Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn
Gặp Hà Minh giữa cơn mưa
Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phong Vạn Lý bất ngờ phát hiện mình và Hà Minh đang sống trong cùng một khu chung cư
Editor:
Yang Hy
Một tuần trôi qua, cuối cùng cũng sắp đến ngày nghỉ hiếm hoi. Sau vụ náo loạn ở nhà tang lễ hồi mới vào làm, mấy ngày qua đội trinh thám khá yên bình đến mức cậu có thể ung dung leo rank lên bậc Tinh Diệu. Nhưng chính điều đó khiến cậu lo ngại cho tình hình tài chính của đội, đồng thời nghi hoặc sâu sắc về số lương mình sắp nhận.
Cuối tuần, Phong Vạn Lý lên kế hoạch tranh thủ ghé tộc vào thứ Bảy, Chủ Nhật sẽ tận hưởng trọn vẹn một ngày làm sâu lười đúng nghĩa để lấy tinh thần cho tuần làm việc mới.
Kế hoạch hoàn hảo, cho đến khi… ông trời đổi ý. Trời nắng suốt cả tuần, vậy mà đúng ngày cậu định đi thì mưa như trút nước.
Đứng nhìn màn mưa trắng xóa bên ngoài cửa sổ, Phong Vạn Lý phân vân không biết có nên hoãn chuyến đi không. Đúng lúc đó, ánh mắt cậu vô tình lướt xuống dưới và thấy một bóng người quen đang đi dưới mưa. Không che dù, không hề bị dính giọt nào, đến mức nước mưa như tự biết né người mà rơi.
Cậu nhíu mày nhìn kỹ, càng nhìn càng thấy lưng người ấy quen. Người kia như cảm nhận được ánh mắt, khẽ quay đầu lên. Phong Vạn Lý lập tức nhận ra gương mặt thanh tú, đẹp trai kia, và quan trọng hơn… là người từng bị cậu lái xe tông trúng.
Phong Vạn Lý: “…” Chết rồi, sống chung một khu với sếp thì làm sao đây? Online chờ, rất gấp.
May thay, cậu ở tầng tám, cửa kính phản quang, có vẻ Hà Minh chưa nhận ra cậu đang đứng nhìn từ trên cao. Anh ta quay người nhanh chóng, hòa mình vào dòng người bên dưới rồi biến mất.
Phong Vạn Lý đứng sững, bắt đầu lục lại ký ức xem trước giờ đã từng vô tình gặp Hà Minh ở cửa chung cư, trong thang máy hay cầu thang chưa… Nhưng dù nghĩ mãi cũng không nhớ, lúc đó cậu đâu quen ai tên Hà Minh, nên nếu có chạm mặt cũng không để ý.
“Đúng là nghiệt duyên…” Cậu lầm bầm, kéo rèm lại, quyết định vẫn đi tộc theo kế hoạch. Phong Vạn Lý lấy ô, xách túi đồ rồi vội ra khỏi nhà.
.
Thiên giới phồn hoa đến mức người ta tưởng mình vẫn đang ở nhân gian: nhà cao tầng san sát, người người chen chúc, không có ai mặc đạo bào hay áo khoác dài bay lượn như trong phim tiên hiệp. Nếu người phàm biết Thiên giới thực chất giống phố đi bộ cuối tuần, hình ảnh tiên nhân phiêu dật trong lòng họ sẽ sụp đổ hoàn toàn.
Hà Minh bước đi giữa dòng người, đi tới đâu cũng thu hút ánh mắt người qua đường, tất cả tự động né ra một bên, khe khẽ bàn tán.
“Là người không được phong vị đó hả?” Một tên Ma tộc mặc áo da lầm bầm.
“Đẹp trai đấy, mà chẳng hiểu sao lại không được phong vị. Là công thần mà.” Một cô Yêu tộc mặc áo hở rốn thì tiếc nuối.
“Tôi nghe nói ảnh tàn bạo lắm, đến cả tộc nuôi nấng mình cũng diệt luôn. Không có đức nên không được phong.” Một Thần quan mới mặc áo thun trắng giả vờ thần bí nói.
Trước những lời đàm tiếu, Hà Minh vẫn không đổi sắc mặt, anh đi qua như thể xung quanh không có ai, dáng vẻ nhẹ nhàng, thản nhiên, như không ai níu giữ được bước chân ấy. Chỉ có một chút khác biệt là khi nghe đến hai chữ “diệt tộc”, anh hơi quay đầu liếc nhìn.
Gã Thần quan mới nói câu đó bỗng thu mình lại, nhưng Hà Minh không có biểu cảm gì, vẫn tiếp tục đi thẳng, khiến người ta không biết cú liếc ấy thật hay chỉ là ảo giác. Anh cứ thế đi vào tòa nhà cao nhất Thiên giới.
Tòa nhà bên trong chẳng khác gì văn phòng cao cấp dưới trần, chỉ khác là thang máy và thiết bị đều vận hành bằng pháp lực.
Hà Minh đi thẳng đến quầy lễ tân. Hai bên lập tức né ra như tránh dịch. Nhưng anh không để ý, chỉ nhẹ giọng nói: “Tôi có hẹn với Thiên Đế. Tên Hà Minh.”
Thật ra câu tên là thừa. Cái tên này ở Thiên giới chẳng ai không biết, dù chưa từng gặp mặt cũng từng nghe tin đồn kinh dị về anh: giết chóc không chớp mắt, diệt luôn cả tộc mình. Lễ tân run cầm cập, nhưng vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp, nhanh chóng tra danh sách.
“Tìm… tìm thấy rồi. Thiên Đế hiện tại có thời gian, mời Hà đạo hữu ký tên, rồi… rồi lên tầng cao nhất.” Dù run, nhân viên vẫn cố nói hết câu.
Hà Minh ký xong, nói lời cảm ơn rồi quay người vào thang máy. Vừa thấy anh bước vào, những người trong đó thi nhau tìm lý do để thoát ra ngoài. Có người còn chẳng buồn viện cớ, ánh mắt né tránh và biểu cảm ghét bỏ hiện rõ. Hà Minh có vẻ đã quen với chuyện này, anh không nói gì, ấn nút lên tầng cao nhất.
Khi thang máy khuất hẳn, mọi người ở sảnh mới thở phào. Thật ra cũng không thể trách họ, tin đồn về Hà Minh quá khủng khiếp, một người như vậy không tránh thì còn chờ gì nữa?
Ba nghìn năm trước, Hà Minh từng rực rỡ hào quang, anh là công thần giúp Thiên Đế tiêu diệt quân phản loạn. Những người lập công lớn như anh đều được phong thần… trừ anh. Vậy nên người ta buông đủ loại giả thuyết: tự từ chối, chưa đủ tư cách, nhưng thịnh hành nhất là Hà Minh quá máu lạnh, không xứng được phong vị.
Giả thuyết này thành luồng dư luận chủ đạo cũng có lý do. Chính miệng Hà Minh từng thừa nhận trước khi gia nhập Liên quân Thần – Ma, anh đã tự tay giết sạch tộc nuôi dưỡng mình, không chừa ai, thật sự diệt tộc. Cộng thêm sự tàn nhẫn như ma thần mỗi trận, giả thuyết ấy dần khắc sâu trong đầu thế hệ trẻ. Nhưng cũng phải nói, thực lực của Hà Minh vẫn luôn sừng sững, công thần của Liên quân Thần – Ma không phải ai cũng làm được, đám hậu bối giờ chẳng đánh lại, chỉ biết tránh xa.
Dần dà, Hà Minh trở thành câu chuyện dọa trẻ con ở Thiên giới. Một cái tên không ai dám nhắc. Một bóng ma sống giữa ban ngày. Chỉ trong chốc lát, vị công thần từng lập chiến công hiển hách ba nghìn năm trước đã hóa thành con quái vật trong mắt cư dân Thiên giới, chỉ cần lập tức lại khiến họ cảm giác như đang đứng sát rìa cái chết.
Lễ tân cúi đầu nhìn tờ giấy có chữ ký Hà Minh, nét chữ ngay ngắn mang phong cách thư pháp “gầy mảnh vàng son”, khiến người ta liên tưởng đến một học giả nhã nhặn. Nhưng giữa những đường nét mềm mại ấy lại ẩn chứa sự sắc bén như vung đao rút kiếm. Đúng là chữ như người, bề ngoài tiên sinh nhã nhặn, nhưng rút kiếm ra là giết người trong mười bước.
.
Phong Vạn Lý cuối cùng cũng đến được nơi ở của Hồ tộc.
Đầu tiên là một rừng đào rợp hoa, tiếp theo là dòng suối nhỏ dẫn đến hang núi. Cậu xuyên qua vách đá, cảm giác như vừa bước vào một thế giới khác. Mưa lớn ngoài kia không thể lọt vào. Trước mắt là những ngôi nhà gỗ cũ kỹ, đơn sơ, vài hậu bối đang nô đùa trên ruộng bậc thang. Nếu người ngoài nhìn cảnh này, chắc sẽ nghĩ mình vừa lạc vào “Đào Hoa Nguyên” của Đào Uyên Minh.
Mà nghĩ kỹ cũng đúng, câu chuyện Đào Hoa Nguyên ấy vốn là do một ngư dân tình cờ lọt vào nơi này rồi kể lại cho Đào Uyên Minh nghe. Sự tồn tại của Hồ tộc cũng vì vậy mà lưu truyền nhân gian, nửa thật nửa giả.
Phong Vạn Lý thu ô lại, đỡ một tiểu bối ngã trên đường lên, rồi bước thẳng về nơi tổ tiên mình sinh sống.