144. Chương 144: Làm sao có nam nhân nhận hoa của nữ nhân

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu

Chương 144: Làm sao có nam nhân nhận hoa của nữ nhân

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 144 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lạc Thanh Chu lại sờ bắp chân mảnh khảnh của nàng nói:
- Không mập không ốm, vừa đủ. Không giống trước đây, sờ vào đều là xương, ôm cũng không thoải mái.
Tiểu Điệp xấu hổ cúi đầu, trong lòng tràn đầy vui vẻ.
Công tử thích thì tốt.
Lạc Thanh Chu thấy nàng lại lộ ra dáng thiếu nữ thẹn thùng, nhìn xinh đẹp đáng yêu, động lòng người, không bước tới, hôn lên gương mặt hồng hồng của nàng một cái, nói:
- Được rồi, đừng ngốc nữa, đi làm việc thôi.
- A, a nha.
Tiểu nha đầu sửng sốt một chút, lập tức tỉnh táo lại, che lấy gương mặt tròn tròn nhảy xuống giường, thẹn thùng ngọt ngào đi ra ngoài chuẩn bị bữa sáng.
Ăn sáng xong.
Tiểu Điệp lại đi ra ngoài tìm mấy người Tiểu Đào học tập.
Lạc Thanh Chu đọc sách một lúc, thấy tuyết càng nhỏ, thì ra cửa, đi chỗ Tần nhị tiểu thư.
Hắn chưa từng đi nơi đó, chỉ biết đại khái phương hướng.
Đi qua cửa viện Tần đại tiểu thư, hắn dừng một chút, nhìn thoáng qua cánh cửa đóng lại, đang muốn rời đi, cửa sân đột nhiên “Kẹt kẹt” một tiếng mở ra.
Bách Linh một thân váy hồng, thanh tú động lòng người đi ra, đôi mắt đẹp rạng ngời, gương mặt xinh đẹp lộ ra hai lúm đồng tiền, ngọt ngào cười nói:
- Cô gia, thỉnh an tiểu thư sớm như vậy ạ?
Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua môi nàng, vừa nhìn về phía cổ nàng.
Hôm nay nàng mặc cổ áo tròn, cũng không dựng thẳng, cũng không choàng khăn, lộ ra cổ trắng nõn thon dài.
Trên đó không có bất cứ dấu vết gì.
- Đi ngang qua thôi, ta định đi thỉnh an Nhị tiểu thư.
Lạc Thanh Chu ăn ngay nói thật.
Hắn nhìn thiếu nữ ngọt ngào trước mắt, trong lòng không biết sao có cảm xúc rung động.
Bách Linh nghe vậy, lập tức vẻ mặt nghi ngờ nhìn hắn:
- Cô gia, người định làm gì? Sao lại chạy tới trêu chọc Nhị tiểu thư rồi?
Lạc Thanh Chu mặt bình tĩnh:
- Phu nhân kêu ta đi.
Ngừng một chút, lại nói:
- Chỉ là đi thỉnh bình an, bồi Nhị tiểu thư trò chuyện, không còn ý gì khác.
Vẻ mặt Bách Linh nghiêm túc nhìn chằm chằm hắn, đột nhiên “Phốc phốc” cười một tiếng, nụ cười như hoa:
- Cô gia đang giải thích với ta sao?
Lập tức hoạt bát nháy mắt, nhỏ giọng nói:
- Cô gia sợ ta hiểu lầm, hay sợ tiểu thư hiểu lầm? Hay là...
- Cáo từ.
Lạc Thanh Chu không nói nữa, quay người rời đi.
Bách Linh vội vàng nói:
- Cô gia, người từng đi chỗ Nhị tiểu thư chưa? Biết nàng ở đâu không?
Lạc Thanh Chu không quay đầu lại, nói:
- Ta sẽ hỏi người khác.
Bách Linh nhìn chằm chằm bóng lưng hắn mấy lần, đột nhiên quay người chạy về phòng, lại chạy nhanh ra, cầm lấy dù hoa giấy dầu màu xanh nhạt, đuổi theo bung dù ra, đi cùng hắn, cười nói:
- Cô gia, ta đi cùng người.
Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua dù hoa trên đầu, lại liếc mắt nhìn nàng, muốn nói lại thôi.
Bách Linh cười đưa dù tới trước mặt hắn:
- Cô gia, người cầm đi, người cao, ta cầm mệt lắm.
Lạc Thanh Chu nói:
- Ngươi tự che đi, ta không cần.
Bách Linh không nói gì, dù hoa trong tay vẫn đặt trước mặt hắn, vẻ mặt kiên quyết.
Lạc Thanh Chu nhíu mày, thấy nàng đầu đội tuyết, do dự một chút, đành nhận lấy dù, che giữa hai người, hơi nghiêng về phía nàng.
Bách Linh ngẩng đầu nhìn lên, lại nhìn về phía gương mặt tuấn mỹ bình tĩnh kia, ánh mắt lấp lánh, không nói gì thêm.
Nàng quay đầu nhìn thoáng qua.
Xa xa dưới mái hiên, bông tuyết bay xuống, mơ hồ có một thân ảnh mảnh khảnh đứng đó, lạnh như băng, lạnh hơn cả tuyết.
Lạc Thanh Chu miễn cưỡng đi cùng thiếu nữ dưới tuyết, trong mũi ngửi thấy mùi tóc nàng, thân thể cảm nhận hơi ấm của nàng, không khỏi nhớ tới đêm đó thân mật triền miên.
Đang định nói chuyện, Bách Linh đột nhiên chạy tới vườn hoa bên cạnh, ngắt một đóa hoa còn đọng tuyết, chạy về đưa trước mặt hắn, mắt ngọc mày ngài:
- Cô gia, tặng người.
Lạc Thanh Chu sửng sốt một chút, không nhận:
- Ngươi cầm đi, ta không thích.
Bách Linh giật mình:
- Tại sao? Hoa xinh đẹp thế này, lại thơm như vậy. Từ xưa đến nay, các tài tử đều so sánh mỹ nhân với kiều hoa, cô gia cũng từng viết thơ hoa dung nguyệt mạo, làm sao không thích hoa chứ?
Lạc Thanh Chu chỉ là không muốn nhận hoa nàng tặng thôi.
Làm sao có nam nhân nhận hoa của nữ nhân.
Lại liên tưởng đến mỗi lần cùng phòng nàng chủ động, hắn bị động, thì càng không nhận.
- Hoa dù sao cũng là hoa, dù xinh đẹp cũng không xinh đẹp hơn người, dù thơm cũng không thơm bằng người. Bách Linh cô nương ở trước mặt ta, xinh đẹp hơn hoa, thơm hơn hoa, ta cần hoa làm gì?
Hắn nhìn phía trước, thuận miệng qua loa một câu.
Chỉ là qua loa, chỉ là thuận miệng, hắn thề.
- Hả?
Hắn dừng bước, quay đầu lại.
Thiếu nữ kia đột nhiên đứng tại chỗ, không tiếp tục đi về phía trước, đôi mắt đẹp kinh ngạc nhìn hắn, hoa trong tay chậm rãi rũ xuống.
Hai người cách gió tuyết, ánh mắt giao nhau.
Gió nhẹ lạnh thấu xương lướt qua, thiếu nữ váy hồng như cánh hoa nở rộ, có chút chập chờn, sợi tóc phất phơ qua khóe miệng, gương mặt xinh đẹp như hoa lộ ra vẻ hoảng hốt.