Tin đồn tử trận nhầm lẫn

Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn

Tin đồn tử trận nhầm lẫn

Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thời gian trôi qua nhanh như chớp. Mỗi ngày trôi qua, Cố Tình Thâm và Lý Trường Xuyên lại càng lo lắng hơn cho Hà Minh và Phong Vạn Lý. Nhưng đáng tiếc, họ không thể rời vị trí canh phòng. Nhiệm vụ phòng thủ ngày một nặng nề, chưa khi nào có phút giây nghỉ ngơi. Ít thì một trận, nhiều thì hai trận, những ngày không có chiến sự thì chắc chắn mặt trời mọc ở phía tây.
Rồi lại thêm một trận chiến định kỳ như mọi lần, nhưng lần này chẳng còn “định kỳ” chút nào. Vì mấy vị Thần quan lớn tuổi ở Thiên giới đã lật mặt phản bội!
Chỉ trong chớp mắt, bao công sức, hy sinh, mồ hôi nước mắt từ trước đến nay tan biến.
Huyền Hồng dẫn theo một nhóm Thần quan ít ỏi chưa bị bọn già kia hạ mê dược, chạy trốn sang Ma giới. Trước tình hình bất ngờ ấy, Chu Minh Diệp, Huyền Hồng và thành viên đội trinh thám đang họp bàn giải quyết khủng hoảng.
Chu Minh Diệp gõ ngón tay lên bàn: “Bé Huyền Điểu, ta đã nói bao lần rồi, mấy ông thần cổ lỗ sĩ đó giữ không nổi!”
“Ta cũng không ngờ họ thật sự phản bội… Ài, ta tính toán không chu toàn.”
“Cũng trách ta, lúc ban đầu không tiễn bọn họ về chầu trời luôn, để lại cơ hội cho chúng phản bội.” Chu Minh Diệp thở dài, “Còn cả Quỷ Gặp Sầu nữa… ta…”
Nguỵ Hằng bất chợt chen vào: “Sư phụ, con tò mò từ lâu rồi, sao người lại gọi đội trưởng là Quỷ Gặp Rầu vậy?”
“À thì, thứ nhất là vì cậu ta cứ gặp đánh nhau là tràn lên đầu tiên, trên chiến trường chẳng khác gì còi báo động di động, đánh nhau chẳng sợ ch.ết, kẻ địch thấy là rầu. Thứ hai, ‘Quỷ Gặp Rầu’ còn hàm nghĩa như quả bồ hòn, có thể trừ tà đuổi quỷ. Chuỗi 108 hạt kết lại có thể tiêu tai giải nghiệp.”
Hắn nhìn xuống mặt bàn rồi tiếp: “Nên ta đặt biệt danh này cho cậu ta, một phần vì cậu ấy đánh đâu thắng đó khiến kẻ địch rầu rĩ, phần nữa mong cậu như quả bồ hòn trừ sạch quân phản loạn, cuối cùng là để cậu xoá đi bóng ma diệt tộc năm xưa.”
Một tiếng “Quỷ Gặp Rầu” chứa đựng bao nhiêu quan tâm mà Chu Minh Diệp chẳng tiện nói ra. Ngay cả Huyền Hồng, người thân cận của hắn cũng chưa từng nghe hắn nhắc tới, đến nỗi phải nghi ngờ, chẳng chừng Chu Minh Diệp bịa ra cho vui.
Thực ra, đúng là hắn bịa. Nhưng biết được điều đó, ngoài bé Huyền Điểu hiểu hắn thấu tim gan, còn ai nữa? Chu Minh Diệp cười thầm, ngọt như ăn đường phèn.
“Tôi không biết ngài tốt với tôi đến thế.” Lúc ấy, một giọng lạnh như băng bất ngờ vang lên. Cả đám đồng loạt quay lại nhìn ra cửa, Hà Minh đang dựa vào khung cửa, mặt không biểu cảm nhưng ánh mắt nói rõ: Tôi không tin.
Phong Vạn Lý đứng cạnh, cười toe toét như ánh mặt trời tháng sáu: “Lão già bất tử kia, bịa chuyện đến mức chạm luôn vào chính chủ rồi kìa!”
Căn phòng im phăng phắc vài giây. Khi Hà Minh và Phong Vạn Lý nghĩ bọn họ đã bị quên lãng, tất cả đội trinh thám lao tới, ôm chầm lấy hai người.
“Đội trưởng! Anh Phong! Hai người thật sự không sao! Em biết mà! Em biết chắc mà!” Nguỵ Hằng nhảy cẫng lên, nước mắt giàn giụa.
Cố Tình Thâm cũng cười nhưng mắt ướt, vừa lau vừa mắng: “Thật là, không sao mà chẳng thông báo một tiếng! Hai người đúng là… chỉ biết làm người ta khóc!”
Lý Trường Xuyên góp vui: “Làm tụi này lo sốt vó suốt mấy ngày! Khai mau! Trốn đi hưởng tuần trăng mật ở đâu vậy?”
Tần Dương cười rạng cả mặt: “Đội trưởng, Lão Phong, lần này trốn việc hơi lâu nha, coi chừng bị trừ lương đó!”
Phong Vạn Lý hắng giọng làm ra vẻ nghiêm túc: “Gì mà tuần trăng mật? Tôi dốc lòng dốc sức chăm sóc A… Ái da, A Minh!” Nói chưa hết câu đã bị Hà Minh thụi cho một cú đau điếng.
Hà Minh ho hai tiếng, bất chấp Phong Vạn Lý nhăn nhó phản đối, vẫn giữ giọng đều đều: “Tôi sau khi tiếp nhận hình phạt, cơ thể chịu tổn thất nặng nề nên phải đưa vào trạng thái hôn mê để hồi phục.”
Huyền Hồng lẹ tay hỏi: “Vậy bây giờ mình thế nào rồi?”
Phong Vạn Lý bá vai Hà Minh, khoe: “Yên tâm đi! Có tôi nấu ăn bồi bổ, tận tình chăm sóc, giờ A Minh đủ sức đánh thêm hai mươi tên Huyền Tri Diệp nữa!”
Hà Minh liếc xéo cậu: “Đừng nghe cậu ấy nói. Nhưng đúng là thân thể tôi đã ổn. Hơn nữa…” Anh nở nụ cười tự tin chân thành, “Sau khi hóa giải hình phạt, năng lực tôi không còn bị Thiên Đạo hạn chế nữa. Thậm chí… ngay cả Sổ Nhân Quả cũng có thể hóa hình rồi.”
Ngay lúc ấy, một đứa nhóc lanh lẹ nhảy từ phía sau hai người ra, la lên: “Đúng vậy! Chính là tiểu gia ta đây!”
Nói đến Sổ Nhân Quả, phải kể lại ngày sau khi Hà Minh tỉnh. Ngay khi tỉnh lại, trong đầu anh lại vang lên tiếng nói quen thuộc. Nhưng khi định hỏi tại sao sống lại thì mới nhận ra tiếng nói đó không phải phát ra từ trong đầu mà từ bên cạnh.
.
Trước mặt Hà Minh là một đứa nhóc tóc ngắn mặc áo len trắng, cười hớn hở. Anh như mất đi khả năng nói chuyện, miệng hơi há nhưng không biết nên nói gì. Ngay cả Phong Vạn Lý lúc đó vừa bê canh gà cũng đứng như trời trồng.
“Ủa? Quên tiểu gia ta rồi à? Ta là Sổ Nhân Quả đây!” Nhóc con toe toét: “Không ngờ thật! Hai người thật sự thay đổi được số mệnh rồi!”
Hà Minh bình tĩnh lại, giọng vẫn còn ngạc nhiên: “Cậu… không phải… sao giờ lại…?”
Dù hỏi lắp bắp, ai cũng hiểu. Sổ Nhân Quả hiếm khi nghiêm túc, gật đầu nói: “Anh vượt qua hình phạt, phá tan tử kiếp, Thiên Đạo không còn lý do cũng chẳng có quyền hạn chế năng lượng của anh nữa. Ban đầu ta chọn anh làm chủ nhân cũng vì anh là sinh linh duy nhất của sông Vong Xuyên suốt năm ngàn năm, mang toàn bộ năng lượng của dòng sông đó. Giờ không bị hạn chế, ta là pháp khí của anh cũng được nhờ, có thể hóa hình trở lại rồi!”
Nói xong, nhóc con cười tinh quái: “Nhân quả của hai người ta ghi hết rồi nha. Trong Sổ Uyên Ương cũng có tên hai người luôn đó. Kiếp này đừng mong chia tay nha!”
Chu Minh Diệp liền túm cổ áo thằng nhóc: “Hay quá ha! Thảo nào năng lượng của sinh linh trời sinh đất dưỡng lại hỗn loạn, thì ra mi giở trò!”
Sổ Nhân Quả vùng vẫy la to: “Thả ra! Thả tiểu gia ra! Chủ nhân nhỏ cứu mạng!”
Nhưng lúc này Hà Minh đã bị Huyền Hồng kéo lại, thì thầm: “Cậu trở về là tốt rồi. Lát nữa chúng ta cùng đi tìm Thường Đằng, từ sau cái ngày đó, ông ấy cứ rầu rĩ mãi, chắc cũng lo cho cậu lắm.”
Nói xong quay sang Phong Vạn Lý: “Cậu Phong, A Minh giao cho cậu. Từ nay ta với A Diệp sẽ bàn chuyện lễ cưới đạo lữ cho hai người. Khi đó ta đích thân đến Hồ tộc gửi thiệp mời!”
Chu Minh Diệp nghe thế cũng buông ra, khoác vai Huyền Hồng, đá đểu Phong Vạn Lý: “Cậu cũng thật, tình hình hỗn loạn vậy mà mất tích lâu vậy, không thèm báo một tiếng, khiến ông nội cậu lo suýt ngất, chạy tuốt sang Ma giới tìm người!”
Phong Vạn Lý há hốc mồm: “Ông nội tôi hả?!”
Nguỵ Hằng cũng bĩu môi: “Tin lời người ta dữ vậy, đến lời địch cũng tin! Cô Giác nói mấy câu là anh đã tin sái cổ luôn!”