy nhất. Tiếng gõ bàn phím vang lên liên tục, chuột máy tính click qua từng cửa sổ.
Ting. Âm thanh thông báo vang lên. Một bàn tay trắng bệch nhấc chuột, mở cửa sổ trò chuyện.
“Tìm thấy rồi. Là thành viên của Đội Trinh thám Kiếp.”
Bàn phím lại rào rạo. Người đàn ông mặc áo hoodie đen nhắn một câu: “Biết rồi.”
Gõ xong, hắn thu nhỏ cửa sổ, bắt đầu tra cứu thông tin về Đội Trinh thám Kiếp. Tin tức về văn phòng này khá nhiều, dù gì cũng nổi tiếng trong giới linh dị, chỉ là không rõ trên mạng bao nhiêu phần thật.
Hắn hơi đau đầu, vì nơi này chỉ nhận những vụ kỳ quái, chuyện bình thường họ chẳng thèm. Nếu muốn dụ họ ra, phải tạo sự kiện dị thường thật rõ ràng, tốt nhất là đừng liên quan trực tiếp đến bản thân để tránh bị truy dấu vết.
Ting. Gã hacker kia nhắn thêm một dòng: “Người này tra hơi khó, thêm tiền nhé. Nhớ chuyển khoản.”
Tên đàn ông gõ lại chữ “Được” rồi mỉm cười, ánh mắt liếc sang bức ảnh đặt cạnh máy tính.
Trong ảnh là một bé gái buộc tóc hai bên rất đáng yêu. Đứng cạnh cô bé là một thiếu niên trông lớn hơn một chút — chính là hắn thuở nhỏ.