Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn
Bước ngoặt cục diện
Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 86 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cục diện xoay chuyển
Editor:
Yang Hy
Mặc dù tin Phong Bắc Thần chưa chết khiến Phong Vạn Lý mừng đến muốn khóc, nhưng càng nghĩ lại lúc mình sầu ru… đến mức rơi hồn, cậu càng thấy xấu hổ. Cái kiểu quên kiểm chứng tin quan trọng như vậy, đúng là ngu muốn độn thổ!
Hà Minh nhận ra vẻ ngượng nghịu của cậu, chẳng buồn vạch trần, chỉ nhẹ nhàng chuyển chủ đề sang trận chiến với quân phản loạn. Sự trở về của Hà Minh cộng với việc Phong Vạn Lý đã tu luyện ra chín đuôi, hai tin này đủ để khiến toàn bộ đội trinh thám lẫn tướng Chu Minh Diệp và Huyền Hồng phấn khích như muốn tổ chức tiệc ăn mừng.
Đám Thần quan từng tham gia cuộc nổi loạn lần một, dù có người chẳng biết Phong Vạn Lý là ai, nhưng chỉ cần nghe tên Hà Minh – kẻ năm xưa đánh nhau đến điên cuồng, chẳng tiếc tính mạng để đâm cho quân phản loạn một nhát suýt gãy chân – thì máu nóng lại sôi trào.
Do đó các tướng sĩ ngoài trận không có một chút khí thế của kẻ vừa thất trận, không, ngược lại bừng bừng khí thế như thể vừa thắng hàng trăm trận liền.
Còn tên đầu sỏ Huyền Tri Diệp thì cười khẩy: “Sao, lại tìm được viện binh mới hả? Rạo rực thế? Hừ, không biết Huyền Hồng và tên Ma đầu Chu Minh Diệp cho tụi bây uống gì mà mê sảng luôn rồi?”
“Không có thuốc mê gì đâu, mà là khắc tinh của ông đang sống sờ sờ trở về đó.” Phong Vạn Lý vừa nói vừa nghênh ngang bước ra từ đám đông, chưa để Huyền Tri Diệp hiểu ý, một dòng nước đen như mực biến thành xiềng xích cuốn chặt hai chân hắn.
Nhìn thấy thế, Huyền Tri Diệp lập tức nghĩ về một người tưởng đã chết: “Hà Minh!”
“Là tôi.” Hà Minh chầm chậm bước ra, nở nụ cười nhàn nhạt: “Tiếc là kế hoạch của ông đã thất bại rồi.”
Còn Cô Giác, vừa thấy Hà Minh thì nghiến răng, chính gã đã chém đứt tay hắn trước đó!
Huyền Tri Diệp lại ngửa mặt cười lớn: “Tốt, tốt lắm! Không ngờ tiểu bằng hữu Hà Minh lại có thể thay đổi số mệnh bất chấp ý trời, thú vị thật đấy!”
Thế rồi chiến sự bùng nổ. Đội trinh thám phối hợp đối đầu quân phản loạn. Phong Vạn Lý tái chiến với Cô Giác. Hà Minh quyết đấu mặt đối mặt với Huyền Tri Diệp.
Cô Giác tưởng Phong Vạn Lý vẫn là con cáo con chưa tu luyện như trước, thấy ngọn lửa xanh lao tới, định khinh thường phẩy tay dập lửa. Ai ngờ ngọn lửa không suy chuyển, hắn biến sắc lập tức bật lùi né tránh.
“Không thể tin nổi, trong thời gian ngắn mày luyện ra tận tám đuôi?! Tao đúng là quá coi thường mày rồi!” Cô Giác nghiến răng, rút dao găm: “Nhưng mày không có vũ khí, dám chắc thắng người cùng cấp có dao như tao sao?”
Phong Vạn Lý nhếch mép cười khẩy. Một cây quạt đen trong suốt như nước hiện ra trong tay anh. Cô Giác không để ý, định vung dao chém quạt vỡ như lần trước, ai dè quạt vừa vỡ liền tan ra như nước, rồi lại tụ thành hình, như vừa nãy chỉ là ảo giác.
Quạt lập tức xòe ra, gạt văng dao găm lao tới. Cô Giác chưa kịp hoảng hốt thì đã nghe giọng điệu cà khịa vang bên tai: “Đập không bể đâu! Nói cho mà biết, đây là quà ‘tình yêu’ A Minh tặng tôi, hàng xịn, không khuyết điểm luôn á.”
Cô Giác chẳng buồn đáp lại màn gieo rắc cơm chó, nhưng Phong Vạn Lý vẫn nói: “Cây quạt này chứa tinh huyết A Minh rút từ tim, trộn với nước Vong Xuyên mà rèn. Theo lời anh ấy, trừ phi A Minh có ngày về trời, không ai phá nổi quạt này!”
Quạt và dao va chạm tóe lửa, cả hai đều là cao thủ trong Hồ tộc, đánh đến hoa mắt. Chỉ tiếc không ai còn tâm trạng xem võ nữa.
Lửa đỏ và lửa xanh giao nhau, người né người đánh, kẻ lùi kẻ tiến. Nguỵ Hằng liếc qua một cái đã thầm lẩm bẩm: Đặt cảnh này vào dịp Noel thì đúng kiểu cây thông biết phát nhiệt.
Dao găm chém tới, Phong Vạn Lý lướt quạt chệch hướng, quay người quạt ngang, Cô Giác tung cú đá vào mặt quạt, đồng thời lùi mạnh về phía sau tránh để quạt quét trúng cổ.
Phong Vạn Lý vẫn giữ phong thái vừa đánh vừa nói: “Cô Giác à, hồi trước anh thắng tôi là vì tôi còn non tay! Bây giờ gọi là gì? Bảo anh luyện tập thì không nghe, giờ biết né rồi còn gì!”
Cô Giác nghiến răng, ai chẳng biết hắn luyện còn khổ hơn người thường, nhưng vì không luyện được nội lực nên đổ hết sức vào võ thuật, luyện đến mức tự sát cũng không bằng, ai đọ lại được?
Cả hai tiếp tục giao tranh. Có người hỏi Huyền Hồng và Chu Minh Diệp đâu? Họ không ra tay sao? Không phải không, mà đang bận dọn đám phản bội. Dù Hà Minh đang cầm chân Huyền Tri Diệp, Phong Vạn Lý ép sát tộc trưởng Hồ, nhưng quân phản loạn đâu chỉ có thế? Đội trinh thám còn bao nhiêu phải dồn hết sức!
Đám Thần quan bị chuốc thuốc, Huyền Hồng và Chu Minh Diệp kiên quyết không giao cho người khác, hai người tự xử cho yên tâm.
Thế nên Hà Minh, Phong Vạn Lý mỗi người một kẻ địch; Huyền Hồng và Chu Minh Diệp xử lý phản bội; Nguỵ Hằng, Cố Tình Thâm, Lý Trường Xuyên, Tần Dương hỗ trợ những Thần quan và Ma tướng còn lại chống các đội quân nhỏ và tướng địch.
Nói thật, phần lớn Thần quan bị điều khiển, nên chủ lực giờ là bốn người trong đội trinh thám và các tướng Ma tộc. Trong số Thần quan tỉnh táo chỉ có hai người đáng kể: Cố Thu Trần và sư phụ Thẩm Bắc Ca từ môn phái Vô Quẻ.
Mấy người còn lại thì bị đưa thuốc không biết, bây giờ vẫn ngồi im như bị khống chế ở Thiên giới từ lâu.
Về việc này, hai đại diện IQ của Vô Quẻ thở dài “hừm”, rồi tuyên bố: “Từ nay thi tuyển nhập môn phải có phần kiểm tra… lòng dạ!”
Dù bây giờ chẳng còn môn phái tu tiên nào, Vô Quẻ cũng chỉ là chuyện trong sử sách.
Quay lại trận chiến, Phong Vạn Lý phất quạt hất văng dao của Cô Giác, hắn liền dùng hồ hỏa đỏ tấn công, vẫn bị quạt quét tan. Hắn đứng sững, trợn tròn mắt: “Mày… mày luyện ra chín đuôi rồi?!”
“Không lẽ anh tưởng tôi ăn may mà sống sót à?” Phong Vạn Lý cười khẩy, lửa cáo xanh bùng lên trên cây quạt nước trong tay, rõ ràng nước và lửa kỵ nhau, thế nhưng ở đây lại hòa hợp kỳ lạ, lửa vẫn cháy, nước vẫn chảy.
“Tôi sống sót đã được Thiên Đạo thừa nhận, vượt qua kiếp nạn, suýt mất đi người yêu, lẽ nào không đủ thành chín đuôi?!”
“Cây quạt này dành để tiễn lão tộc trưởng một đoạn đường, cũng để báo thù việc anh dám lừa tôi ông nội đã chết!” Nói xong, mép quạt sắc như đao lia ngang cổ Cô Giác. Lửa cáo chạm vào da thịt, lập tức bốc cháy, thiêu rụi không ngừng cho đến khi biến hắn thành tro bụi.