162. Chương 162: Hạ Thiền quay mặt đi chỗ khác

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu

Chương 162: Hạ Thiền quay mặt đi chỗ khác

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 162 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Nói cho ngươi biết, ta trước đó đều đang khảo nghiệm ngươi! Thực ra ta đã sớm xem qua chuyện cũ này.
Tống Như Nguyệt ăn nói trơn tru.
Lạc Thanh Chu nhìn vào mắt nàng, nghe được trong lòng nàng: 【 Hừ, trước lừa gạt tiểu tử này một chút, xem thử rốt cuộc có phải là hắn tự mình viết ra hay không! 】
- Nhạc mẫu đại nhân, nội dung chuyện cũ, ta có thể cam đoan, tất cả đều kể hết một chữ không sót, cũng không bỏ lỡ gì.
Hắn cung kính nói.
Tống Như Nguyệt sáng mắt lên, nhìn chằm chằm vào hắn nói:
- Chính ngươi viết? Hay xem ở đâu?
Lạc Thanh Chu chắp tay nói:
- Vãn bối tự mình viết.
Tống Như Nguyệt hừ lạnh một tiếng, trách mắng:
- Bàng môn tà đạo, không làm việc chính đáng!
Trong lòng lại âm thầm vui mừng nói: Quả nhiên là tiểu tử này tự mình biên, rất tốt, lần này ta có thể tùy tiện xuất đi đánh mặt mấy ả kia! Hừ, Trương Phượng kia nói con rể nàng biết kể chuyện xưa hài hước, ta để nàng xem, đến cùng con rể ai mới biết kể chuyện xưa! Nhất định phải đánh mặt nàng thật đậm.
- Hừ! Trở về đi, lần sau còn dám kể cho Vi Mặc loại chuyện cũ thô tục này... Nhớ kỹ lần sau trước khi kể cho nàng, trước tới kể cho ta nghe một lần, ta nghe trước một chút nhận định xem có thể kể cho nàng hay không, nghe được không?
Tống Như Nguyệt lạnh lùng nói.
- Vâng, nhạc mẫu đại nhân.
Lạc Thanh Chu không dám nói thêm, lui xuống.
Hắn quyết định lần sau cũng không kể chuyện cho Tần nhị tiểu thư.
Một câu chuyện nhỏ trong ngày đều phải lặp lại kể cho vài người nghe, hắn cũng không phải cỗ máy ghi âm.
Thời gian của hắn rất quý giá, đâu có thể bỏ phí vào những chuyện nhàm chán này.
Đón gió tuyết, hắn bước nhanh rời khỏi hậu viện.
Trong lòng có chuyện, muốn mau chóng đến "Linh Thiền Nguyệt cung" hỏi Bách Linh một chút, xem rốt cuộc xảy ra chuyện gì.
Khi đến "Linh Thiền Nguyệt cung", cửa sân đã mở.
Tiền viện không có người.
Lạc Thanh Chu gõ cửa một cái ở cửa ra vào, thấy không ai trả lời, hắn đi vào.
Xuyên qua hành lang bên cạnh phòng ốc, đến hậu hoa viên.
Bách Linh mặc một bộ váy phấn, đang đứng dưới cửa tròn, cầm trong tay một đóa hoa, ngón tay mảnh khảnh quấn quanh một lọn tóc, đang cúi đầu ngẩn ngơ.
Nghe thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu lên, trên mặt lập tức hiện lên hai lúm đồng tiền ngọt ngào, cười nói:
- Cô gia, tối nay đến chậm nhỉ.
Ánh mắt Lạc Thanh Chu phức tạp nhìn nàng một cái, giải thích:
- Trước đó ta đi thỉnh an phu nhân, ở đó chậm trễ một chút thời gian.
Bách Linh nói:
- Phu nhân lại làm khó cô gia rồi?
Lạc Thanh Chu lắc đầu:
- Không, phu nhân rất tốt.
Bách Linh cười cười, quay người dẫn hắn vào hậu hoa viên.
Trong lương đình bên hồ nước, thiếu nữ một bộ bạch y vẫn ngồi ở đó ngẩn ngơ.
Hạ Thiền ôm kiếm đứng dưới đại thụ ngoài đình, cũng đang ngẩn ngơ nhìn bông tuyết rơi, thấy hắn đến, quay mặt đi, nhìn chỗ khác.
Bách Linh không nhịn được nói nhỏ:
- Cô gia, người thật thiên vị, hôm nay vậy mà cho Thiền Thiền hai chuỗi mứt quả. Sau khi Thiền Thiền về cứ khoe khoang trước mặt ta, chọc ta thèm, tức chết ta rồi.
Lạc Thanh Chu nhìn thiếu nữ ôm kiếm kia một chút, nói:
- Không cần gạt ta, Hạ Thiền cô nương không phải người như vậy.
Bách Linh lập tức dậm chân, mân mê cái miệng nhỏ nói:
- Cô gia, ta nói đều thật! Người không thấy được, Thiền Thiền lúc đó một bộ dáng tiểu nhân đắc chí đâu.
Lạc Thanh Chu không để ý đến nàng nữa.
Hạ Thiền quay mặt đi, khóe miệng động một chút nhỏ không thể thấy.
Bách Linh tức điên lên.
Lạc Thanh Chu đi đến trước đình nghỉ mát, chắp tay nói với thiếu nữ áo trắng bên trong:
- Đại tiểu thư.
Tần Khiêm Gia lấy lại tinh thần, nhàn nhạt nhìn hắn một cái, khẽ gật đầu.
Vẫn không mở miệng nói chuyện.
Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua tròng mắt của nàng, cáo từ rồi lui bước.
Khi đến bên người Bách Linh, thì thầm với thiếu nữ đang tức giận:
- Theo ta ra ngoài một chút, ta có lời nói với ngươi.
Bách Linh sững sờ, lập tức nhớ lại màn tối hôm qua bị hắn cưỡng hôn, vẻ tức giận trên mặt lập biến thành sợ hãi, hai tay ôm ngực nói:
- Cô... Cô gia, không muốn... Người ta không muốn ra ngoài...
Hạ Thiền quay mặt đi chỗ khác.
Lạc Thanh Chu thì thầm:
- Bách Linh cô nương, chỉ hỏi ngươi vài câu. Tối hôm qua là ta không đúng, ta thề, đêm nay tuyệt đối không lại mạo phạm ngươi.
- Thật sao? Cô gia thật sẽ không lại hôn ta, sờ ta, vò ta như tối hôm qua sao?
Bách Linh ôm ngực, kinh ngạc thốt lên.
Lạc Thanh Chu: - ...
Một cỗ hàn ý quen thuộc đột nhiên ập tới.
Lạc Thanh Chu quay đầu nhìn thoáng qua.
Thiếu nữ băng lãnh đứng dưới tán cây, hai con ngươi lạnh lùng nhìn hắn.
- Ra!
Lạc Thanh Chu không nói thêm, trực tiếp đi ra ngoài, đứng ở ngoài cửa tròn, nhìn Bách Linh, đột nhiên giống như phu quân bá đạo thèm thuồng nhìn nương tử yếu hớt.